Bản lề sau lưng khẽ rít thêm một tiếng nữa, ngắn và lạnh như lưỡi dao lướt qua miệng ly. Tôi quay lại. Adrian đứng ở cuối hành lang, một tay vẫn đặt trên tay nắm cửa, vai áo đen hứng trọn vệt sáng vàng từ phòng ăn hắt ra. Mùi da thuộc ẩm mưa trên áo anh lẫn với hương trà ô long nóng còn đọng trong căn phòng kín. Chiếc thìa bạc nằm dưới chân tôi, lăn nửa vòng rồi dừng hẳn trên đường viền thảm.
Ánh mắt anh đi từ chiếc thìa lên mặt tôi, rồi sang cánh cửa phòng trà khép hờ. Không cần ai lặp lại câu vừa nói, quai hàm anh đã siết cứng đến mức gân cổ nổi lên dưới cổ áo.
Không phải câu hỏi.
Tôi gật đầu. Đầu ngón tay lạnh đi trước, rồi tới cổ tay.
Adrian đẩy hẳn cánh cửa ra.
Trong phòng trà, bà Victoria đang ngồi trước tủ gỗ thấp, ngón tay còn đặt trên mép một ngăn kéo mở. Ông Arthur đứng cạnh cửa sổ với ly rượu trên tay. Bà Eleanor, người phụ nữ tóc bạc ngồi ở cuối bàn ăn lúc nãy, vẫn ngồi thẳng lưng trên ghế bọc nhung màu xám, cây gậy đầu bạc dựng bên đầu gối. Trên mặt bàn là một hộp nhẫn bằng nhung xanh đậm, một xấp giấy kem viền chìm, và một chiếc khăn ăn gấp hình lá có tên tôi viết bằng mực xanh.
Không phải chỉ một chiếc.
Cái ở trên cùng ghi Camille & Dominic.
Ngay bên dưới là Camille & Adrian.
Hơi nóng trong cổ họng tôi rút sạch. Mùi gỗ đánh bóng bỗng nồng lên như thứ gì đang cháy âm ỉ trong lồng ngực.
Adrian bước tới, kéo ngăn kéo rộng thêm bằng hai ngón tay. Bên trong là một tập hồ sơ dày có nhãn dập chìm: CAMILLE LAURENT — FAMILY BRIEF. Dưới đó là bảng in lịch hẹn, cỡ nhẫn 6.5, tên loại trà tôi thích, tiệm bánh tôi hay ghé vào sáng thứ Bảy, số tiền vay học phí còn lại là $18,600, và một tờ phụ lục đánh máy gọn ghẽ ở góc phải: In the event of Dominic’s withdrawal, Adrian Ashford will assume formal introduction and marital consideration.
Adrian cầm tờ giấy ấy lên. Tiếng giấy sột soạt nghe còn rõ hơn tiếng đồng hồ ngoài hành lang.
“Marital consideration?” Anh đọc chậm từng chữ, rồi nhìn sang cha mẹ mình. “Nhà mình vừa làm hồ sơ mua một công ty à?”
Bà Victoria đứng lên trước. Chuỗi ngọc trai trước cổ bà khẽ chạm vào nhau.
“Con đừng làm quá lên. Chỉ là sắp xếp trước cho đỡ rối.”
“Đỡ rối?” Tôi nghe giọng mình bật ra, rất thấp, rất mỏng, nhưng không run. “Bà gọi việc theo dõi tôi, chấm điểm tôi, đổi tên tôi giữa hai anh em là đỡ rối?”
Ông Arthur đặt ly rượu xuống. Chân ly chạm mặt gỗ nghe cụp một tiếng.
“Camille, ngồi xuống đi. Chuyện này có thể giải thích.”
“Giải thích bằng tờ nào?” Adrian giơ xấp hồ sơ lên. “Tờ ghi cô ấy thích trà hoa nhài? Hay tờ ghi Dominic phải đưa cô ấy về trước gala tháng Mười để đủ điều kiện nhận ghế hội đồng?”
Căn phòng im tới mức nghe rõ tiếng điều hòa thổi qua khe rèm.
Bà Eleanor nhắm mắt một nhịp ngắn, đầu gậy bạc gõ xuống sàn gỗ cộp một tiếng. “Đưa hết ra bàn.”
Không ai cãi bà.
Adrian mang cả tập hồ sơ ra phòng ăn. Tôi đi sau anh, mùi thịt nướng đã nguội, bơ tan trên khoai nghiền, nến vani chảy thành vệt sáp mềm trên chân đèn. Dominic vẫn đứng ở mép thảm, còn cô gái tóc vàng của anh ta đã ngồi xuống ghế phụ cạnh tường từ lúc nào, mắt hết nhìn tôi lại nhìn Adrian như đang xem một vở diễn bị lệch kịch bản.
Xấp giấy được đặt xuống giữa bàn, cạnh đĩa thịt chưa ăn hết của ông Arthur.
“Đọc đi,” Adrian nói.
Không ai động vào.
Dominic bước lên một bước trước. Ve áo anh ta vẫn còn mùi thuốc lá và thứ nước hoa gắt ngọt từ cô gái kia. Anh ta chụp lấy tờ phụ lục ở trên cùng, mắt lia nhanh qua mấy dòng rồi bật ra một tiếng cười khô.
“Vậy là cuối cùng mọi người cũng nói thật.” Anh ta nhìn sang cha mình. “Bố bảo chỉ cần cưới cô ta trước ngày 30 tháng 9 thì con sẽ được ký vào quỹ Montrose. Bây giờ con không làm nữa thì chuyển cho anh Adrian. Đơn giản vậy thôi chứ gì?”
Chiếc nĩa trong tay bà Victoria rơi xuống khăn trải bàn.
Cô gái tóc vàng ngồi bật thẳng lưng, thỏi son đỏ trên miệng bỗng trông như một vệt máu trên cốc pha lê.
Adrian quay sang Dominic rất chậm. “Mày vừa gọi một con người là ‘cô ta’ sau khi bỏ cô ấy ở cổng nhà mình.”
Dominic nhếch môi. “Anh làm như anh khác gì. Anh dẫn cô ấy vào đây vì anh cũng biết ghế đó trị giá bao nhiêu.”
Adrian không đáp ngay. Anh tháo chiếc nhẫn signet bạc có khắc huy hiệu Ashford khỏi ngón tay út, đặt xuống bàn cạnh xấp hồ sơ. Âm thanh kim loại chạm gỗ nhỏ thôi, nhưng cả bàn như co lại.
“Ghế nào cần đổi phụ nữ để giữ, anh nhường.”
Ông Arthur đứng bật dậy. “Adrian.”
“Không.” Giọng Adrian vẫn đều, nhưng tay anh đặt lên lưng ghế tôi nhẹ đến mức tôi thấy từng đầu ngón tay anh còn lạnh. “Con ngồi vào hội đồng từ năm hai mươi chín tuổi. Con ký những hợp đồng trị giá $42 million mà không chớp mắt. Nhưng tối nay con mới thấy nhà mình rẻ đến mức nào.”
Bà Victoria kéo ghế ra, gót giày cào trên sàn đá. “Con không hiểu. Gia đình này cần một người phụ nữ biết giữ mặt mũi, biết đi cùng những bữa tối thế này, biết nói đúng, ngồi đúng, không kéo theo tai tiếng. Ta chọn nó vì nó phù hợp.”
Tôi nhìn bà. Từ khoảng cách ấy, tôi thấy rõ lớp phấn mỏng ở khóe mũi bà đã nứt nhẹ, và ngón tay bà đang siết khăn ăn tới nhàu mép.
“Bà chọn tôi như chọn bộ ly mới cho phòng khách,” tôi nói. “Khác mỗi chỗ là bộ ly còn được hỏi màu.”
Không ai cười.
Bà Eleanor chống gậy đứng lên. Bóng bà đổ dài dưới đèn chùm.
“Victoria, đủ rồi.”
Giọng bà già nhưng cắt gọn.
“Tôi là người đầu tiên để ý tới con bé này,” bà nói, mắt nhìn thẳng tôi. “Hồi tháng Ba, ở buổi gây quỹ của bệnh viện St. Jude. Tôi làm đổ cả tách trà lên váy một nhân viên phục vụ. Cả phòng đều nhìn. Nó là người duy nhất bước tới trước, lấy khăn lau cho cô gái kia trước khi hỏi tôi có bị bỏng không. Tôi bảo Dominic mời nó ăn tối một lần. Chỉ một lần.”
Bà quay đầu sang hai vợ chồng Arthur.
“Còn các người biến nó thành hồ sơ tuyển chọn.”
Căn phòng không ai dám thở mạnh.
Ông Arthur xoa sống mũi, giọng nén chặt. “Mẹ, chuyện này đã đi quá xa.”
“Quá xa từ lúc con cho người điều tra khoản vay sinh viên của nó.”
Mặt ông Arthur đổi màu từng chút một, từ trán xuống quai hàm.
Tôi chạm ngón tay vào góc tập hồ sơ. Giấy dày, khô và sắc. Trong đó có cả bản sao hợp đồng thuê nhà của tôi, lịch làm việc, tên trường tiểu học tôi từng học, tên bác sĩ nha khoa tôi khám năm ngoái. Một nhà người ta có thể bày sẵn trà hoa nhài bên tay phải và vẫn sai người đi lục cả ngăn kéo đời sống của mình như thế.
Chiếc ghế của tôi khẽ dịch ra sau. Tôi đứng dậy.
“Cảm ơn bữa tối,” tôi nói. “Giờ tôi về.”
Bà Victoria bước nhanh vòng qua đầu bàn, chắn trước lối ra. Hương nước hoa của bà lạnh và sắc như kim loại. “Cháu không thể cứ thế mà đi. Chúng ta vẫn có thể sửa chuyện này. Dominic đã tự làm hỏng phần của nó. Adrian thì—”
“Con không phải phần thay thế,” Adrian cắt ngang.
“Còn tôi,” tôi nói, nhìn thẳng bà Victoria, “không phải món ăn đổi bàn.”
Dominic bật cười một tiếng chua chát. “Em định làm gì? Kiện cả nhà anh vì một bữa tối?”
Tôi xoay người, nhấc chiếc hộp bánh tart đào vẫn còn nguyên từ mép tủ phụ. Hộp nhẹ hơn lúc nãy, nhưng mép giấy vẫn còn vết tay tôi ấn đỏ.
“Không,” tôi đáp. “Vì cả tập hồ sơ này.”
Đến 9:06 p.m., tôi ngồi trong xe Adrian, cửa kính phủ một lớp hơi mỏng vì cơn mưa lất phất vừa xuống. Thành phố bên ngoài nhòe đi thành những vệt vàng dài. Hộp hồ sơ đặt trên đùi, mép carton cấn vào da qua lớp váy mỏng. Adrian không bật nhạc. Chỉ có tiếng gạt nước quét đều đều và mùi cà phê nguội từ hộc giữ cốc.
“Anh không biết chuyện đó,” anh nói sau khi xe dừng dưới tòa nhà tôi thuê căn hộ. “Anh biết mẹ muốn em tới bàn tối nay. Anh không biết có cả cái này.”
Tôi đặt tay lên chốt cửa nhưng chưa bấm.
“Còn đề nghị giả làm người yêu?”
“Là ngẫu hứng.” Anh nhìn thẳng kính lái, tay siết nhẹ vô-lăng. “Lúc thấy em đứng một mình ngoài cổng, anh không nghĩ gì đẹp đẽ cả. Chỉ nghĩ đừng để một người phải nuốt hết chuyện đó trước khi bước vào nhà.”
Mưa gõ lộp bộp lên mui xe. Một giọt nước từ tóc anh chảy chậm xuống mang tai.
“Em tin câu đó hơn phần còn lại của tối nay.”
Adrian gật đầu, như thể thế cũng đã là nhiều.
Sáng hôm sau, 8:12 a.m., luật sư của tôi nhận một khoản phí giữ hồ sơ $1,200. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy một chuyển khoản khiến tay mình hết lạnh. Tập hồ sơ Ashford được sao thành ba bản. Một bản tới văn phòng luật sư bảo vệ dữ liệu cá nhân. Một bản tới cố vấn pháp lý nội bộ của Ashford Holdings. Bản còn lại được gửi thẳng cho bà Eleanor, kèm duy nhất một dòng: Tôi không bán đời sống riêng để đổi lấy lời xin lỗi.
Đến 10:47 a.m., Adrian gửi tin nhắn đầu tiên.
Em sẽ không cần phải tự trả phí luật sư cho chuyện nhà anh gây ra.
Tôi nhìn màn hình ba giây, rồi trả lời.
Tôi trả để tự mở cửa. Không phải để anh mua giúp.
Anh không nhắn thêm.
12:30 p.m., luật sư của Ashford Holdings gọi. Giọng phụ nữ bên kia đầu dây bình tĩnh đến mức lạnh. Bà yêu cầu xác nhận số lượng tài liệu, nguồn thu thập, tên người trực tiếp ra lệnh điều tra. Đến 2:05 p.m., bà Victoria gọi sáu cuộc liền. Tôi tắt chuông. 3:40 p.m., Dominic gửi một tin duy nhất: Em đang làm quá lên. 3:41 p.m., tôi chặn số anh ta.
Đêm đó, thành viên hội đồng của quỹ Montrose nhận được email hoãn phiên ký duyệt. Adrian nộp đơn từ chối vị trí kế nhiệm. Dominic bị rút quyền truy cập tài khoản quỹ gia đình cho tới khi hoàn tất rà soát nội bộ. Cô gái tóc vàng trong xe đăng ảnh uống champagne lên mạng, rồi xóa trước nửa đêm khi phần bình luận bắt đầu hỏi vì sao cô xuất hiện trong bữa ra mắt của người khác.
Ba ngày sau, một chiếc xe màu xám đỗ trước tiệm sách nơi tôi thường ghé sau giờ làm. Bà Eleanor bước xuống, gậy bạc chạm mặt đường nhịp nào ra nhịp nấy. Bà không mặc ngọc trai. Chỉ có áo khoác len xám và một chiếc khăn lụa xanh sẫm.
Bà ngồi đối diện tôi ở quán trà bên trong tiệm. Quanh chúng tôi mùi giấy cũ, bơ nướng và trà Earl Grey quấn vào nhau thành một lớp ấm mềm.
“Tôi không tới để xin cháu cưới ai cả,” bà nói, tay xoay tách trà một nửa vòng. “Tôi tới để nói tôi đã sai từ lúc nghĩ mình có thể chọn người tốt rồi đặt người ấy vào nhà mình như đặt một ngọn nến lên bàn.”
Bà đẩy qua phía tôi một phong bì kem.
Bên trong là văn bản xin lỗi có chữ ký của Arthur và Victoria, cam kết hủy toàn bộ hồ sơ thu thập trái phép, bồi thường chi phí pháp lý và gửi thư xác nhận không còn bất kỳ yêu cầu hay sắp xếp hôn nhân nào liên quan đến tôi. Kẹp sau cùng là một tấm thiệp nhỏ viết tay: Khoản bồi thường $25,000 sẽ được chuyển ngay trong hôm nay. Không điều kiện.
Tôi gấp phong bì lại, đặt lên bàn.
“Cháu nhận chi phí pháp lý,” tôi nói. “Phần còn lại, hãy gửi cho quỹ học bổng của bệnh viện St. Jude. Dưới tên cô phục vụ hôm đó.”
Bà Eleanor nhìn tôi rất lâu. Rồi bà cười, một nụ cười mệt và mỏng như lớp giấy lụa bọc bánh.
“Lần đầu tôi chọn không sai,” bà nói.
Một tuần sau, Dominic xuất hiện dưới sảnh căn hộ tôi lúc 7:18 p.m. áo sơ mi mở hai cúc, mắt đỏ và hơi rượu phả xa cả mét. Anh ta mang theo bó mẫu đơn trắng giá chắc không dưới $140. Bảo vệ gọi lên hỏi có cho vào không. Tôi đứng trên ban công nhìn xuống, ngón tay chạm vào lan can kim loại mát lạnh.
“Không.”
Từ trên cao, bó hoa trông như một đốm trắng lạc giữa nền đá xám. Dominic chờ đúng mười hai phút rồi bỏ đi, để lại bó hoa trên ghế chờ. Khi người lao công mang nó vào góc rác, vài cánh hoa đã thâm mép.
Adrian xuất hiện muộn hơn Dominic gần một tháng.
Không hoa. Không xe tài xế. Không vest tối màu.
Anh gõ cửa căn hộ tôi lúc 6:03 p.m. một tối thứ Năm có gió, mang theo chiếc hộp tart đào mới mua, nắp mica còn mờ hơi nước, và tấm thiệp cũ Dominic đã vò tối hôm ấy, giờ được miết phẳng đến mức chỉ còn một nếp gấp mảnh như vết sẹo.
“Anh không xin em quên đêm đó,” Adrian nói khi tôi mở hé cửa. “Cũng không xin thay ai cả.”
Anh đặt hộp bánh lên tay tôi, rất nhẹ.
“Anh chỉ muốn biết có một ngày nào đó em cho anh ngồi đối diện em trong một căn phòng không có gia đình anh, không có hồ sơ, không có ghế được sắp sẵn hay không.”
Hành lang ngoài cửa có mùi mưa mới và bụi thang máy. Trong bếp, ấm nước vừa sôi xong phát ra tiếng tách khẽ.
Tôi nhìn tấm thiệp tên trên tay anh. Mực xanh đã nhòe một góc. Nét chữ vẫn mềm. Chỉ có cái tên in trên đó không còn làm tay tôi lạnh nữa.
“Có,” tôi nói. “Nhưng anh sẽ phải tự kéo ghế.”
Khóe miệng Adrian nhích lên rất nhỏ. “Công bằng.”
Chúng tôi không cưới trong năm đó. Không có đèn chùm, không có bàn dài, không có chuỗi ngọc trai. Chỉ có những buổi tối ngắn ở quán trà gần tiệm sách, những lần anh mang bánh sai vị rồi ăn luôn phần đó, những cuộc gọi kéo dài tới 11:24 p.m. vì anh quên không tắt loa ngoài khi đang nấu mì, và một sáng tháng Tư, anh đặt lên bàn tôi một chiếc khăn ăn gấp hình lá bằng giấy thủ công, bên trên viết tay duy nhất một dòng: Camille, 7:00 p.m., nếu em chọn.
Tôi chọn.
Lễ cưới diễn ra sáu tháng sau trong sân kính của bệnh viện St. Jude, nơi bà Eleanor lần đầu trông thấy tôi lau trà khỏi váy người khác. Mùi hoa cam và gỗ ướt sau cơn mưa sớm phủ mỏng cả khoảng sân. Adrian đứng đợi dưới mái kính trong bộ suit xanh đen, không nhẫn gia huy, không gia đình đứng xếp hàng phía sau. Bà Eleanor ngồi hàng đầu, cây gậy bạc đặt ngang đầu gối. Arthur và Victoria không được mời. Dominic không xuất hiện.
Khi cha xứ hỏi lần cuối, Adrian không nhìn ai ngoài tôi.
Tôi nghe rõ tiếng mưa đọng từ mép mái kính rơi tí tách xuống luống cẩm tú cầu, tiếng vải lụa chạm nhẹ vào nhau khi gió đi qua, và tiếng tim mình đập chậm, chắc, không còn đập vì sợ.
Tối hôm ấy, sau khi khách cuối cùng rời đi, tôi về căn bếp nhỏ của mình để thay đồ. Bộ váy cưới treo trên lưng ghế, hương hoa cam còn bám trên tóc. Trên bậu cửa sổ, chiếc thiệp tên cũ đã được miết phẳng nằm dưới đáy một ly thủy tinh trong, nếp gấp mảnh chạy qua giữa chữ Camille như một đường chỉ khâu.
Bên cạnh nó là tấm thiệp mới Adrian viết tay, mực còn xanh đậm.
Ngoài ô kính, mưa đêm chảy thành những vệt dài xuống mặt phố. Trong bếp, hộp tart đào còn thừa một miếng, hơi lạnh tủ mát bám lên nắp mica thành một lớp sương mỏng.