Tôi Theo Vệt Đèn Dưới Tu Viện Và Chạm Mặt Danh Sách Những Đứa Trẻ Được Đặt Trước-thuyhien

Ánh đèn trắng trong căn phòng bên dưới hắt thẳng vào mắt, lạnh đến mức tôi phải nheo lại. Không khí ở đó không mang mùi đá ẩm, sáp nến hay nhang trầm như phía trên, mà đặc quánh mùi cồn sát trùng, nhựa mới và kim loại. Dưới nền gạch xám là những vệt bánh xe kéo dài thành hai hàng song song. Bên trái là ba lồng kính nhỏ đang sáng đèn xanh, màn hình chớp từng con số. Bên phải là một dãy tủ hồ sơ thép cao chạm trần. Đứa bé trong tay tôi khẽ khóc, âm thanh mỏng như một sợi chỉ, và lần đầu tiên trong đời, tiếng khóc trẻ con vang lên giữa tu viện lại nghe giống tiếng chuông báo động hơn tiếng lành.

Veronica không nhìn vào lũ lồng kính. Bà ta chỉ nhìn tôi, bàn tay vẫn đưa ra, lòng bàn tay khô và trắng bệch.

— Đưa đứa bé cho ta, Celeste.

Image

Tên tôi rơi xuống nền gạch nghe lạ như của một người khác. Cùng lúc đó, Juliette lao được vào trong, vai áo tu phục rách một đường ở tay, tóc bết lên thái dương vì mưa. Cô ấy chống tay vào khung cửa, thở gấp, mắt quét một vòng rồi dừng lại ở chiếc bàn inox đặt giữa phòng. Trên đó là dây truyền dịch, bơm tiêm còn nguyên nắp, kẹp rốn, kéo phẫu thuật và một tập giấy có cột tên, nhóm máu, ngày sinh, số tiền đặt trước.

Ở cuối bàn là một người đàn ông mặc áo mưa đen đang tháo găng tay. Ông ta có cổ tay trắng, ngón tay dài, mùi nước hoa đắt tiền lẫn mùi thuốc bám trên cổ áo. Không cần nhìn phù hiệu trên túi áo, tôi vẫn nhận ra đó là một bác sĩ. Những mảnh đêm từng bị chôn vùi trong đầu bỗng khớp vào nhau chính xác đến tàn nhẫn: ánh đèn trắng, tiếng bánh xe, giọng đàn ông lạ, cảm giác da thịt mình bị đối xử như vật chứa.

Ba năm trước, khi bước qua cánh cổng sắt của tu viện Saint Aurelia, tôi mới mười chín tuổi. Mẹ mất vào cuối tháng Mười Một, căn bếp nhà cũ còn nguyên mùi cháo loãng và lá xô thơm chưa kịp cất đi. Người trong giáo xứ gom cho tôi một chiếc vali nâu, ba bộ váy cũ và ít tiền lẻ đủ trả chuyến xe lên đồi. Tu viện khi ấy giống một thế giới khác: tiếng chuông 5:00 a.m. vang mỏng qua sương, bánh mì đen nóng trên khăn vải, đá lát sân còn đọng nước mưa, và sự im lặng gọn gàng đến mức một chiếc thìa đặt lệch cũng nghe thấy.

Veronica đã đón tôi ở bậc thềm chính hôm ấy. Bà ta đặt tay lên vai tôi, ngón tay nhẹ, giọng thấp và ấm.

— Ở đây, con sẽ không còn bị thế giới giẫm lên nữa.

Khi ấy tôi tin bà ta.

Những tháng đầu trôi qua bằng lịch cầu nguyện, giặt khăn lễ, chăm vườn hồng phía sau nhà nguyện và học cách để đầu óc yên như mặt nước trước bình minh. Juliette đến sau tôi gần một năm. Cô ấy có tiếng cười nhỏ, hay giấu táo trong tay áo rồi dúi cho tôi lúc quét hành lang. Có những sáng mùa đông, hai đứa ngồi trên bậc đá sau bếp, chia nhau một ổ bánh còn ấm và nhìn khói từ ống khói bốc lên thẳng tắp. Chuông ngân trên đầu, tay lạnh cóng, nhưng đời sống lúc ấy sạch và đơn giản đến mức người ta có thể tưởng sạch nghĩa là an toàn.

Rồi nữ tu đầu tiên mang thai.

Cả tu viện đổi màu chỉ sau một đêm. Người quỳ nhiều hơn. Mọi câu hỏi biến mất nhanh hơn hơi nước trên cửa kính. Veronica đi lại giữa các ghế cầu nguyện với vẻ mặt nghiêm đến mức không ai dám ngẩng lên. Khi đứa bé biến mất, bà ta bảo rằng có những việc càng ít biết càng giữ được linh hồn thanh sạch. Đám nữ tu gật đầu. Còn tôi nhìn chiếc giường trống, lòng bàn tay đặt lên ga giường vẫn còn âm ấm, và lần đầu thấy sự im lặng trong tu viện không còn giống bình an nữa.

Đến lần thứ hai, sự nghi ngờ đã có hình dạng. Nó nằm trong những chiếc phong bì dày, trong sổ kế toán bọc da, trong tiếng xe tải lên đồi lúc trời còn mù sương, trong mùi sơn mới che lấp mùi ẩm lâu năm. Nó nằm cả trong mắt Agnes khi bà ta đưa cốc sữa mỗi đêm, mắt không chớp, như đang đợi tôi nuốt một mệnh lệnh chứ không phải đồ uống.

Cơ thể tôi nhớ trước cả trí nhớ. Mỗi sáng thức dậy, lưng đau như vừa bị ép xuống một mặt bàn cứng. Mu bàn tay có vết kim nhỏ bằng đầu kim ghim. Có hôm bàn chân dính bụi trắng mịn không phải từ nhà nguyện. Có hôm trong tai còn lảng vảng tiếng máy chạy đều đều rất khẽ, thứ âm thanh không thuộc về nơi chỉ có chuông, gió và giọng cầu kinh. Tôi bắt đầu đếm mọi thứ để giữ đầu óc khỏi trôi đi: mười bốn ô gạch từ giường đến cửa, bảy mươi hai bậc thang xuống bếp, ba nhịp chuông giữa hai lần đổi gác. Càng đếm, những lỗ trống trong đêm càng lớn.

Juliette là người đầu tiên không quay mặt đi trước sự thật. Cô ấy cạy khóa tủ hồ sơ kế toán vào một buổi chiều mưa, tay run nhưng mắt không run. Bên trong là một chồng biên nhận có cùng ký hiệu, chỉ khác ngày và số tiền: $75,000, $90,000, $120,000. Cột ghi chú luôn lặp lại một câu ngắn đến ghê người: ưu tiên kín, giao ngay sau sinh.

Dưới ánh đèn trắng của căn phòng bí mật, tôi thấy tất cả những tờ giấy đó được xếp thành từng ngăn. Trên kệ thứ hai là ba chiếc vòng đeo chân bằng nhựa trong, mỗi chiếc gắn một thẻ mã. Một chiếc trống. Một chiếc ghi M-01. Một chiếc ghi M-02. Trên khay inox gần lồng kính là một chiếc vòng nữa chưa kịp đóng, ô mã bỏ trống, phần ngày sinh còn ướt mực.

Người bác sĩ kéo khóa áo mưa xuống. Veronica không giới thiệu, nhưng ông ta tự nhìn chúng tôi như nhìn hai người đến nhầm chỗ.

— Đưa đứa trẻ đây, ông ta nói. Xe sẽ đến đường hầm sau mười một phút.

Juliette bước chếch lên trước mặt tôi.

— Ông là ai?

Ông ta nhếch môi, lấy từ túi áo ra một tờ giấy gấp tư, mép giấy đã mềm vì mở nhiều lần. Trên đầu tờ giấy là con dấu của một trung tâm bảo trợ trẻ em ở thành phố. Phía dưới là chữ ký, ngày tháng, mã hồ sơ, tất cả đều đủ sạch sẽ để biến tội ác thành thủ tục.

— Bác sĩ Lucien Vale. Phần của tôi là giúp những đứa trẻ có một tương lai. Phần của các người là đừng làm phiền.

Veronica nghiêng đầu rất khẽ, như đồng tình với một câu cầu nguyện ngắn.

— Những người bên trên bỏ tiền để duy trì nơi này, bà ta nói. Mái nhà, thức ăn, thuốc men, điện sưởi, vườn cây, mọi thứ. Con nghĩ đức tin được xây bằng không khí sao?

Cơn mưa dội trên trần đá, dày và dữ. Bên trên đầu chúng tôi, tu viện vẫn đứng im như một cái bóng thánh thiện. Bên dưới, sự thật lộ ra bằng thép, kính và máu.

Tôi nhìn vào lồng kính gần nhất. Trong suốt lớp nhựa, một tấm chăn trẻ em màu kem được gấp rất phẳng. Trên góc chăn có đường thêu chữ A. Bàn tay tôi siết chặt đứa bé trong ngực đến mức nó cựa mạnh hơn.

— Nữ tu đầu tiên, tôi hỏi, giọng khản như cát. Con của chị ấy đâu?

Lucien không trả lời ngay. Ông ta cầm lấy một tập hồ sơ trên bàn, lật bằng hai ngón tay như đang chọn toa thuốc.

— Bé trai. Sinh lúc 1:42 a.m. Cân nặng ba ký mốt. Chuyển giao hợp lệ lúc 3:08 a.m.

Tim tôi đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai.

— Còn đứa thứ hai?

— Bé gái. Sinh non hai tuần. Chuyển lúc 4:12 a.m. Gia đình nhận ở ngoại ô phía tây. Thanh toán đủ.

Juliette chụp lấy tập giấy. Một tờ rơi xuống nền. Tôi cúi nhìn và thấy ở góc dưới là chữ ký của Agnes, nét mực cứng và dứt khoát bên cạnh dòng thuốc an thần đã sử dụng. Ngay dưới đó là một mục khác còn khiến ngực tôi nghẹn lại hơn: vật chứng tôn giáo đi kèm. Chuỗi hạt, khăn rửa tội, thẻ cầu nguyện. Mỗi đứa bé đều được gửi đi cùng một món đồ nhỏ, như thể người ta chỉ cần bọc tội ác trong thứ gì đó thánh thiện là nó sẽ bớt bẩn.

Juliette ngẩng đầu. Mặt cô ấy tái đi, nhưng giọng đủ rõ.

— Tối qua tôi đã gửi ảnh cuốn sổ kế toán ra ngoài.

Read More