Người phụ nữ nuôi tôi đã đánh cắp tên tôi từ phòng sinh — cuộc họp lúc 2 giờ chiều phơi bày tất cả-yumihong

Chiếc ghế kim loại lạnh buốt sau đầu gối. Tôi ngồi xuống đúng lúc mép hồ sơ cạ vào da tay thêm một lần nữa. Mùi giấy cũ, mùi nhựa bọc hồ sơ và luồng khí lạnh từ điều hòa ép thẳng vào gáy. Arthur Crane đẩy bản khai sinh về phía tôi, ngón tay đeo nhẫn dừng ngay trên dòng tên đã được gõ bằng mực đen từ hai mươi sáu năm trước.

Evangeline Isabelle Crane.

Bên trái tôi, bà Hạnh kéo mạnh chiếc ghế đến mức chân ghế rít trên nền đá nghe như kim loại bị cưa. Bên phải, màn hình camera vẫn đứng yên ở khung hình hai đứa trẻ sơ sinh quấn khăn khác màu. Arthur nói rất thấp, nhưng từng chữ chạm vào bàn như những viên bi thép. Hai giờ chiều nay, quỹ tín thác của chị gái tôi được mở. Nếu cô không bước ra khỏi căn phòng này với đúng danh tính của mình, toàn bộ tài sản sẽ tiếp tục nằm trong tay đứa con không thuộc về dòng máu Crane.

Image

Tôi nhìn xuống chiếc vòng ngọc trên cổ tay. Từ bé đến lớn, bà Hạnh chưa từng cho tôi tháo nó quá một ngày. Mùa hè năm mười ba tuổi, khi chiếc vòng kẹt vào thành xô nước và cứa đỏ cả da, bà chỉ lôi tay tôi lại, lau máu bằng vạt áo rồi nói con bé nhà nghèo phải giữ lấy thứ duy nhất đáng giá. Câu nói ấy từng nằm trong đầu tôi suốt nhiều năm như một miếng kính mỏng. Giờ nó vỡ ngay giữa phòng lưu trữ, sắc cạnh đến mức mỗi hơi thở cũng cấn.

Tuổi thơ của tôi không có ảnh sơ sinh, không có giấy tiêm chủng đủ bộ, không có một cuốn album nào được bọc nơ. Có những phòng trọ thay khóa liên tục, những lần bà Hạnh gom quần áo nhét vào túi nylon lúc trời còn chưa sáng, những bữa cơm nguội có mùi dầu cũ và những tối bà mặc áo đẹp, xịt thứ nước hoa ngọt gắt rồi đi đến tận khuya. Mỗi lần tôi hỏi bà đi đâu, bà gấp khăn lại thật vuông rồi đáp một câu giống nhau đến phát lạnh: chuyện của người lớn không tới lượt con.

Có vài thứ không ăn khớp từ rất sớm. Tôi nhóm máu O, bà Hạnh từng quả quyết bà cũng O, nhưng năm tôi mười lăm tuổi, một tờ khám sức khỏe ở trường ghi bà là AB. Bà giật tờ giấy khỏi tay tôi, xé đôi ngay trên bồn rửa chén rồi bật vòi nước thật mạnh như để dìm cả câu hỏi xuống cống. Sinh nhật năm mười sáu, bà dẫn tôi đi ngang qua cổng một biệt thự ở đường ven sông, đứng rất lâu dưới bóng cây sứ trắng. Bên trong sân, một cô gái bằng tuổi tôi bước xuống từ xe riêng, tóc uốn mềm, váy trắng chạm đầu gối, trên cổ là sợi dây chuyền ngọc xanh có màu giống hệt chiếc vòng tay tôi đeo.

Bà Hạnh nhìn cô ta bằng đôi mắt tôi chưa từng thấy khi nhìn tôi. Không mềm, không dữ, chỉ tham đến lặng người.

Arthur kéo ngăn thứ hai của tủ hồ sơ, lấy ra một bì thư dày hơn. Bên trong là bản sao xét nghiệm, biên bản nội bộ, và một lá thư ngắn đánh máy cách đây đúng mười năm. Ở cuối trang là chữ ký của chính ông. Không khí trong phòng như co lại khi ông nói tiếp. Mười năm trước, chị gái tôi, Isabelle Crane, cần ghép tủy sau đợt hóa trị thứ ba. Cô gái đang mang họ Crane khi đó không phù hợp. Tôi mở điều tra kín. Camera kho lưu trữ, hồ sơ hộ sinh, mẫu máu cũ, mọi thứ đều chỉ về cùng một điểm. Rồi cha tôi yêu cầu đóng nó lại.

Bà Hạnh bật cười khan. Âm thanh ngắn, cứng và khó nghe như cạnh ly sứ mẻ.

Ông đã đóng nó lại vì ông cũng biết sự thật sẽ làm nhà Crane bốc mùi trước báo chí.

Arthur không nhìn bà ta. Ông nhìn tôi. Hàm ông siết chặt đến mức da quanh quai hàm trắng ra. Đó là sai lầm của tôi. Hai tỷ là tiền của tôi, không phải của quỹ. Nó không mua lại được mười năm im lặng, nhưng nó là khoản duy nhất tôi có thể đặt xuống trước khi cô quyết định sẽ làm gì với phần còn lại.

Cánh cửa sau lưng tôi mở ra lúc 1:07 p.m. Hương hoa trắng và hơi lạnh từ hành lang tràn vào cùng tiếng gót giày mảnh gõ đều. Người bước vào mặc bộ suit màu kem, tóc búi thấp, môi son nhạt, trên cổ là sợi dây chuyền ngọc xanh mà tôi đã thấy từ nhiều năm trước bên ngoài cổng biệt thự. Cô ta dừng lại ngay khi nhìn thấy màn hình camera. Màu trên mặt rút đi rất nhanh, nhưng bàn tay vẫn giữ nguyên tư thế đóng túi xách, như thể đã tập sẵn cho những tình huống khó chịu.

Vivian Crane, Arthur nói, giọng đều như mặt kính. Cháu đến đúng lúc đấy.

Vivian liếc bà Hạnh trước, rồi liếc tôi. Ánh mắt cô ta dừng trên chiếc vòng tay của tôi thêm nửa giây. Chỉ nửa giây, nhưng đủ để Arthur nhìn thấy. Ông thò tay vào túi áo, đặt thêm một thứ lên bàn. Một bản sao kê chuyển khoản đều đặn mỗi tháng từ tài khoản của Vivian sang tài khoản đứng tên Hạnh Thị Lệ, kéo dài ba năm liên tiếp.

Bà đã không nuôi con bé này bằng tình thương, Arthur nói. Bà nuôi nó bằng tiền bịt miệng. Còn cháu, Vivian, cháu biết ít nhất ba năm.

Vivian kéo ghế ra ngồi, chậm đến mức phần nỉ dưới chân ghế chỉ khẽ sột soạt. Cô ta đặt túi xách xuống bên chân, tháo găng tay lụa rồi xếp ngay ngắn lên mặt bàn. Cử chỉ ấy sạch sẽ và lạnh, giống hệt người phụ nữ vẫn xuất hiện trên tạp chí bên cạnh những buổi gây quỹ và khai trương khu trị liệu mới của tập đoàn Crane. Khi cô ta mở miệng, giọng nói mềm, nhưng không chỗ nào ấm.

Con chỉ biết khi mẹ cần truyền máu ba năm trước. Con đã định nói. Rồi Arthur bảo con đợi.

Arthur quay đầu sang. Tôi không bảo cháu gửi tiền cho bà ấy.

Vivian hơi nhếch môi. Nếu con ngừng gửi, bà ta sẽ nói trước.

Bà Hạnh đập tay xuống bàn. Tập hồ sơ rung lên, mép bìa nhảy khỏi mặt đá một chút rồi rơi xuống. Bà chĩa thẳng ngón tay vào mặt tôi, móng tay sơn bóng cắt qua không khí. Tao nuôi mày hai mươi sáu năm. Mày ăn cơm của tao, ngủ dưới mái của tao. Giờ một cái tên đẹp hơn xuất hiện là mày muốn quay lưng?

Tôi không đáp ngay. Trong đầu chỉ hiện lên những bữa cơm chan nước tương, cái quạt gãy cánh, những đêm sốt phải ôm chậu nhựa vì bà khóa cửa đi qua đêm, và cả những buổi sáng bà bắt tôi giao bánh tới khu biệt thự ven sông nhưng không được ngẩng đầu nhìn vào nhà chính. Bàn tay tôi rời mép hồ sơ, đặt lên mặt bàn, ngửa ra. Các vết chai ở đầu ngón tay hiện rõ dưới ánh đèn trắng.

Bà nuôi tôi để tôi không đứng nhầm chỗ bà muốn con ruột bà đứng, tôi nói.

Cả phòng im thêm một nhịp. Arthur đặt trước mặt tôi một túi chứng cứ niêm phong. Bên trong là chiếc vòng đánh số cho trẻ sơ sinh, một mẩu chỉ bạc đã xỉn, và tấm thiệp nhỏ có nét chữ nghiêng. Ông bảo đó là đồ của Isabelle để lại trong ngày sinh. Trên mặt sau tấm thiệp chỉ có đúng một dòng: Cho con gái tôi, để sau này con luôn có thứ gì đó chạm vào da và nhớ rằng con đã được chờ đợi.

Da ở sau gáy tôi căng lên. Vivian quay mặt đi chỗ khác. Bà Hạnh nhìn chằm chằm túi chứng cứ, đồng tử co lại như gặp ánh sáng mạnh.

Tại sao, tôi hỏi.

Bà Hạnh chống hai tay lên bàn, vai nhô cao. Mùi nước hoa nồng pha với mùi mồ hôi bắt đầu lộ rõ khi bà cúi sát về phía tôi. Vì con bé kia được sinh ra giữa ga giường Ai Cập và y tá riêng. Còn con của tao nằm trong lồng kính, tím tái như sắp hết hơi. Một đứa có phòng trẻ riêng ở biệt thự. Một đứa có tiếng mưa tạt qua mái tôn. Tao đổi vòng. Chỉ một lần. Chỉ một động tác. Sau đó ai cũng nhìn nhầm đúng đứa họ muốn giữ.

Arthur nói chen vào, lạnh như thép. Bà không chỉ đổi vòng. Bà còn lấy tiền từ quỹ chăm sóc trẻ sơ sinh năm đầu, giả chữ ký hộ sinh và biến mất khỏi St. Gabriel trước rạng sáng.

Bà Hạnh cười nhếch mép, rồi ném thẳng về phía tôi câu nói khiến má trong miệng tôi cắn vào nhau bật mùi sắt. Nó hợp đèn chùm. Mày hợp bóng tuýp.

Vivian khẽ nhắm mắt. Có lẽ đây không phải lần đầu cô ta nghe chính câu ấy. Cổ họng tôi cử động một lần, rồi tay tôi kéo túi chứng cứ lại gần hơn. Ngón tay chạm vào lớp nhựa lạnh phủ trên chiếc vòng đánh số. Không ai trong phòng nói thêm cho đến khi Arthur đẩy tờ lệnh khẩn cấp về phía tôi.

1:32 p.m. Một cuộc họp hội đồng đang chờ ở tầng trên. Di chúc của Isabelle Crane có điều khoản cuối cùng: vào sinh nhật hai mươi sáu tuổi của con gái ruột, toàn bộ cổ phần kiểm soát quỹ St. Gabriel cùng hai khu đất ven sông phải được chuyển giao. Nếu danh tính đang tranh chấp, người thừa hành có quyền đóng băng toàn bộ cho tới khi có xác nhận cuối cùng. Chỉ cần cô ký yêu cầu xác minh và lấy mẫu DNA, Vivian sẽ không nhận thêm bất cứ thứ gì hôm nay.

Vivian ngẩng lên rất nhanh. Sự chỉnh tề trên khuôn mặt cô ta rạn thêm một đường nhỏ. Con lớn lên trong ngôi nhà đó, cô ta nói, mắt nhìn vào tôi chứ không nhìn Arthur. Con đã chôn mẹ. Con ngồi cạnh giường bệnh của bà suốt bảy ngày cuối. Con thuộc tiếng bước chân của từng người làm trong nhà. Một cái kết luận máu không thể xóa sạch hai mươi sáu năm đó.

Tôi nhìn cô ta. Dưới lớp nền mịn và hàng mi cong, hai mắt cô ta có đúng nếp mí của bà Hạnh, không phải của người phụ nữ trong bức ảnh Isabelle mà tôi vừa thấy trong hồ sơ. Nhưng đôi bàn tay đặt trên mặt bàn lại run theo nhịp rất nhỏ, gần như giống tôi lúc mới nhìn thấy 2 tỷ trong tài khoản. Có một khoảnh khắc ngắn đến mức không đủ để gọi tên, tôi thấy ở đó không chỉ là sự tham lam. Có cả nỗi sợ bị lấy mất ngôn ngữ, căn phòng, nhịp sống, thói quen uống trà ở hiên sau, cả mùi khăn trải bàn vừa ủi. Rồi khoảnh khắc đó qua đi khi cô ta nói thêm một câu.

Đừng lấy mọi thứ của tôi.

Arthur đặt bút xuống trước mặt tôi. Hội đồng sẽ chỉ lấy lại thứ chưa bao giờ thuộc về cô ấy.

Tôi ký.

Read More