Luật sư cứu tôi khỏi án gian lận rồi ép cưới 90 ngày — anh quên tôi đọc trang 11-yumihong

Tay nắm cửa bằng đồng xoay thêm một nấc, rồi Adrian đứng chắn ngay khung cửa. Ánh đèn vàng từ phòng nghỉ VIP phủ lên gò má anh một lớp mỏng, đủ để tôi thấy màu vừa rút khỏi môi anh trước khi anh kịp giấu đi. Phía sau, mẹ anh vẫn giữ ly champagne trên tay, mặt kính phản chiếu hàng đèn nến kéo dài thành hai vệt lạnh trên cổ bà. Tôi đặt bó hoa lên chiếc bàn console bọc đá cẩm thạch, mở màn hình điện thoại, để đường sóng đỏ của đoạn ghi âm nằm giữa ba chúng tôi như một lưỡi dao mảnh. Hai phút mười ba giây. Rõ từng chữ. Rõ cả câu nói về lần chuyển dữ liệu lúc 11:47.

Adrian nhìn xuống màn hình, rồi nhìn lại tôi. Bàn tay anh nhích một cái, rất nhỏ, như thói quen của một người đã quen lấy lại mọi thứ trước khi ai khác chạm vào. Tôi nghiêng cổ tay đi nửa tấc.

‘Đừng.’

Image

Giọng mình khi đó còn bình hơn cả tiếng máy lạnh chạy dọc hành lang. ‘Bản sao đã đi ba nơi rồi.’

Không ai nói gì trong vài giây đầu. Tiếng đàn dây trong ballroom vẫn trôi tới từ phía bên kia bức tường, mềm như nhung, lịch sự như thể trên đời này chưa từng có ai bị dồn đến mép tường để ký một cuộc hôn nhân. Mùi sáp nến, rượu vang trắng và lá hoa bị vò nát quện lại ngay dưới mũi. Ngón tay bị gai hồng đâm vẫn rỉ chậm thêm một giọt nữa, trượt trên dải ruy băng trắng như một dấu chấm đỏ bị ai đó đặt quá mạnh tay.

Mười tám ngày sống trong căn penthouse của Adrian đủ để tôi biết anh ta nguy hiểm nhất ở những lúc anh ta tử tế. Không phải kiểu tử tế có hơi người. Kiểu tử tế được đo bằng lịch, bằng người giúp việc, bằng thời gian thang máy riêng xuống gara. Đêm đầu chuyển đến, tôi không ngủ được vì tiếng gió quất qua lớp kính cao chạm trần. Đến 12:41, trên đảo bếp xuất hiện một cốc trà cúc còn bốc hơi và một mẩu giấy ghi đúng bốn chữ: ‘Đừng bỏ bữa sáng.’ Không ký tên. Sáng hôm sau, tài xế riêng đưa mẹ tôi đến bệnh viện mắt, còn Adrian ngồi với bà trong phòng khám mùi cồn sát khuẩn và khăn giấy ẩm, giải thích từng mục chi phí phẫu thuật như một người con rể mẫu mực.

Anh ta nhớ tôi không ăn rau mùi. Nhớ loại sữa nào làm tôi đỡ đau dạ dày. Nhớ cả việc tôi hay tháo giày ở cửa vì không muốn làm bẩn thảm sáng màu. Trong bữa tiệc đầu tiên của đối tác, khi gió ngoài sân thượng lùa qua vai trần, anh ta cởi áo khoác khoác lên lưng tôi trước ánh mắt của gần ba mươi người. Lòng bàn tay anh chỉ chạm vào xương vai một nhịp ngắn, đủ để những người chung quanh tin rằng tôi là ngoại lệ mềm mại nhất trong cuộc đời một người đàn ông nổi tiếng lạnh. Có một buổi tối đi ngang thư phòng, tôi thấy anh ngồi một mình dưới đèn bàn, tay day trán, vẻ mệt mỏi hiện ra thật đến nỗi tôi đứng lại ở ngưỡng cửa lâu hơn mức nên đứng. Anh ngẩng lên, kéo ghế cho tôi, rồi hỏi: ‘Em có sợ độ cao không? Aspen sẽ lạnh hơn ở đây nhiều.’ Câu hỏi nghe như quan tâm. Hóa ra chỉ là kiểm tra đạo cụ.

Chính những chi tiết nhỏ đó làm hành lang tối nay hẹp đi. Không phải vì tôi mất đi một giấc mơ. Vì từng cử chỉ tưởng như mềm ấy giờ đều lộ khớp nối bằng kim loại. Cốc trà đêm đầu không phải an ủi. Đó là quản lý. Áo khoác trên sân thượng không phải che gió. Đó là dựng cảnh. Người đàn ông ngồi ở phòng khám với mẹ tôi không đến để cứu một gia đình. Anh ta đến để chắc rằng người phụ nữ bị bóp nghẹt bằng một hồ sơ gian lận sẽ không còn đủ sức chạy theo hướng khác.

Bà Veronica Sterling đặt ly champagne xuống quầy bar, chân ly chạm mặt kính phát ra một tiếng cộc khô ngắn. Bà vẫn là người đầu tiên hồi tối ôm tôi bằng bàn tay chỉ vừa đủ lực để trông như dịu dàng. Giờ bàn tay ấy đang đặt trên mặt bàn đá, những đốt ngón thanh, sáng dưới chiếc nhẫn ngọc lục bảo cỡ lớn.

‘Cô muốn gì?’ bà hỏi.

Lần này tôi nhìn thẳng vào bà. ‘Tên của tôi trở lại chỗ cũ.’

Adrian kéo cửa rộng hơn và bước ra hành lang. Bộ tuxedo đen vẫn phẳng như hồi 6:32 khi anh đưa tôi vào sảnh, chỉ có hàm siết chặt thêm. ‘Em đang ở giữa khách của anh.’

‘Không,’ tôi nói. ‘Tôi đang đứng giữa bằng chứng của mình.’

Nói vậy không có nghĩa đoạn ghi âm là thứ duy nhất tôi có. Sự thật là từ sáng hôm charges biến mất quá nhanh, một mảnh lạnh đã nằm sẵn dưới da. Không công ty nào rút đơn đề nghị khởi tố trong vài giờ chỉ vì lòng tốt thức dậy đột ngột. Không văn phòng luật nào bẻ ngược một hồ sơ dày như thế chỉ sau một buổi cà phê nếu bàn tay điều khiển không nằm trong chính chỗ dựng nên nó. Tối đó, khi Adrian đưa chìa khóa penthouse cho tôi, tôi đã chờ anh vào phòng tắm rồi chụp lại toàn bộ thư yêu cầu bồi hoàn, email rút đơn, cả phong bì văn phòng luật. Sáng hôm sau, từ chiếc laptop cũ đặt ở góc bàn ăn, tôi gửi tất cả cho Melissa Greene — nữ luật sư về lao động mà một chị thu ngân ca tối từng dúi danh thiếp vào tay tôi ngoài cổng tòa án. Melissa không mặc đồ hàng hiệu. Không có tài xế riêng. Nhưng bà đọc metadata như người khác đọc sắc mặt.

Ba ngày trước lễ cưới, Melissa gọi cho tôi lúc 10:16 đêm. Ngoài cửa kính penthouse, sông đen như một dải kim loại lật mặt. Trong tai nghe, giọng bà thấp và đều. Email ‘xem xét lại sai sót hệ thống’ được chuyển qua cụm máy chủ mà Sterling Roth Legal quản lý cho khách hàng chiến lược. Hóa đơn kiểm toán nội bộ của Westline ba tháng gần nhất được thanh toán từ một quỹ tư nhân thuộc Sterling Family Office. Còn số $18,640 chỉ là vết vá nhỏ để che chuỗi thanh toán ma lớn hơn nhiều đang chạy qua một nhà cung cấp công nghệ có tên trên giấy nhưng không có văn phòng thật.

Image

‘Họ cần một người mang tội vừa đủ nhỏ để không ai nhìn lên trên,’ Melissa nói. ‘Và cậu là lựa chọn hoàn hảo vì hồ sơ sạch, thu nhập thấp, không có đội luật sư đứng sau.’

Tôi ngồi rất thẳng khi nghe bà nói. Lưng ghế da lạnh qua lớp áo ngủ mỏng. Trên bàn còn nửa lát bánh mì nướng nguội. Đồng hồ điện tử trên lò nhấp nháy 10:17, rồi 10:18. Không có tiếng nức nở nào trong căn bếp đó. Chỉ có tiếng máy làm đá rơi một viên xuống ngăn đông và tiếng tôi hỏi: ‘Vì sao lại phải cưới?’

Melissa im nửa giây rồi đáp. ‘Vì ông nội anh ta để lại quỹ Beaumont. Adrian chỉ được quyền nhận 32 triệu đô và ghế bỏ phiếu ủy thác nếu trước sinh nhật tuổi 35 có một cuộc hôn nhân tự nguyện kéo dài 90 ngày, có xác nhận của người phối ngẫu rằng không hề tồn tại đe dọa, ép buộc hay giao dịch ngầm. Cậu đọc trang 11 hợp đồng chưa?’

Tôi đã đọc. Đọc hai lần. Mục 11.4 nằm gần cuối trang, giữa những đoạn chữ dày như tường gạch: cả hai bên xác nhận việc đồng ý tham gia hôn nhân là hoàn toàn tự nguyện, không xuất phát từ bất kỳ sức ép pháp lý, kinh tế hay đe dọa đến danh dự nào; nếu tuyên bố này sai, toàn bộ thỏa thuận lập tức vô hiệu và bên vi phạm phải bồi thường mọi thiệt hại phát sinh, đồng thời báo cáo cho trustee của Beaumont Trust trong vòng 24 giờ.

Lúc 7:18 tối nay, khi nhìn thấy quản lý cũ ngồi ở bàn số 7 và người đàn ông hói đầu trong phòng kiểm toán nâng ly với chú của Adrian, mảnh lạnh dưới da tôi trượt thêm một đoạn. Tôi chụp ảnh, gửi Melissa một dòng duy nhất: ‘Nếu tôi có giọng anh ta, chị có kịp không?’ Bà trả lời sau mười bốn giây: ‘Charles Beaumont đang ở khách sạn. Ông ta chờ giấy xác nhận sau nghi thức. Giữ bình tĩnh.’

Thế nên khi Adrian đứng trước mặt tôi trong hành lang và hỏi câu tiếp theo bằng giọng thấp tới mức gần như dịu dàng, tôi không lùi nữa.

‘Em muốn bao nhiêu?’

Bàn tay tôi buông khỏi bó hoa. Cành hồng rơi nghiêng trên mặt đá, lá xanh sẫm dính vệt máu mỏng. ‘Anh vừa thử mua một người vừa bị anh bán rẻ.’

Veronica bước hẳn ra ngoài. Mùi nước hoa của bà nặng hơn ở khoảng cách gần, có thứ gì đó sắc như hạt tiêu đen. ‘Đừng diễn vai nạn nhân nữa. Con trai tôi cho cô căn hộ, bác sĩ cho mẹ cô, một cuộc sống mà lẽ ra cô không với tới nổi.’

Tôi nhìn vào mặt bà lâu vừa đủ để thấy nụ cười kia bắt đầu cứng lại. ‘Bà nhầm rồi. Tôi không đứng đây vì những thứ bà cho. Tôi đứng đây vì những thứ hai người lấy.’

Adrian cúi xuống, giọng cắt gọn. ‘Em không hiểu quy mô của chuyện này. Chúng ta chỉ cần đi hết 90 ngày. Hồ sơ của em sạch. Mẹ em được mổ. Em tiếp tục sống. Không ai phải đau thêm.’

‘Tên tôi đã bị ném vào tố tụng hình sự.’

Image

‘Nhưng em có còn ở đó đâu.’

Câu nói ấy rơi ra khỏi miệng anh ta nhẹ như đang sửa một lỗi chính tả. Chính khoảnh khắc đó, thứ còn sót lại của mọi ảo giác chảy hết khỏi người tôi. Không phải vì anh ta thú nhận thêm. Vì với Adrian Sterling, việc kéo một cô thu ngân vào nguy cơ tù tội rồi kéo ra bằng sợi dây buộc vào cổ cô là một phép tính chấp nhận được.

Tôi khóa màn hình điện thoại, nhét nó vào túi váy, rồi nhấc bó hoa lên. ‘Anh nói đúng một chuyện,’ tôi bảo. ‘Tôi biết im lặng đúng lúc.’

Tôi quay lưng đi trước, gót giày chạm thảm dày không phát ra nhiều tiếng. Sau lưng, tôi nghe Adrian bước theo. Không nhanh. Không chậm. Kiểu bước của người vẫn tin mình còn khống chế được kết cục.

Lúc 7:29, nhạc trong ballroom hạ xuống. Khách đứng thành nửa vòng cung quanh bàn ký đặt dưới mái vòm kính. Đèn nến phản xuống mặt đá tạo thành những vũng sáng nhỏ. Người điều phối mời chúng tôi tiến lên. Charles Beaumont đã có mặt gần bàn bên phải, một ông già cao gầy trong bộ suit xám tro, tay chống đầu gậy gỗ mun. Bên cạnh ông là viên công chứng với cặp hồ sơ da màu rượu chát. Đúng lúc ấy, cửa ballroom mở thêm một lần nữa. Melissa Greene bước vào trong chiếc áo khoác len tối màu còn vương hạt mưa nhỏ ở vai, tay cầm túi tài liệu mỏng. Không ai trong phòng nhìn bà lâu quá ba giây trước khi quay lại nhìn tôi.

Người điều phối đẩy cây bút máy về phía tôi. ‘Chỉ còn chữ ký cuối, thưa cô.’

Tôi đặt bó hoa xuống bàn. Ruy băng trắng giờ đã có một chấm nâu sẫm. Sau đó tôi kéo hợp đồng 19 trang từ túi hồ sơ cưới, lật đúng trang 11 và xoay nó về phía Charles Beaumont.

‘Trước khi ký,’ tôi nói, đủ lớn để hàng ghế gần nhất nghe rõ, ‘tôi muốn ông đọc mục 11.4.’

Read More