Tiếng khóa cửa xoay rất nhẹ, nhưng nó làm lớp da sau gáy tôi se lại như vừa bị một luồng khí lạnh lướt qua. Ánh đèn vàng trên trần phản xuống mặt kính, chảy qua những lọ serum, những hộp son, những chiếc khuyên tai resin tôi từng cầm bằng đầu ngón tay đến mỏi cứng, rồi dừng ở chiếc khăn ren màu kem trên bục cao nhất. Adrian không bước thêm. Mùi gỗ tuyết tùng từ áo anh ta trộn với mùi sáp nến nhạt trong phòng, sạch, khô, đắt tiền đến mức nghe như một khoảng lặng có trọng lượng.
— Tôi không theo dõi cô, anh nói. — Tôi giữ lại những gì họ sẽ cố chối.
Lúc đó tôi mới quay lại. Trong tay anh ta là một chùm chìa khóa mảnh và một tập hồ sơ mỏng buộc dây xám. Gương mặt vẫn bình thản như khi anh đặt thẻ đen lên bàn chiều nay, chỉ có ánh mắt không còn đứng ngoài nữa. Nó dừng hẳn trên tôi, rồi chậm rãi trượt qua những tủ kính như thể mọi thứ trong căn hộ này đã được sắp từ trước cho khoảnh khắc tôi bước vào.

Ba năm trước, căn phòng đầu tiên tôi dùng làm kho nhỏ đến mức mỗi lần xoay người là khuỷu tay đụng tường. Mùa mưa, nước len qua khung cửa sổ rỉ sét, chảy thành vệt trên nền gạch, còn mùa nóng thì hơi keo, mùi giấy mới và mùi cồn sát khuẩn quẩn suốt từ trưa đến quá nửa đêm. Tôi bắt đầu bán hàng bằng một chiếc điện thoại cũ, một bàn gấp chân xước, và cây kim may còn lại của mẹ trong chiếc hộp thiếc màu xanh dương. Từ khăn ren, vòng tay, khuyên tai đến mấy lọ serum pha từng mẻ nhỏ, thứ gì qua tay tôi cũng có thêm một nút thắt, một mẩu giấy, một lỗi nhỏ mà chỉ người làm ra mới nhận ra.
Đơn hàng đầu tiên khiến tôi ngồi thẳng lưng lúc 11:06 p.m. hôm đó đến từ một tài khoản tên E. Sterling. Không mặc cả. Không hỏi thêm ảnh. Họ mua một chiếc khăn ren màu kem giá $86, một lọ serum hương cam thảo, và trả phí ship cao hơn bình thường vì muốn giao trước 8:00 a.m. Tôi gói nó trong tờ giấy lụa mỏng màu ngà, thắt bằng một dải ren cắt từ cuộn vải cuối cùng mẹ để lại. Đêm đó điện yếu, máy in hóa đơn cứ kêu cạch cạch như sắp chết, nhưng tôi vẫn viết tay thêm một dòng ngắn bằng bút mực nâu: Cho căn phòng bớt mùi bệnh viện.
Ba ngày sau, khách nhắn lại đúng 2:18 a.m. Màn hình sáng lên giữa căn kho tối om, chiếu vào mắt tôi một tấm ảnh mờ. Một cô gái tóc ngắn, rất trắng, ngồi trên giường bệnh với chiếc khăn ren quàng quanh vai. Không thấy rõ mặt, chỉ thấy bàn tay gầy cầm mép khăn và một câu ngắn bên dưới: Hôm nay chị tôi chịu soi gương lần đầu trong hai tuần. Cảm ơn.
Từ đó, tài khoản Sterling xuất hiện vào những lúc lạ lùng nhất. 1:07 a.m. cho bộ son buộc ruy băng đỏ. 5:42 p.m. cho đôi khuyên tai resin còn dính một bọt khí lệch trái. 9:31 p.m. cho lô khăn lụa mùa đông. Mỗi lần thanh toán luôn tròn trịa, không mặc cả, đôi khi chuyển thêm $300 chỉ để ghi một dòng: Gói đẹp như lần trước. Trong những tháng tiền thuê kho lên xuống như nhiệt kế hỏng, những đơn hàng đó giữ điện chưa bị cắt, giữ cửa cuốn chưa bị tháo, giữ cho tôi khỏi phải quay lại quầy bán đồ nhựa ở chợ đầu mối.
Veronica bước vào đời làm ăn của tôi sau đó không lâu, bằng mùi nước hoa quá ngọt và tiếng gót giày không bao giờ vội. Cô ta là gương mặt đại diện cho chương trình hỗ trợ nhà bán hàng mới của sàn, tóc chải mượt, cười chuẩn góc, lúc nào cũng biết đứng ở nơi có ánh sáng đẹp nhất. Veronica gọi tên shop của tôi trong một buổi workshop ở khách sạn, giơ chiếc khăn ren lên trước đám đông và nói tôi có thứ mà thương hiệu lớn không mua được bằng quảng cáo: bàn tay thật. Chính cô ta từng ngồi trong kho với tôi lúc gần trưa, nhấp nửa ly latte rồi bảo: — Đừng bán rẻ bản thân. Cô có thể thành lớn.
Tôi tin câu đó hơn mức nên tin.
Đến khi Veronica đặt hợp đồng độc quyền 18 tháng lên bàn gỗ thông và yêu cầu 70% thiết kế gốc với giá $48,000, lớp son màu đất trên môi cô ta vẫn không lệch một đường nào. Mùi giấy mới, mùi máy in nóng và tiếng xe tải dừng ngoài ngõ hôm ấy giống hệt mọi ngày, chỉ khác ở chỗ cô ta cười ít hơn. Tôi đẩy hợp đồng lại. Cũng không lớn tiếng. Chỉ nói mình không bán tên shop.
Bốn tuần sau, đánh giá một sao bắt đầu đổ xuống như đá ném qua mái tôn.
Phản hồi giả xuất hiện vào đúng 12:02 a.m., 12:05 a.m., 12:11 a.m. như thể được bấm từ cùng một nhịp thở. Khách lạ đòi hoàn tiền cho món chưa từng mua. Tài khoản ảo cắt ghép ảnh da kích ứng. Một kho hàng bên quận 7 bỗng tung ra dòng sản phẩm giống đến mức đáng ngại, chỉ khác lớp bao bì rẻ hơn và mùi tinh dầu bị ngọt gắt. Veronica không gọi nữa. Cô ta chỉ gửi email bằng địa chỉ pháp lý, cc thêm hai người tôi chưa từng gặp, và chữ trong đó lạnh dần như thép vừa rửa qua nước.
Bởi vậy, đứng giữa căn hộ đầy hàng của mình đêm ấy, đầu gối tôi bỗng rỗng như vừa bước hụt một bậc cầu thang. Mỗi món đồ trong tủ kính không chỉ là hàng hóa. Chúng là từng đêm ngủ gục trên ghế bố, từng lần cắt ngón tay vì dao rọc giấy, từng sáng nhịn ăn để gom đủ tiền cho lô chai thủy tinh mới. Người giữ chúng trong nhà mình hoặc là một kẻ ám ảnh, hoặc là người biết rất rõ tôi đã đi qua những gì.
Adrian đặt tập hồ sơ lên mặt bàn đá. Trên bìa có nhãn ngày tháng, mã đơn, số tiền, giờ nhận. Mọi thứ được đánh thẳng hàng đến mức làm cổ tay tôi đau nhói vì nhớ những bản kê khai mình đã từng tự viết. Anh mở ra trang đầu tiên. Ở góc phải là bản sao hóa đơn của chiếc khăn ren màu kem, đúng 11:06 p.m., ba năm trước.
— Người mua đầu tiên là em gái tôi, Eloise Sterling, anh nói. — Hai tháng sau, tôi mua thêm. Mười một tháng sau nữa, tôi đầu tư vào công ty mẹ của sàn đó.
Tôi nhìn lên.
Adrian không rời mắt khỏi tập hồ sơ. — Eloise điều trị bạch cầu suốt 19 tháng. Cô ấy ghét mùi thuốc, ghét đèn trắng, ghét những thứ trơn láng không có dấu tay người. Đồ của cô giữ được cô ấy trong căn phòng đó lâu hơn bất cứ thứ gì tôi thuê bằng tiền.
Ngón tay anh dừng lại ở một tấm ảnh được kẹp trong bìa trong. Eloise ngồi bên cửa sổ bệnh viện, vai quàng đúng chiếc khăn ren kia. Không cười, nhưng mắt đã mở lên, như người đang nhớ được màu của một thứ ngoài đời thật. Ở mặt sau tấm ảnh là dòng chữ viết nghiêng bằng mực xanh: Người bán hàng này buộc nút ren lệch tay trái. Đừng để bọn mặc đồ đẹp cướp nó.
Tim tôi đập mạnh đến mức tai ù đi.
Adrian lật tiếp ba trang nữa. Những khiếu nại chống lại shop của tôi hiện ra thành cột, hàng, giờ nộp, IP, khoản chi. Một loạt địa chỉ được khoanh đỏ. Bên cạnh là sao kê chuyển khoản từ công ty truyền thông do Veronica thuê cho một chiến dịch bôi bẩn kéo dài sáu tuần, tổng ngân sách $96,300. Có khoản $3,000 chuyển cho chủ kho của tôi trước khi cửa cuốn bị xịt sơn đỏ. Có cả danh sách 17 shop nữ kinh doanh nhỏ đã bị nhắm trước tôi, năm shop phải đóng hẳn trong vòng 90 ngày.
— Tôi cần cô ở đây 30 ngày vì đêm nay số điện thoại của cô đã nằm trong ba nhóm kín khác nhau, Adrian nói. — Và vì sáng mai 8:30, Veronica sẽ ngồi trong phòng họp tưởng mình sắp mua được đống tro của cô với giá rẻ.
Không khí trong căn hộ mỏng đến mức nghe được tiếng mưa kéo qua kính phía sông. Lần đầu tiên từ sáng, bàn tay tôi rời khỏi vali. Nó đặt lên mép bàn, chạm vào tờ giấy ảnh, rồi trượt sang một chiếc hộp mỏng màu đen để hở nắp. Bên trong không phải món hàng nào của tôi. Chỉ có một dải ren kem đã ngả màu, mảnh, mềm, được ép giữa hai lớp kính. Thứ đó không hề có trong đơn nào. Nó là đoạn ren thừa tôi đã cắt và buộc vào gói hàng đầu tiên cho Eloise.
— Cô ấy giữ lại cái đó, Adrian nói. — Sau tang lễ, tôi thấy nó trong cuốn sách cô ấy giấu dưới gối.
8:26 p.m., luật sư Melissa Greene xuất hiện với mái tóc búi chặt, áo khoác còn dính mưa ở vai, và chiếc cặp da dày đến mức chỉ nhìn cũng nghe được mùi giấy pháp lý. Cô ấy không chào xã giao nhiều. Hồ sơ trải ra khắp bàn ăn dưới ánh đèn thấp: lịch sử giao dịch, mẫu hàng gốc, ảnh sản phẩm nhái, bản ghi nội bộ lấy từ máy chủ công ty mẹ, và một đoạn âm thanh chưa mở. Adrian đứng tựa ghế, hai tay đút túi, yên đến mức đáng sợ. Còn tôi ngồi giữa những món đồ của chính mình như người được gọi lên nhận diện một phần đời đã bị người khác trưng bày.
Chúng tôi làm việc đến 1:48 a.m. Tôi xác nhận từng dấu tay nghề mà máy móc không sao bắt chước được. Bọt khí nhỏ ở góc trái đôi khuyên resin từ chiếc khuôn cũ. Lá dập chìm trên thẻ đơn luôn nghiêng về trái một chút vì cán gỗ bị lệch. Mỗi chai serum mùa đông năm ngoái có một vòng chỉ mảnh màu nâu quấn dưới nắp do lô dây cuối cùng tôi mua ở chợ Kim Biên ngả màu không đều. Veronica có ảnh chụp, có công thức gần giống, có cả đám người biết cắt video để đẩy hận thù. Nhưng cô ta không có mấy lỗi nhỏ đó. Người chưa từng thức trắng với hàng sẽ không biết chính những vết lệch mới là thứ không giả được.