Tôi mở két sắt chồng cũ và thấy giấy chứng tử của mình được ký từ hai năm trước-yumihong

Cánh cửa bật mở làm luồng khí lạnh từ hành lang tràn vào, kéo theo mùi mưa đọng trên vải len và tiếng bản lề khô khốc. Ánh đèn cảm ứng ngoài khu lễ tân sáng lên một nhịp rồi dịu xuống. Trên trang giấy thứ hai dưới tay tôi là một bản ghi nhớ nội bộ đóng dấu đỏ, góc phải ghi ngày lập hồ sơ: 14 tháng 3, hai năm trước ngày Dominic bước vào quán cà phê và hỏi có ai ngồi ở chiếc ghế đối diện tôi chưa. Dòng đầu tiên đập thẳng vào mắt tôi: “Đối tượng: Celeste Rowan. Kích hoạt phương án góa phụ sau khi hoàn tất hôn nhân dân sự.” Phía dưới là con số 6.800.000 đô la, tên khu đất ven sông do mẹ tôi để lại, và một ghi chú ngắn bằng nét bút của Veronica: “Chuẩn bị giấy tử đúng hồ sơ gốc để rút ngắn thời gian xác nhận.”

Giày da của Dominic dừng lại ngay ngoài vệt sáng từ đèn bàn. Nước mưa còn đọng ở gấu quần anh. Bàn tay anh vẫn giữ thẻ từ, nhưng mắt đã ghim chặt vào tập hồ sơ trong tay tôi. Trong ba giây, không ai nói gì. Chỉ có tiếng máy lạnh rì rì và tiếng giọt nước từ tóc anh rơi xuống nền gạch.

Anh bước nhanh tới.

Image

“Cô là ai?”

Tôi tháo kính, kéo chiếc mũ rộng vành xuống bàn. Đầu ngón tay gỡ lớp tóc giả ngắn khỏi gáy. Dominic khựng lại như vừa giẫm hụt một bậc thang vô hình. Màu trên mặt anh rút đi từng chút, từ trán xuống gò má.

“Em nên chết từ lúc nào?” tôi hỏi.

Môi anh hé ra. Không có câu nào tử tế đủ nhanh để cứu lấy khoảng lặng đó. Anh nhìn trang giấy, rồi nhìn tôi, rồi nhìn cánh cửa đang mở sau lưng như thể nó có thể biến cả căn phòng thành một giấc mơ xấu rồi nuốt mất.

“Em không nên ở đây.”

“Câu đó đáng lẽ phải ghi trên thiệp cưới.”

Ngón tay anh chụp tới mép hồ sơ. Tôi giật lùi một bước. Mép giấy cứa vào tay anh một đường mảnh. Một giọt máu sẫm rơi xuống tờ giấy chứng tử mang tên tôi, loang ngay bên cạnh con dấu. Dominic nhìn vệt máu ấy, quai hàm siết lại.

“Đưa đây.”

Tôi lật sang trang tiếp theo.

Ở đó là ảnh chụp tôi từ rất lâu trước khi anh làm quen. Một tấm ở lễ tưởng niệm mẹ tôi, tóc tôi buộc thấp, áo khoác đen mỏng, mắt sưng vì thiếu ngủ. Một tấm khác ở bến xe trên phố Fletcher, tôi ôm ống đựng bản vẽ, giày ướt vì tuyết tan. Dưới mỗi tấm ảnh là ghi chú giờ giấc, quán cà phê tôi hay ngồi, tên thư viện tôi lui tới, cả dòng chữ: “Phản ứng tốt với sự quan tâm có tính giải cứu. Tài chính hạn chế. Không còn người thân trực hệ có khả năng can thiệp.”

Cổ họng tôi se lại như bị kéo qua giấy nhám.

Dominic hạ giọng.

“Em đừng đọc tiếp.”

Lần đầu tiên kể từ buổi sáng ở tòa, tôi nghe trong giọng anh có thứ không phải khinh miệt. Không phải dịu dàng. Là sợ.

Hai năm trước, khi Dominic bước vào đời tôi, anh bước vào rất sạch sẽ. Không ồn ào, không kiểu săn đuổi lộ liễu của những người đàn ông giàu quen dùng tiền để thay lời. Đêm đó là buổi gây quỹ của quỹ Beaumont ở khách sạn Armand, nơi tôi được mời vì từng hỗ trợ phục dựng hồ sơ lưu trữ cho một bộ sưu tập thủy tinh cổ. Tôi làm việc đến sát giờ, đi thẳng từ kho tài liệu đến sảnh lớn với hai đầu ngón tay còn dính bụi giấy và keo bảo quản. Váy tôi mượn của một đồng nghiệp. Khóa kéo sau lưng cứa vào da mỗi khi thở sâu.

Dominic không đến gần bằng một câu khen. Anh đến bằng một chiếc khăn giấy khi ly vang trắng của ai đó nghiêng xuống bàn và bắn lên mu bàn tay tôi. Mùi chanh trong khăn giấy, mùi gỗ đàn hương trên cổ áo anh, tiếng nhạc dây vọng qua sảnh đá cẩm thạch, tất cả gói lại trong buổi tối đầu tiên ấy. Anh kéo ghế cho tôi. Anh nhớ tôi uống trà đen không đường. Anh đứng ở bậc thềm khách sạn, giữ ô nghiêng để vai tôi không ướt.

Những người đàn ông từng lướt qua đời tôi trước đó thường nhìn đồng hồ nhiều hơn nhìn mặt. Dominic thì khác. Anh hỏi tôi mẹ thích loại hoa nào trước khi mất. Anh nhớ tôi ghét mùi dứa đóng hộp. Anh gửi súp nóng đến văn phòng lúc 11 giờ 40 đêm khi tôi phải ở lại số hóa một kho hồ sơ bị ngập. Một lần tôi làm rơi tập bản vẽ trên lối vào tàu điện, anh cúi xuống nhặt từng tờ như thể đó là thứ quan trọng nhất trên mặt đất ướt hôm ấy.

Người ta thường bị lừa bởi những thứ quá lớn. Riêng tôi bị lừa bởi sự chính xác trong những điều nhỏ.

Lúc cầu hôn, Dominic đưa tôi đến nhà kính cũ ở vườn thực vật phía bắc. Hơi ẩm bám lên lớp kính mờ. Đèn dây màu mật ong mắc quanh khung sắt. Anh quỳ xuống trên nền gạch còn lạnh hơi chiều và nói muốn xây với tôi một cuộc sống không ai còn có thể xóa tên tôi khỏi đó. Chiếc nhẫn nằm trong hộp nhung xanh thẫm. Tôi nhớ rõ tiếng nước nhỏ giọt từ ống dẫn cũ phía sau lưng anh. Nhớ cả mùi đất ẩm và hoa cam.

Giờ nghĩ lại, anh không hề nói yêu tôi nhiều như tôi tưởng. Anh chỉ nói rất nhiều về sự an toàn.

Arthur Crane là người đầu tiên dùng một câu ngắn để cắt đôi bức tranh đẹp đó. Sáu giờ bốn mươi tối hôm tôi rời tòa, khi mưa dán những vệt dài lên cửa kính văn phòng ông, Arthur đặt trước mặt tôi một bản sao kê chuyển khoản 480.000 đô la đi qua ba công ty vỏ bọc trong vòng chín tháng đầu hôn nhân. Tiền rời khỏi quỹ bảo trì khu đất ven sông mẹ tôi để lại, đi vòng qua một công ty thiết kế nội thất của Veronica, rồi dừng lại ở một tài khoản ký danh cho quỹ đầu tư của Dominic. Trên đầu tờ sao kê là mã hồ sơ mà ông từng thấy nhiều năm trước, khi còn là cố vấn bên ngoài cho Hale Development.

Ông kéo ra thêm một tập giấy khác. Bản yêu cầu cấp bản sao giấy khai sinh của tôi. Đơn xin truy cập hồ sơ di sản của mẹ tôi. Ảnh chụp biên bản nội bộ ghi dòng chữ “Widow Protocol”. Tất cả đều có ngày trước khi Dominic mời tôi ly cà phê đầu tiên.

“Anh ta không gặp cô rồi mới nảy ý định,” Arthur nói. “Anh ta đọc hồ sơ thừa kế của cô trước. Gặp cô là bước thứ hai.”

Tôi vẫn nhớ đã đặt cốc trà xuống mạnh đến mức mặt nước sóng ra miệng cốc, làm ướt một góc giấy. Arthur không lau. Ông chỉ đẩy sang tôi một chiếc khăn vải trắng và chờ tôi tự lau lấy.

Sau đó, từng mảnh ghép hiện ra theo cách tàn nhẫn nhất. Khu đất ven sông mẹ tôi để lại nhiều năm chẳng ai buồn nhìn ngó bỗng tăng giá vọt khi thành phố phê duyệt dự án bến du thuyền mới. Dominic cần quyền kiểm soát sạch, nhanh, không có người thừa kế lằng nhằng. Nếu tôi còn sống, mỗi bước bán, thế chấp hay tái cơ cấu đều cần chữ ký của tôi. Nếu tôi chết sau hôn nhân, anh ta có thể đi đường góa chồng hợp pháp, cộng thêm gói bảo hiểm nhân thọ 2.400.000 đô la mà Veronica đã âm thầm nộp hồ sơ tư vấn từ trước.

Một cuộc hôn nhân đối với anh ta chỉ là cây cầu để đi đến giấy chứng tử.

“Có còn ai khác tham gia không?” tôi hỏi Arthur hôm đó.

Ông nhìn ra cửa sổ rất lâu mới đáp.

“Veronica phụ trách giấy tờ sạch. Dominic phụ trách cô.”

Trong văn phòng tầng 19, Dominic đã bớt choáng. Đó là lúc con người thật của anh thường quay lại nhanh nhất. Anh lau vệt máu trên ngón tay vào khăn tay màu xám, mắt không rời tập hồ sơ.

“Em không hiểu toàn cảnh,” anh nói. “Đó là phương án dự phòng cho tài sản. Không phải cho em.”

Tôi bật cười, rất nhỏ. Tiếng cười mỏng như cạnh ly thủy tinh.

Read More