Tôi trở về để lấy căn nhà từng đuổi mình trong mưa — rồi cô gái ở cửa gọi mẹ tôi là mẹ-yumihong

Ánh đèn vàng trong nhà run nhẹ trên mặt kính tủ thờ. Ngay sau vai cha tôi, giữa lọ dầu gió, hộp quẹt cũ và bát hương sẫm màu khói, có một chiếc vòng tay bệnh viện màu hồng được kẹp trong khung kính nhỏ. Nhựa đã ngả vàng, dây khóa trắng đục, nhưng dòng chữ trên mảnh giấy bên trong vẫn đủ rõ để làm đầu gối tôi cứng lại: Bé gái — 2:16 a.m. — Mẹ: tên tôi.

Điện thoại rung trong túi áo lúc 7:12. Màn hình sáng lên như một nhát dao nhỏ giữa khoảng hiên tối dần. Melissa Greene nhắn đúng một câu: Kết quả ADN vừa trả. Trùng khớp 99,97%. Cô ấy là con gái chị.

Cha tôi thấy tôi nhìn vào chiếc vòng trước cả khi tôi chạm tay tới nó. Màu trên mặt ông rút đi từng lớp, từ gò má, xuống môi, rồi đến đầu ngón tay vẫn đang bám khung cửa. Mẹ tôi phát ra một âm thanh ngắn, khô như hơi gió mắc trong cổ. Cô gái trẻ nép sát vào vai bà hơn, nhưng mắt không rời khỏi điện thoại của tôi.

Image

Tôi bước qua ngưỡng cửa.

Nền gạch cũ lạnh ngắt qua đế giày. Mùi canh xương, long não và bụi tủ gỗ cũ trộn vào nhau làm cổ họng rát khô. Ngón tay tôi chạm vào mặt kính, nhấc chiếc vòng tay ra. Nó nhẹ đến mức gần như không có sức nặng, vậy mà cổ tay tôi lại trĩu xuống như vừa nhấc lên cả một phần đời bị vùi dưới đất suốt hai mươi năm.

Ngày xưa nhà này không có mùi thuốc và mùi ẩm nặng như vậy. Hồi tôi mười sáu, mỗi chiều tan ca ở xưởng may, tôi vẫn rẽ qua chợ mua nửa ký sườn non nếu tiền công tuần đó khá hơn một chút. Mẹ hay đứng bên bếp, tóc búi lệch, đưa muôi cho tôi nêm canh. Cha tôi khi ấy còn cười nhiều, đầu gối chưa hỏng hẳn, vẫn ngồi ở hiên chẻ tre làm cái giá phơi khăn. Những đêm mất điện, cả nhà trải chiếu ngoài sân, nghe quạt nan phành phạch và mùi hoa cau rơi lẫn trong gió nóng. Tiền ít, cơm không sang, nhưng có những tối tôi từng ngỡ chỗ này là nơi mình có thể già đi.

Đến năm tôi mười chín, chuyện bắt đầu lệch khỏi đường ray. Xưởng cắt giảm người. Tôi nhận thêm ca tối ở quán phở cạnh bến xe, từ 6:00 đến 11:30, đứng bên nồi nước lèo nóng đến mức mặt lúc nào cũng như có hơi nước bám. Lương tuần gom lại được $320, tôi đặt hết vào chiếc hộp thiếc trong tủ bếp để trả khoản nợ $42,600 cha vay sau vụ hùn ao tôm thất bại. Có những sáng 4:10, tôi vẫn còn ngồi vá gấu quần cho khách, đầu ngón tay tê rần vì kim. Khi bụng bắt đầu nhô lên, mẹ nhìn tôi rất lâu rồi quay đi, còn cha tôi ném chén xuống mâm đến mức nước mắm bắn cả lên tường.

Người đàn ông khiến tôi mang thai rời thị trấn trước khi mùa mưa tới. Chiếc xe tải của anh ta đi qua cây cầu cuối chợ lúc 5:26 sáng, để lại mùi dầu máy trong sương. Tôi đứng ôm bụng trước tiệm thuốc, ngón tay bấu vào thành cửa sắt đến trắng bệch. Mẹ kéo tôi về. Tối đó, bà ngồi sau lưng chải tóc, răng lược kéo qua da đầu rát buốt mà bàn tay lại run không ngừng. Ba ngày sau, cha bảo sẽ lo mọi thứ. Ông nói câu đó khi châm thuốc, không nhìn vào mặt tôi.

Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ âm thanh trong phòng sinh ở trạm xá tư đêm đó. Quạt trần quay lệch, kêu cộc cộc. Mùi thuốc sát trùng trộn với mùi mồ hôi và máu tanh nồng. Tấm ga trải giường nhám cọ vào bắp chân. Tôi nghe tiếng trẻ con khóc một lần, ngắn mà sắc, rồi một người đàn bà lạ mặt kéo rèm lại. Ngoài tấm rèm mỏng, cha tôi nói rất nhỏ, nhưng từng chữ vẫn xuyên qua như sỏi ném vào kính.

— Nó nuôi không nổi đâu.

Một giọng đàn ông khác đáp lại, nặng và phẳng như cân tiền trên bàn.

— Chúng tôi chuyển đủ $86,000 trước nửa đêm.

Tôi vùng dậy. Mũi kim truyền lệch khỏi tay. Cơn đau quét ngang bụng như lưỡi cưa. Có bàn tay giữ vai tôi xuống. Tôi chỉ kịp thấy một chiếc nôi inox bị kéo quá mạnh, bánh xe va vào chân giường rồi quệt vào cây trụ kim loại. Một tiếng va chát lạnh. Tiếng khóc của đứa bé bật lên lần nữa, rồi tắt.

Khi tỉnh lại, bên cạnh tôi chỉ còn một cái chăn gấp gọn. Mẹ ngồi ở mép giường, mắt sưng mọng, nhưng miệng vẫn nói trơn như học thuộc.

— Con bé không qua được.

Tôi đòi nhìn mặt con. Cha tôi bước vào trước. Ông kéo tôi xuống giường khi máu còn chưa ngừng, kéo qua hành lang có mùi phenol và nước lau sàn, rồi tống thẳng ra sân sau trạm xá. Mưa tháng Bảy nện xuống mái tôn ầm ầm. Tôi trượt chân, trán đập vào cạnh tường, thấy một vệt sáng trắng bùng lên trong mắt. Lúc lồm cồm ngồi dậy, cửa đã đóng. Đó là đêm cái sẹo này nằm lại trên đầu tôi, còn đứa bé biến mất như chưa từng tồn tại.

Những năm sau đó trôi qua bằng tiếng máy may, tiếng xe tải đường dài, tiếng khóa cửa phòng trọ mỗi đêm. Sữa thấm ướt áo rồi tự cạn đi. Có những buổi sáng tỉnh dậy trên chiếc giường sắt thuê $70 một tháng, ngực đau như đá kê bên trong. Tôi tìm ở hai bệnh viện huyện, ba nhà hộ sinh tư, một trung tâm nhận con nuôi và cả nghĩa trang. Tờ giấy nào cũng trắng. Hồ sơ nào cũng mất. Người ta nhìn cái sẹo trên đầu tôi rồi nhìn xuống cái túi nilon đựng giấy tờ nhàu nát trong tay, sau đó lắc đầu.

Bảy năm sau, tôi rời hẳn thị trấn. Mười năm sau, tôi bắt đầu ký những hợp đồng đầu tiên bằng chính bàn tay từng sưng đỏ vì giặt thuê. Mười ba năm sau, cái tên trên danh thiếp của tôi được in dập chìm màu bạc. Một tháng trước, khi cha tôi đem căn nhà này cắm tiếp để trả món nợ mới, hồ sơ khoản vay chạy qua công ty luật của Melissa Greene. Cô ấy gọi cho tôi lúc 8:41 tối, nói giọng bình tĩnh như đang đọc dự báo thời tiết.

— Trong hồ sơ thế chấp có một bản sao giấy khai sinh bị sửa. Và một mã ADN trùng với dữ liệu dân sự mới cập nhật.

Hôm sau, tôi nhận được phong bì dày màu kem. Trong đó có biên nhận chuyển tiền $86,000 ký tên cha tôi, một phiếu trực đêm của nữ hộ sinh đã nghỉ việc, và bản khai đánh máy của một người đàn bà tên Cassandra Ashford. Bà ta thú nhận đã mua đứa trẻ sơ sinh của tôi trong cơn tuyệt vọng vì hiếm muộn, sau đó im lặng suốt hai mươi năm vì sợ mất chồng, mất danh tiếng, mất đứa bé. Trước khi chết vì ung thư tụy ba tháng trước, bà gửi cho luật sư một lá thư khác: con gái tôi đang bị người em trai bên chồng tìm cách đưa vào một cơ sở biệt lập tên Rosewood để nắm quyền kiểm soát quỹ ủy thác trị giá $2.4 million mà Cassandra để lại.

Mười một ngày trước, cô gái trẻ bỏ trốn khỏi căn biệt thự đó cùng một phong bì nhỏ giấu dưới đệm. Trong phong bì có địa chỉ nhà này và một mẩu ghi chú viết vội: Nếu mọi chuyện xấu đi, hãy tìm người phụ nữ có vết sẹo bên phải. Bà ấy chưa bao giờ bỏ con.

Cô gái ấy nhìn tôi khi mẹ tôi bắt đầu khóc. Không còn là ánh mắt đề phòng hoàn toàn nữa. Trong đó có một khe hở nhỏ, rất nhỏ, như cánh cửa hé ra ở cuối hành lang tối.

— Cô tên gì? — tôi hỏi.

Môi cô khô đến mức chữ đầu tiên gần như mắc lại.

— Elise… đó là tên họ đặt. Nhưng trong thư, bà ấy viết tên lúc sinh của con là Mai.

Mẹ tôi khuỵu xuống ghế đẩu. Chiếc muôi nhôm rơi khỏi tay, lăn vòng trên nền gạch rồi dừng lại dưới chân bàn. Cha tôi chộp lấy cánh tay tôi định giật chiếc vòng tay khỏi tay, nhưng lần này tôi không đứng yên cho ông chạm nữa. Cổ tay xoay nhẹ. Ông trượt đà một bước, đập vai vào mép tủ chè, hơi thở bật ra đục ngầu.

— Đủ rồi, — tôi nói.

Ông ngẩng lên, mắt đỏ quạch.

— Tao cứu cái nhà này.

— Bằng cách bán con tôi?

— Mày nghĩ lúc đó nhà mình còn gì? Nợ đứng trước cửa. Người ta đòi xiết đất. Còn mày bụng mang dạ chửa, mặt mũi nào mà sống ở đây?

Mẹ tôi bật khóc thành tiếng, hai bàn tay ấn vào ngực áo như muốn giữ trái tim đừng rớt khỏi xương sườn.

— Ông nói chỉ cho người ta nuôi tạm… ông nói họ có tiền, con bé sẽ được ăn học… ông nói rồi vài năm nữa sẽ tìm cách…

— Bà im đi, cha tôi gắt lên.

Mai giật mình lùi về phía sau, lưng chạm cánh tủ lạnh cũ. Nam châm trên cửa rung lên lách cách. Giọng con bé nhỏ đi, nhưng từng chữ lại sắc ngắt.

Read More