Tấm ván sàn phía sau lưng tôi kêu lên một tiếng rất nhỏ, khô và gắt, như thể chính căn nhà cũng đang nín thở quá lâu. Tôi quay lại. Ethan đứng ở cửa phòng, vẫn mặc áo hoodie màu than mà thằng bé thường mặc lúc học online, một chiếc tất bị tụt xuống mắt cá chân. Mặt con trắng bệch. Điện thoại còn nằm trong tay, màn hình sáng lên đúng 7:13.
“Mẹ…” giọng con mắc lại ở cổ.
Ngay lúc đó, Dominic xuất hiện phía sau cánh cửa phòng ngủ. Anh ta không còn kịp dựng lại khuôn mặt bình thản thường dùng trong những cuộc gọi 8:30 tối. Cúc áo sơ mi xanh cài lệch một khuy. Tóc bên thái dương vẫn còn ép bẹp theo nếp gối. Sau lưng anh ta, trên chiếc giường của chúng tôi, một người phụ nữ chống tay ngồi dậy giữa ga trải màu kem. Mùi nước hoa ngọt, mùi cà phê còn sót lại trong chiếc tách trên tủ đầu giường, mùi chanh nhân tạo dưới nhà — mọi thứ chập vào nhau, đặc quánh trong họng tôi.
Dominic bước nhanh ra, bàn tay giơ lên như muốn chặn tầm nhìn của tôi.
Tôi không lùi. Chìa khóa vẫn cấn trong lòng bàn tay.
Con trai tôi không nhúc nhích. Mắt nó dán vào sàn. Dominic quay sang con trước, nhanh đến mức thành phản xạ.
Câu đó lạnh hơn cả cảnh trước mặt tôi.
Người phụ nữ trên giường kéo chăn lên ngang ngực. Cô ta trẻ hơn tôi ít nhất mười tuổi. Móng tay màu hồng nhạt. Tóc vàng sẫm đổ lên vai. Trên ghế cạnh cửa là chiếc váy lụa màu champagne tôi vừa nhìn thấy, bên trên còn có chiếc khăn choàng cashmere màu kem. Ngay cạnh chân giường là chiếc cốc sứ có dòng chữ “Sunshine starts here”. Cái cốc trên bàn Ethan.
Ethan nuốt xuống, vai gồng lên.
Dominic quay phắt lại nhìn con. Chỉ một thoáng thôi, nhưng quá đủ.
Tôi mở rộng cánh cửa phòng ngủ. Không cần mạnh tay. Chỉ một cú đẩy ngắn. Mép cửa quét qua thảm tạo ra tiếng sột soạt nhẹ. Căn phòng của tôi sáng lạnh dưới nắng sớm. Chăn trải mới. Hai chiếc gối được thay vỏ màu ngà. Nến thơm đặt trên tủ. Hoa loa kèn trong lọ thủy tinh. Chiếc đồng hồ bạc tôi tặng Dominic năm kỷ niệm mười lăm năm cưới nằm trên mặt bàn cạnh một đôi bông tai không phải của tôi.
“Cô ấy là ai?” Tôi hỏi.
Dominic nhìn tôi như thể đang cố chọn một phiên bản sự thật ít nguy hiểm nhất.
Alina kéo chăn chặt hơn. Mắt cô ta lướt qua tôi, qua Ethan, rồi dừng ở Dominic, như chờ anh ta quyết định ai sẽ bị tổn thương trước.
Tôi quay sang con trai.
“Xuống bếp. Bây giờ.”
Lần này Ethan đi. Tiếng bước chân thằng bé nhỏ dần trên hành lang, từng nhịp một, khiến ngực tôi co thắt theo. Dominic đặt tay lên khuỷu tay tôi. Tôi rút mạnh đến mức móng tay anh ta cào qua lớp vải áo khoác.
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
Bốn tháng trước, khi công ty đề nghị tôi sang Denver xử lý gói tái cấu trúc khu vực phía Tây, Dominic là người nói tôi nên nhận việc. Anh ta đứng cạnh bồn rửa bát, tay bóc vỏ cam, giọng rất dịu. Chúng tôi đang chậm khoản vay thế chấp 9.400 đô. Ethan cần niềng răng. Dàn lạnh máy điều hòa vừa hỏng. Dominic nói bốn tháng xa nhà đổi lấy khoản thưởng giữ chân 18.600 đô và phụ cấp 240 đô mỗi ngày là cái giá chấp nhận được. Anh ta sẽ lo phần còn lại. Anh ta sẽ đưa Ethan đi học, sẽ nấu ăn, sẽ giữ ngôi nhà như cũ cho đến khi tôi về.
Tôi đã tin. Tin đến mức gửi về nhà gần như toàn bộ khoản phụ cấp mỗi tuần, chỉ giữ lại vài tờ tiền mặt trong ví để mua cà phê dọc đường và vài bữa tối nguội lạnh trong căn hộ dịch vụ ở Denver. Tối nào 8:30 tôi cũng gọi. Dominic luôn đứng ở đúng một góc bếp. Góc tường trắng. Ánh đèn vàng. Ethan chen vào khung hình vài phút rồi biến mất với lý do làm bài tập. Tôi cứ tưởng đó là nhịp sống tạm bợ của một gia đình đang gắng qua đoạn khó. Giờ nghĩ lại, góc máy ấy hẹp đến mức không cho tôi thấy bình hoa loa kèn, đôi giày cao gót, hay chiếc gối màu ngà trên giường mình.
Tôi đi xuống bếp. Hộp súp gà vẫn còn nằm trên mặt đá granite, nắp nhựa mờ đi vì hơi nóng. Túi bánh quế đọng sương ở thành túi. Ethan đứng cạnh quầy, hai tay ép vào mép bàn đến trắng knuckles. Dominic đi theo sau, còn Alina chậm hơn một chút, giờ đã khoác áo sơ mi của anh ta như thể chính cô ta mới là người có quyền được che chắn ở đây.
“Bao lâu rồi?” tôi hỏi.
Không ai trả lời ngay.
Tủ lạnh chạy rì rì. Máy pha cà phê nhỏ giọt tách… tách… đều đặn. Ngoài sân, vòi phun cỏ bật lên lúc 7:20 như mọi sáng thứ Hai. Những âm thanh bình thường ấy làm căn bếp càng lạnh.
Ethan lên tiếng trước. “Từ… đầu tháng Một.”
Dominic quay sang con. “Ethan.”
Tôi không nhìn anh ta. “Để nó nói.”
Ethan đưa mu bàn tay quệt ngang mũi. “Ban đầu bố nói cô ấy chỉ tới giúp dọn nhà. Để chụp ảnh. Để nhà nhìn rộng hơn.”
Tôi quay đầu thật chậm. “Chụp ảnh gì?”
Dominic kéo ghế ra, chân ghế cào trên sàn gỗ. “Em đi lâu hơn dự tính. Anh chỉ xem vài lựa chọn thôi.”
“Nhà này không phải căn hộ cho thuê cuối tuần.”
Alina cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô ta thấp và có lớp khàn của người vừa thức dậy. “Tôi nghĩ anh ấy đã nói với chị rồi.”
Tôi nhìn cô ta. “Cô nghĩ sai nhiều thứ quá.”
Trên quầy bếp, cạnh lọ muối và hóa đơn giặt hấp 46 đô 80 xu, có một xấp giấy được kẹp dưới cuốn catalogue nội thất. Dominic đã không kịp giấu. Tôi kéo nó ra. Bìa trên cùng in logo của một văn phòng môi giới. Dòng chữ lớn ở giữa trang: Preliminary Listing Package. Địa chỉ nhà tôi. Buổi chụp ảnh: 10:00 a.m., Tuesday. Chính là sáng nay.
Phía sau là bảng dự toán sửa nhẹ, dọn staging, thay ga, thuê hoa tươi, chỉnh phòng trẻ em, tổng cộng 6.240 đô. Tên người phụ trách: Alina Mercer.
Tôi nhìn lên. Ethan nấc khan một tiếng, như thể con vừa nhận ra phần mình trong chuyện này bây giờ hiện hình bằng mực đen trên giấy trắng.
“Con biết chuyện bán nhà?”
Vai thằng bé rơi hẳn xuống. “Bố nói mẹ sẽ gia hạn ở Denver thêm bốn tháng nữa. Bố nói mình sẽ chuyển gần trường của con hơn. Bố nói mẹ đồng ý rồi.”
Dominic chen vào. “Anh định nói với em khi mọi thứ chắc chắn.”
“Chắc chắn cái gì? Căn nhà bị dọn sạch mùi của tôi? Hay việc anh để một người đàn bà khác ngủ trong giường của tôi?”
Bàn tay Dominic chống lên mặt đá. “Em đã rời khỏi đây bốn tháng.”
Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn Ethan.
“Anh vừa nói câu đó trước mặt con?”
Không ai động đậy. Cái máy pha cà phê chảy nốt giọt cuối cùng. Mùi rang đậm lan lên, đắng và cháy.
Sau cùng Ethan thì thào, giọng vỡ ra ở chữ cuối: “Con tưởng… nếu mẹ thấy nhà đẹp hơn thì mẹ sẽ không giận.”
Thằng bé nói xong thì nhìn xuống hộp súp gà còn bốc khói. Đôi mắt nó đỏ lên rất nhanh. Tôi hiểu ngay Dominic đã dùng gì với con. Không phải chỉ là lời nói dối. Là sự lựa chọn đặt lên vai một đứa trẻ mười lăm tuổi, ép nó đứng giữa hai người lớn và gọi đó là trưởng thành.
Tôi lấy điện thoại ra. Dominic nhướn mày.
“Em định gọi cho ai?”
“Tôi.”
Melissa Greene bắt máy ở hồi chuông thứ hai. Cô ấy là luật sư phụ trách hồ sơ thừa kế của dì Ruth cho tôi ba năm trước, người đã ngồi với tôi suốt một buổi chiều để giải thích vì sao căn nhà này được đưa vào quỹ tín thác cho tôi và Ethan, còn Dominic chỉ có quyền cư trú trong thời kỳ hôn nhân nếu tôi đồng ý bằng văn bản.
Tôi mở loa ngoài.
“Melissa, nếu chồng tôi cố niêm yết bán căn nhà thuộc trust mà không có chữ ký gốc của tôi, hồ sơ đó đi được tới đâu?”
Sự im lặng ở đầu dây bên kia kéo dài đúng một nhịp thở.
“Không đi được xa. Nhưng nếu có ai gửi bản scan chữ ký hoặc khai sai tình trạng cư trú, tôi muốn nhìn ngay.”
Mặt Dominic đổi màu. Không nhiều. Chỉ ở vùng quanh miệng trước.
Tôi lật tiếp tập giấy. Có một bản sao chữ ký điện tử của tôi ở góc dưới trang xác nhận xem xét phương án niêm yết. Không phải chữ ký tôi dùng ở ngân hàng. Không phải nét kéo cuối quen thuộc của tay tôi. Cứng. Gãy. Bắt chước vụng.
Melissa lại nói, rõ hơn lần này. “Đừng ký gì. Đừng rời khỏi nhà. Chụp toàn bộ hồ sơ cho tôi. Tôi sẽ gửi thông báo ngăn giao dịch trong mười phút nữa.”
Alina quay sang Dominic. “Anh nói căn nhà đứng tên chung.”
Anh ta không trả lời cô ta.
Tôi chụp từng trang. Mỗi lần màn trập điện thoại phát ra tiếng tách nhỏ, Dominic lại căng hàm hơn một chút. Ethan ngồi xuống ghế, hai tay ôm đầu. Alina bước lùi nửa bước, rồi thêm nửa bước nữa, cho đến khi lưng cô ta chạm cạnh tủ lạnh.
Lúc 8:04, Dominic thử giành lại thế chủ động. “Được rồi. Chúng ta nói chuyện riêng.”
“Tại đây.”
“Không cần kéo luật sư vào.”
“Từ lúc anh giả chữ ký của tôi, luật sư đã ở đây rồi.”
Anh ta hạ giọng xuống, kiểu giọng vẫn dùng với khách hàng khó tính. “Em định làm gì? Đẩy cha của con trai em ra đường?”
Tôi đặt điện thoại xuống cạnh hóa đơn giặt hấp. “Cha của con trai tôi đã tự bước ra khỏi căn nhà này từ lâu rồi. Hôm nay tôi chỉ nhìn thấy dấu chân.”
Alina siết chặt vạt áo sơ mi. “Tôi không biết có chữ ký giả.”
“Cô biết mình đang ngủ trong giường của người khác,” tôi nói. “Phần còn lại cô tự xử với phần mình.”
10:01 sáng, chuông cửa reo. Nhiếp ảnh gia và đại diện môi giới đứng ngoài hiên, tay ôm tripod, còn xe của công ty staging đậu phía sau. Tôi mở cửa khi Dominic còn đang đi nhanh từ bếp ra, gương mặt căng cứng. Không khí bên ngoài mang theo mùi cỏ ướt và xăng xe buổi sáng.
“Xin lỗi,” tôi nói, vẫn giữ giọng đều. “Buổi chụp hủy rồi. Căn nhà này không bán.”
Người phụ nữ môi giới nhìn qua vai tôi, thấy Dominic, thấy Alina đứng xa hơn phía sau với mái tóc chưa kịp buộc gọn, thấy cả tập hồ sơ trên quầy bếp. Cô ta hiểu rất nhanh. Những người làm nghề này luôn hiểu nhanh những căn nhà đang nứt từ bên trong.
“Chúng tôi sẽ rút lịch,” cô ta nói.
Dominic với tay muốn đóng cửa. Tôi giữ nguyên một nhịp, đủ để cô ta nghe thêm câu cuối.
“Và xin chị đừng nhận thêm giấy tờ nào có tên tôi nếu không có tôi trực tiếp đứng trước mặt chị.”
Cô ta gật đầu.
Đến 11:17, Melissa gửi email xác nhận đã đặt cảnh báo pháp lý lên hồ sơ bất động sản. 11:43, ngân hàng gọi lại về yêu cầu xác minh bất thường đối với khoản rút 27.400 đô từ tài khoản chung sang Mercer Home Concepts trong sáu tuần qua. Tôi mở sao kê trên màn hình, lật từng khoản thanh toán: ga trải giường, hoa tươi, dọn nhà chuyên sâu, bữa tối nhà hàng, một đơn ở cửa hàng trang sức, hai đêm tại khách sạn gần sân bay dù căn nhà của tôi cách sân bay ba mươi phút lái xe.
Dominic thôi không nói bằng giọng mềm nữa.
“Em theo dõi anh?”
“Tôi đọc những gì anh tiêu bằng tiền tôi gửi về.”
Buổi chiều, Alina rời đi trước. Cô ta xách đôi cao gót màu kem, đi chân trần qua nền gạch lạnh ở cửa sau để tránh nhìn vào mắt tôi. Dominic đứng ở bậc hiên, gọi theo cô ta một lần, rồi thôi. Không ai quay lại. Ethan ngồi trên ghế bếp, lưng cong xuống, mắt đỏ hoe, nhìn chiếc mô hình tàu vũ trụ bị đặt lệch trên quầy — hóa ra nó không biến mất, chỉ bị nhét vào tủ để căn phòng “rộng hơn” trong ảnh.
Khoảng 4:12, Dominic quay vào nhà, kéo vali ở phòng ngủ xuống. Bánh xe vali va vào cạnh cầu thang nghe cộc cộc. Anh ta dừng ở bếp, chìa chùm chìa khóa ra.
“Em muốn mọi chuyện xấu đi đến mức nào?”
Tôi đang lau vệt cà phê khô trên mặt đá bằng khăn ẩm. Tôi không ngẩng đầu lên ngay.
“Anh đang hỏi sai người.”
Anh ta đặt chìa khóa xuống. Một chiếc khóa xe, một chìa gara, chìa thư, và chìa cửa trước. Chúng chạm vào granite phát ra âm thanh sắc, lạnh.
“Tối nay anh sẽ ở khách sạn.”
Tôi gấp khăn lại, đặt cạnh bồn rửa. “Tối nay anh sẽ ở bất cứ nơi nào không phải đây.”
Ethan ngồi rất im cho đến khi tiếng động cơ xe Dominic biến mất hẳn ngoài đường. Khi ấy, thằng bé mới bật khóc. Không phải kiểu khóc ồn ào của trẻ con. Chỉ là hai vai rung lên từng chặp ngắn, mặt úp vào cánh tay. Tôi kéo ghế ngồi xuống cạnh con. Mùi súp gà giờ đã nguội, lớp mỡ mỏng đông lại dưới nắp nhựa. Túi bánh quế xẹp xuống, đường bột dính vào giấy thành những mảng trắng đục.
“Con xin lỗi,” Ethan nói, môi run lên. “Con tưởng bố sẽ dừng lại. Con tưởng nếu con im thì mọi thứ sẽ quay lại bình thường.”
Tôi đặt bàn tay lên gáy con. Tóc sau gáy nó còn ấm.
“Lần sau, ngay khi căn nhà này bắt đầu im như sáng nay, con gọi cho mẹ.”
Thằng bé gật đầu. Nước mắt dính lên tay áo hoodie.
Sáng hôm sau, tôi thay toàn bộ ga giường. Gói riêng chiếc kẹp tóc ngọc trai và hóa đơn giặt hấp vào một phong bì màu nâu cho Melissa. White lilies bị mang ra khỏi nhà; khi nhổ từng cành khỏi bình, phấn hoa vàng rơi xuống mặt đá thành những chấm bụi li ti. Tôi đặt lại mô hình tàu vũ trụ của Ethan lên kệ. Con đứng ở cửa, nhìn tôi vặn lại chiếc cánh tàu bị lệch, rồi lặng lẽ mang hộp dụng cụ đến.
Đến 6:47 chiều, khóa cửa đã được đổi. 8:30 tối, điện thoại tôi sáng lên với tên Dominic rồi tắt. Sáng thêm lần nữa. Rồi im.
Đêm xuống, căn nhà cuối cùng cũng có âm thanh thật của nó trở lại: tiếng máy rửa bát rung nhẹ, tiếng nước trong ống sưởi đi qua tường, tiếng Ethan trở mình ở phòng bên. Tôi đi qua hành lang trong ánh đèn thấp và dừng ở cửa bếp. Trên mặt đá granite, nơi buổi sáng tôi đã đặt hộp súp nóng xuống, giờ chỉ còn chùm chìa khóa Dominic để lại và một lớp đường bột mỏng từ túi bánh quế. Ngoài cửa kính sau nhà, vòi phun cỏ quay chậm dưới bóng tối, quét những vệt nước mảnh qua bãi cỏ. Mỗi vòng quay đều lướt qua cửa sổ rồi biến mất, như một thứ gì đó từng cố ở lại quá lâu cuối cùng cũng bị màn đêm kéo ra khỏi nhà.