Tôi nghe họ đổi chú rể cho mình trong phòng trà — và cả bàn ăn chết lặng-yumihong

Bản lề sau lưng khẽ rít thêm một tiếng nữa, ngắn và lạnh như lưỡi dao lướt qua miệng ly. Tôi quay lại. Adrian đứng ở cuối hành lang, một tay vẫn đặt trên tay nắm cửa, vai áo đen hứng trọn vệt sáng vàng từ phòng ăn hắt ra. Mùi da thuộc ẩm mưa trên áo anh lẫn với hương trà ô long nóng còn đọng trong căn phòng kín. Chiếc thìa bạc nằm dưới chân tôi, lăn nửa vòng rồi dừng hẳn trên đường viền thảm.

Ánh mắt anh đi từ chiếc thìa lên mặt tôi, rồi sang cánh cửa phòng trà khép hờ. Không cần ai lặp lại câu vừa nói, quai hàm anh đã siết cứng đến mức gân cổ nổi lên dưới cổ áo.

“Em nghe rồi.”

Image

Không phải câu hỏi.

Tôi gật đầu. Đầu ngón tay lạnh đi trước, rồi tới cổ tay.

Adrian đẩy hẳn cánh cửa ra.

Trong phòng trà, bà Victoria đang ngồi trước tủ gỗ thấp, ngón tay còn đặt trên mép một ngăn kéo mở. Ông Arthur đứng cạnh cửa sổ với ly rượu trên tay. Bà Eleanor, người phụ nữ tóc bạc ngồi ở cuối bàn ăn lúc nãy, vẫn ngồi thẳng lưng trên ghế bọc nhung màu xám, cây gậy đầu bạc dựng bên đầu gối. Trên mặt bàn là một hộp nhẫn bằng nhung xanh đậm, một xấp giấy kem viền chìm, và một chiếc khăn ăn gấp hình lá có tên tôi viết bằng mực xanh.

Không phải chỉ một chiếc.

Cái ở trên cùng ghi Camille & Dominic.

Ngay bên dưới là Camille & Adrian.

Hơi nóng trong cổ họng tôi rút sạch. Mùi gỗ đánh bóng bỗng nồng lên như thứ gì đang cháy âm ỉ trong lồng ngực.

Adrian bước tới, kéo ngăn kéo rộng thêm bằng hai ngón tay. Bên trong là một tập hồ sơ dày có nhãn dập chìm: CAMILLE LAURENT — FAMILY BRIEF. Dưới đó là bảng in lịch hẹn, cỡ nhẫn 6.5, tên loại trà tôi thích, tiệm bánh tôi hay ghé vào sáng thứ Bảy, số tiền vay học phí còn lại là $18,600, và một tờ phụ lục đánh máy gọn ghẽ ở góc phải: In the event of Dominic’s withdrawal, Adrian Ashford will assume formal introduction and marital consideration.

Adrian cầm tờ giấy ấy lên. Tiếng giấy sột soạt nghe còn rõ hơn tiếng đồng hồ ngoài hành lang.

“Marital consideration?” Anh đọc chậm từng chữ, rồi nhìn sang cha mẹ mình. “Nhà mình vừa làm hồ sơ mua một công ty à?”

Bà Victoria đứng lên trước. Chuỗi ngọc trai trước cổ bà khẽ chạm vào nhau.

“Con đừng làm quá lên. Chỉ là sắp xếp trước cho đỡ rối.”

“Đỡ rối?” Tôi nghe giọng mình bật ra, rất thấp, rất mỏng, nhưng không run. “Bà gọi việc theo dõi tôi, chấm điểm tôi, đổi tên tôi giữa hai anh em là đỡ rối?”

Ông Arthur đặt ly rượu xuống. Chân ly chạm mặt gỗ nghe cụp một tiếng.

“Camille, ngồi xuống đi. Chuyện này có thể giải thích.”

“Giải thích bằng tờ nào?” Adrian giơ xấp hồ sơ lên. “Tờ ghi cô ấy thích trà hoa nhài? Hay tờ ghi Dominic phải đưa cô ấy về trước gala tháng Mười để đủ điều kiện nhận ghế hội đồng?”

Căn phòng im tới mức nghe rõ tiếng điều hòa thổi qua khe rèm.

Bà Eleanor nhắm mắt một nhịp ngắn, đầu gậy bạc gõ xuống sàn gỗ cộp một tiếng. “Đưa hết ra bàn.”

Không ai cãi bà.

Adrian mang cả tập hồ sơ ra phòng ăn. Tôi đi sau anh, mùi thịt nướng đã nguội, bơ tan trên khoai nghiền, nến vani chảy thành vệt sáp mềm trên chân đèn. Dominic vẫn đứng ở mép thảm, còn cô gái tóc vàng của anh ta đã ngồi xuống ghế phụ cạnh tường từ lúc nào, mắt hết nhìn tôi lại nhìn Adrian như đang xem một vở diễn bị lệch kịch bản.

Xấp giấy được đặt xuống giữa bàn, cạnh đĩa thịt chưa ăn hết của ông Arthur.

Read More