Mặt kính trước mặt tôi lạnh đến mức hơi thở phả ra chỉ vừa chạm vào đã tan ngay, như thể nó không hề thuộc về căn phòng này. Bóng đèn vàng ở đầu giường rung nhẹ. Trên sàn, chiếc điện thoại rơi khỏi tay tôi vẫn còn sáng một vệt xanh yếu ớt bên cạnh chiếc balo đen. Trong gương, kẻ đứng cạnh tôi không nhúc nhích. Nó mang đúng khuôn mặt của tôi, đúng cái cổ áo nhàu của tôi, đúng đôi mắt vừa mất ngủ vừa hoảng loạn của tôi.
Chỉ có nụ cười đó là không phải của tôi.
Nó nghiêng đầu một chút.

“Đừng quay đi,” nó nói.
Giọng tôi. Nhẹ, khàn, sát tai như phát ra ngay bên trong miệng mình.
Tôi lùi lại một bước. Gót dép cọ vào sàn gỗ. Bên ngoài cửa sổ, một chiếc xe tải đi ngang làm lớp kính rung khẽ. Trong phòng vẫn chỉ có một mình tôi. Nhưng trong gương, nó đứng gần hơn tôi nửa bước, như thể nó mới là kẻ chiếm chỗ trước.
Trước khi mọi chuyện này bắt đầu, cuộc sống của tôi nhỏ và đều đến mức đôi khi tôi nghĩ mình đang sống bằng quán tính. Tôi ở một mình trên tầng năm của khu chung cư cũ, căn hộ không rộng, chẳng đẹp, nhưng thứ gì cũng ở đúng chỗ của nó. Chuông báo thức reo lúc 7:12. Cốc cà phê đầu tiên đặt bên phải bếp. Chìa khóa treo ở móc cạnh cửa. Dép đi trong nhà luôn quay mũi ra ngoài như thể chờ tôi bước vào chúng. Tuấn vẫn hay cười vì cái kiểu tôi nhớ từng thói quen nhỏ như nhớ lịch tàu chạy.
“Mày sống như ông già bảy mươi vậy,” nó nói một lần khi ghé qua tối thứ Sáu, đặt bịch bia lên bàn và nhìn hàng sách trên kệ được xếp cao thấp bằng nhau.
Tôi chỉ nhún vai. Sau năm trước, khi cha tôi mất và tôi chuyển ra khỏi căn nhà cũ, tôi bắt đầu bám vào những thứ có thể đo được. Giờ giấc. Vật dụng. Các lối đi quen. Những thứ không phản bội mình giữa đêm.
Cái gương trong phòng ngủ là thứ duy nhất tôi chưa từng thích. Nó đã ở đó từ lúc tôi chuyển đến. Cao gần sát vai, khung gỗ sẫm màu, nặng đến mức tôi lười gọi người xuống tháo ra. Chị quản lý tòa nhà từng bảo người thuê trước để lại vì “mang xuống phiền lắm”. Tôi chấp nhận lời giải thích đó như cách người ta chấp nhận vết ố trên trần nhà hay tiếng nước chảy chậm trong ống vào nửa đêm. Sống một mình lâu ngày, mình học cách làm ngơ trước vài điều không thoải mái.
Cho tới khi những điều đó bắt đầu nhìn lại mình.
Cảm giác tệ nhất đêm đó không phải là sợ có ai trong nhà. Đó là cảm giác da mình không còn ôm vừa cơ thể nữa. Tôi nhìn xuống hai bàn tay, rồi lại nhìn lên mặt mình trong gương, rồi lại nhìn xuống, như thể chỉ cần chậm một nhịp là thứ kia sẽ chọn mất một phần nào đó của tôi trước. Lưỡi tôi có vị kim loại. Tim đập mạnh đến mức mỗi cú nảy đều làm cổ họng đau rát. Từ lúc cảnh sát mở đoạn camera cho tôi xem, một câu hỏi cứ mắc trong đầu như mảnh xương cá.
Nếu đó không phải tôi… thì suốt ba ngày qua, cái gì đã mặc mặt tôi ra ngoài đường?
Tôi cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lạ trong balo. Màn hình đã tắt, nhưng bên hông máy có vết nứt nhỏ kéo dài như móng tay cào. Tôi lục tiếp. Một áo thun bẩn. Một chai nước cạn. Một thẻ từ nhà nghỉ màu xám bạc in số 214. Một hóa đơn mua xăng lúc 12:08 sáng. Một chìa khóa nhỏ có dán băng keo ghi tay: 27-B. Và ở ngăn phụ, gấp làm tư, là một mảnh giấy viết bằng đúng nét chữ của tôi.
Tôi mở ra.
Nếu mày đang đọc thứ này, nghĩa là nó đã mang balo về.
Đừng nhìn lâu vào bất kỳ mặt kính nào.
Đừng trả lời khi nó dùng giọng của mày.
Đừng đập mặt gương trước.
Lột lớp bạc phía sau.
Tao đã thử rồi.
Dưới cùng là một thời gian nguệch ngoạc: 8:56 PM — MONDAY.
Tôi đứng chết lặng. Mảnh giấy run lên giữa hai ngón tay mình. Nghĩa là trước khi biến mất, tôi đã biết có chuyện gì đó. Nghĩa là ít nhất một lần trong ba ngày đó, tôi đã trở lại đủ lâu để để lại lời nhắn cho chính mình.
Tôi bật lại chiếc điện thoại lạ. Phải đến lần thứ ba màn hình mới sáng. Một thư mục duy nhất hiện lên. Không tên. Bên trong chỉ có một video dài 2 phút 16 giây.
Người trong video là tôi.
Nhưng không phải tôi của đêm nay. Áo khoác đen. Mặt tái xanh. Một bên cổ có vết đỏ như bị dây siết. Phía sau là nhà vệ sinh của một nhà nghỉ rẻ tiền, gạch men vàng úa, đèn huỳnh quang chớp tắt. Tôi trong video nhìn thẳng vào camera, thở gấp, và giọng nói vỡ vụn ở cuối mỗi câu.
“Nếu mày thấy clip này… nghe kỹ. Nó không cần cửa. Nó cần mặt phản chiếu. Gương, màn hình tắt, cửa kính, thậm chí nước đọng trong bồn rửa. Nó chỉ bám được khi mình nhìn thẳng vào nó đủ lâu. Nó học nét mặt trước. Rồi giọng nói. Rồi thói quen.”
Tôi trong video quay mạnh camera sang bên phải. Trong gương của nhà vệ sinh, một bóng người đứng sau lưng tôi. Vẫn là tôi. Nhưng cái cười đó. Cái cười kéo quá rộng về hai bên, như thể có ai đang dùng hai ngón tay vô hình kéo khóe miệng ra.
Video rung bần bật. Tôi trong clip nói nhanh hơn.
“Nó không chịu được lớp bạc. Nó sống ở mặt sau, không phải mặt trước. Trong khung gỗ phòng ngủ có tua vít dẹt, góc dưới bên phải. Tao giấu từ hôm chuyển vào vì cái khung lỏng. Nếu mày còn ở nhà… thì nó muốn lấy nốt phần còn lại. Đừng để nó chạm vào kính khi mày quay lưng.”
Video dừng ở đó.

Trong gương, kẻ kia thôi cười.
“Mày nói nhiều quá,” nó bảo.
Lần này môi nó không động trước. Âm thanh xuất hiện trước, rồi mới đến nụ cười.
Tôi nắm chặt mảnh giấy. “Ba ngày qua mày làm gì?”
Nó nhìn tôi như thể câu hỏi đó chỉ hơi bất lịch sự.
“Sống.” Nó nhún vai. “Đi ra ngoài. Trả lời tin nhắn. Ngủ trên giường của mày. Uống cà phê của mày. Mỉm cười với bạn của mày. Không ai nhận ra khác biệt lớn như mày tưởng đâu.”
Mồ hôi lạnh bò dọc sống lưng tôi.
“Tuấn thì sao?”
“Nó nhìn camera, không nhìn mắt.” Nó nghiêng đầu thêm chút nữa. “Con người các mày luôn tin vào khung hình hơn trực giác. Dễ lắm.”
Read More
Tôi không đáp. Chỉ lùi sang bên trái từng bước nhỏ, không rời mắt khỏi gương. Tay tôi mò dọc chân tường tới góc dưới bên phải của khung gỗ. Đầu ngón tay chạm phải một khe hở mảnh. Có thứ kim loại mỏng bị nhét vào trong.
Tôi kéo ra.
Chiếc tua vít dẹt rơi vào lòng bàn tay với một tiếng cộc nhẹ.
Nó trong gương nhìn xuống tay tôi, rồi nhìn lên.
Lần đầu tiên, nụ cười đó mờ đi.
“Đừng làm vậy,” nó nói.
Tôi nghe thấy tim mình. Nghe cả tiếng tủ lạnh ngoài bếp bật tắt từ rất xa. Một giọt mồ hôi rơi từ thái dương xuống cằm.
“Tại sao?” tôi hỏi.
Nó bước tới một bước trong gương. Mặt kính không rung, nhưng không khí trong phòng như bị ai rút bớt oxy.
“Vì tao làm mày tốt hơn,” nó thì thầm. “Ba ngày qua, không ai hỏi xem mày có cô đơn không. Không ai nhận ra mày biến mất vì thật ra mày vốn đã mờ rồi. Tao chỉ mặc thứ mà mày bỏ trống.”
Câu đó đánh mạnh hơn tôi muốn. Không phải vì tôi tin nó. Mà vì một phần rất nhỏ trong tôi biết nó đã quan sát quá lâu.
Tôi cắm đầu tua vít vào mép sau của khung.
Nó đập tay vào mặt kính.
Âm thanh nổ ra chát và sắc như băng bị tách đôi. Mặt gương không vỡ, nhưng phòng ngủ đồng loạt phản ứng. Màn hình TV ngoài phòng khách đang tắt bỗng lóe lên một cái trắng bệch. Cửa sổ rung. Chiếc điện thoại lạ dưới sàn sáng rực. Trên màn hình đen của nó, thay vì giao diện máy, tôi lại thấy đúng khuôn mặt kia đang cười.

“Mày không có gan đâu,” nó nói từ cả gương lẫn điện thoại cùng lúc.
Tôi xoay mạnh tua vít. Lớp giấy bọc mặt sau khung rách toạc. Một mùi kim loại ẩm mốc bốc ra, tanh như nước rỉ lâu ngày. Dưới lớp giấy là mặt bạc sẫm màu, loang lổ, mềm như da ướt ở vài chỗ. Tôi suýt buông tay vì cảm giác đó quá sai.
Nó gào lên.
Không lớn. Nhưng âm thanh đó giống hệt tiếng tôi khi nghẹn nước, khi cố gọi trong mơ mà cổ họng không ra hơi.
“Dừng lại.”
Tôi nhớ lời trong video: đừng đập mặt gương trước.
Tôi lột thêm. Từng mảng bạc bong ra, dính vào tua vít thành những sợi mảnh kéo dài rồi đứt. Trong kẽ khung gỗ, vài thứ rơi xuống sàn lách cách. Chìa khóa nhà tôi. Một chiếc thẻ ATM cũ đã hủy. Một tấm ảnh hộ chiếu chụp tôi cách đây ba năm. Và một dải tóc ngắn buộc bằng dây thun đen mà tôi chắc chắn không phải của mình.
Nó trong gương há miệng thật rộng.
Miệng rộng quá mức. Rộng đến tận nơi nụ cười phải ngừng lại.
“Mày không biết tao đã phải học bao lâu để giống mày đâu,” nó rít qua kẽ răng. “Chỉ cần một đêm nữa thôi.”
Tôi cầm cán tua vít như cầm dao, chọc sâu xuống lớp bạc ở giữa lưng gương rồi xé ngang một đường. Chất lỏng đen đặc bắn ra, dính lên tay tôi lạnh buốt như đá tan. Tất cả mặt phản chiếu trong căn hộ cùng tối sầm. TV ngoài phòng khách tắt hẳn. Cửa kính cửa sổ không còn hắt lại bóng đèn. Ngay cả màn hình điện thoại cũng chìm xuống thành một màu đen đặc, không phản chiếu gì cả.
Nó rú lên.
Lần này tiếng rú vỡ thành nhiều lớp. Có tiếng tôi. Có tiếng phụ nữ. Có tiếng trẻ con cười nhỏ. Có một giọng đàn ông già khàn đặc. Tất cả xoắn vào nhau trong khung gỗ rung lên bần bật.
Tôi giật phăng cả tấm gương khỏi móc treo. Nó đổ xuống sàn, nặng và lì. Tôi dùng chân đạp lật ra mặt sau, cầm cây đèn bàn nện liên tiếp vào lớp bạc lộ ra.
Một.
Hai.
Ba.
Đến nhát thứ tư, chuông điện thoại của tôi reo. Tên Tuấn hiện lên sáng trắng giữa nền tối.
Tôi không bắt máy.
Tôi nện thêm một nhát nữa.
Khung gỗ tách hẳn. Phần bạc bên trong vỡ vụn như đá mỏng. Nụ cười trong gương méo đi, kéo dài, rồi xẹp xuống như mặt nước bị ai chọc thủng. Căn phòng im bặt. Chỉ còn tiếng tôi thở dốc và tiếng gì đó nhỏ từng giọt từ mép khung xuống sàn.
Đó không phải nước.
Nó đặc hơn. Đen hơn. Và khi chạm vào sàn gỗ, nó khô lại thành bụi bạc.

Hai phút sau, tiếng đập cửa vang lên dồn dập.
“Mở cửa! Mở cửa đi!”
Giọng Tuấn.
Tôi đi ra, chân mềm như bông. Khi mở chốt, nó xông vào đầu tiên. Sau lưng là hai cảnh sát đã tới nhà tôi tối đó. Vừa bước qua phòng khách, cả ba cùng khựng lại. Chiếc gương nằm vỡ ngửa trong phòng ngủ. Mặt trước gần như nguyên, nhưng mặt sau bị xé nát, bạc bong khắp nơi như vảy kim loại. Mùi trong phòng không còn là cà phê cũ hay vải ẩm nữa. Nó giống dây điện cháy sau mưa.
Người nữ cảnh sát nhìn xuống tay tôi. “Anh bị thương à?”
Tôi cũng nhìn xuống. Chất đen ban nãy đã biến mất. Trên lòng bàn tay chỉ còn những vết cắt nông và một lớp bụi bạc bám ở kẽ ngón.
Tuấn chửi thề rất nhỏ.
“Mày đập gương làm gì?”
Tôi nhìn khung gỗ. Trong một kẽ gãy, thẻ từ nhà nghỉ 214 vẫn còn mắc lại. Và chìa khóa 27-B nằm ngay cạnh nó như một lời chứng im lặng.
Trời sáng hẳn lúc 5:40. Cảnh sát mang mọi thứ đi. Họ mở chiếc chìa khóa 27-B ở khu gửi đồ cách căn hộ tôi hơn ba cây số. Trong ngăn tủ nhỏ đó có ba bộ quần áo của tôi, một túi đồ vệ sinh cá nhân, bản in giấy các tin nhắn tôi đã gửi suốt ba ngày mất tích, và một cuốn sổ tay ghi chi chít giờ giấc sinh hoạt của tôi. 7:12 alarm. 7:20 coffee. 8:05 shower. Call Tuan if Friday. Water plant on Sunday. Trên trang cuối cùng, bằng nét chữ không phải của tôi nhưng cố bắt chước rất sát, có một câu duy nhất:
Còn một ngày nữa là đủ.
Cảnh sát không giải thích được vì sao các camera khu đó cứ mất tín hiệu mỗi lần tôi xuất hiện trong khung hình. Họ cũng không giải thích được vì sao đoạn video trong nhà nghỉ ghi đúng khuôn mặt tôi nhưng giọng phân tích âm thanh lại tách ra thành nhiều lớp chồng lên nhau. Chị quản lý tòa nhà, khi thấy phần khung gương còn lại được mang xuống sảnh, bỗng tái mặt. Chị bảo người thuê trước căn hộ đó cũng từng than phiền rằng “trong gương hay có gì đó đến chậm nửa nhịp”. Một tuần sau, cô ta chuyển đi trong đêm, bỏ lại cái gương vì không nhấc nổi.
Tôi không quay về căn hộ đó nữa. Tuấn giúp tôi lấy nốt mấy thùng đồ còn lại vào buổi trưa hôm sau. Tôi thuê tạm một phòng nhỏ gần chỗ nó làm việc, căn phòng chỉ có một cửa sổ và không có chiếc gương nào ngoài tấm thép xỉn trên cửa thang máy. Ngày đầu tiên ở đó, tôi dùng khăn phủ kín màn hình TV, úp mặt điện thoại xuống bàn, và tháo luôn miếng kính nhỏ trong tủ thuốc phòng tắm.
Buổi tối, khi Tuấn về, nó đặt trước mặt tôi một cốc mì nóng và ngồi xuống sàn như hồi hai đứa còn học đại học. Không ai nói về cái gương. Không ai nói về ba ngày đã mất. Nó chỉ kéo ghế lại gần cửa ra vào hơn một chút, như thể nếu có thứ gì bước vào, nó muốn là người chạm tới trước.
Tôi ăn được nửa cốc rồi dừng. Tay vẫn run khi cầm đũa. Ngoài kia, trời vừa tắt nắng. Từ cửa sổ, mặt kính các tòa nhà bên đối diện đang phản chút ánh chiều cuối cùng. Tôi đứng dậy, kéo rèm lại kín mít, rồi quay vào.
“Mày ổn chứ?” Tuấn hỏi.
Tôi nhìn cái khăn đang phủ lên màn hình TV, nhìn hai đôi dép đặt sát cửa, nhìn chiếc balo đen đã được khóa lại bằng dây rút nhựa của cảnh sát.
“Chưa,” tôi nói thật. “Nhưng tao còn ở đây.”
Đêm thứ ba sau đó, tôi cùng Tuấn lái xe ra bờ sông lúc 4:47 sáng. Trong cốp là chiếc hộp kim loại đựng toàn bộ mảnh bạc và mảnh khung còn sót lại mà cảnh sát cho phép tôi nhận lại sau khi chụp ảnh và niêm phong những thứ cần giữ. Chúng tôi không nói nhiều. Gió sớm lạnh, mùi bùn và xăng từ bến phà trộn vào nhau thành thứ mùi rất thật, rất trần tục, thứ mùi không cho chỗ nào trú cho những điều sai lệch.
Tôi tự tay ném chiếc hộp xuống.
Nó chìm khá nhanh. Chỉ có một mảnh bạc nhỏ kẹt ở mép nắp bật ra, lật lên một lần giữa mặt nước xám của buổi rạng đông. Trong đúng một khoảnh khắc, tôi thấy trên bề mặt đó hiện ra nửa gương mặt mình.
Không cười.
Chỉ nhìn.
Rồi mảnh bạc xoay đi, bắt lấy vệt sáng đầu tiên của mặt trời đang lên, lóe trắng một cái rất ngắn trước khi chìm hẳn xuống lớp nước đục bên dưới.