I Came Home With Breakfast After Four Months Away — And My Son’s Silence Told Me My Marriage Was Already Gone-thuyhien

Tấm ván sàn phía sau lưng tôi kêu lên một tiếng rất nhỏ, khô và gắt, như thể chính căn nhà cũng đang nín thở quá lâu. Tôi quay lại. Ethan đứng ở cửa phòng, vẫn mặc áo hoodie màu than mà thằng bé thường mặc lúc học online, một chiếc tất bị tụt xuống mắt cá chân. Mặt con trắng bệch. Điện thoại còn nằm trong tay, màn hình sáng lên đúng 7:13.

“Mẹ…” giọng con mắc lại ở cổ.

Ngay lúc đó, Dominic xuất hiện phía sau cánh cửa phòng ngủ. Anh ta không còn kịp dựng lại khuôn mặt bình thản thường dùng trong những cuộc gọi 8:30 tối. Cúc áo sơ mi xanh cài lệch một khuy. Tóc bên thái dương vẫn còn ép bẹp theo nếp gối. Sau lưng anh ta, trên chiếc giường của chúng tôi, một người phụ nữ chống tay ngồi dậy giữa ga trải màu kem. Mùi nước hoa ngọt, mùi cà phê còn sót lại trong chiếc tách trên tủ đầu giường, mùi chanh nhân tạo dưới nhà — mọi thứ chập vào nhau, đặc quánh trong họng tôi.

Image

Dominic bước nhanh ra, bàn tay giơ lên như muốn chặn tầm nhìn của tôi.

“Nghe anh nói đã.”

Tôi không lùi. Chìa khóa vẫn cấn trong lòng bàn tay.

“Ethan, xuống dưới.”

Con trai tôi không nhúc nhích. Mắt nó dán vào sàn. Dominic quay sang con trước, nhanh đến mức thành phản xạ.

“Bố bảo con ở trong phòng cơ mà.”

Câu đó lạnh hơn cả cảnh trước mặt tôi.

Người phụ nữ trên giường kéo chăn lên ngang ngực. Cô ta trẻ hơn tôi ít nhất mười tuổi. Móng tay màu hồng nhạt. Tóc vàng sẫm đổ lên vai. Trên ghế cạnh cửa là chiếc váy lụa màu champagne tôi vừa nhìn thấy, bên trên còn có chiếc khăn choàng cashmere màu kem. Ngay cạnh chân giường là chiếc cốc sứ có dòng chữ “Sunshine starts here”. Cái cốc trên bàn Ethan.

Ethan nuốt xuống, vai gồng lên.

“Con đã nói chuyến bay của mẹ đáp lúc 6:20 rồi.”

Dominic quay phắt lại nhìn con. Chỉ một thoáng thôi, nhưng quá đủ.

Tôi mở rộng cánh cửa phòng ngủ. Không cần mạnh tay. Chỉ một cú đẩy ngắn. Mép cửa quét qua thảm tạo ra tiếng sột soạt nhẹ. Căn phòng của tôi sáng lạnh dưới nắng sớm. Chăn trải mới. Hai chiếc gối được thay vỏ màu ngà. Nến thơm đặt trên tủ. Hoa loa kèn trong lọ thủy tinh. Chiếc đồng hồ bạc tôi tặng Dominic năm kỷ niệm mười lăm năm cưới nằm trên mặt bàn cạnh một đôi bông tai không phải của tôi.

“Cô ấy là ai?” Tôi hỏi.

Dominic nhìn tôi như thể đang cố chọn một phiên bản sự thật ít nguy hiểm nhất.

“Alina.”

Alina kéo chăn chặt hơn. Mắt cô ta lướt qua tôi, qua Ethan, rồi dừng ở Dominic, như chờ anh ta quyết định ai sẽ bị tổn thương trước.

Tôi quay sang con trai.

“Xuống bếp. Bây giờ.”

Lần này Ethan đi. Tiếng bước chân thằng bé nhỏ dần trên hành lang, từng nhịp một, khiến ngực tôi co thắt theo. Dominic đặt tay lên khuỷu tay tôi. Tôi rút mạnh đến mức móng tay anh ta cào qua lớp vải áo khoác.

“Đừng làm ầm lên trước mặt con.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Anh đã làm chuyện này trước mặt con rồi.”

Bốn tháng trước, khi công ty đề nghị tôi sang Denver xử lý gói tái cấu trúc khu vực phía Tây, Dominic là người nói tôi nên nhận việc. Anh ta đứng cạnh bồn rửa bát, tay bóc vỏ cam, giọng rất dịu. Chúng tôi đang chậm khoản vay thế chấp 9.400 đô. Ethan cần niềng răng. Dàn lạnh máy điều hòa vừa hỏng. Dominic nói bốn tháng xa nhà đổi lấy khoản thưởng giữ chân 18.600 đô và phụ cấp 240 đô mỗi ngày là cái giá chấp nhận được. Anh ta sẽ lo phần còn lại. Anh ta sẽ đưa Ethan đi học, sẽ nấu ăn, sẽ giữ ngôi nhà như cũ cho đến khi tôi về.

Tôi đã tin. Tin đến mức gửi về nhà gần như toàn bộ khoản phụ cấp mỗi tuần, chỉ giữ lại vài tờ tiền mặt trong ví để mua cà phê dọc đường và vài bữa tối nguội lạnh trong căn hộ dịch vụ ở Denver. Tối nào 8:30 tôi cũng gọi. Dominic luôn đứng ở đúng một góc bếp. Góc tường trắng. Ánh đèn vàng. Ethan chen vào khung hình vài phút rồi biến mất với lý do làm bài tập. Tôi cứ tưởng đó là nhịp sống tạm bợ của một gia đình đang gắng qua đoạn khó. Giờ nghĩ lại, góc máy ấy hẹp đến mức không cho tôi thấy bình hoa loa kèn, đôi giày cao gót, hay chiếc gối màu ngà trên giường mình.

Tôi đi xuống bếp. Hộp súp gà vẫn còn nằm trên mặt đá granite, nắp nhựa mờ đi vì hơi nóng. Túi bánh quế đọng sương ở thành túi. Ethan đứng cạnh quầy, hai tay ép vào mép bàn đến trắng knuckles. Dominic đi theo sau, còn Alina chậm hơn một chút, giờ đã khoác áo sơ mi của anh ta như thể chính cô ta mới là người có quyền được che chắn ở đây.

“Bao lâu rồi?” tôi hỏi.

Không ai trả lời ngay.

Tủ lạnh chạy rì rì. Máy pha cà phê nhỏ giọt tách… tách… đều đặn. Ngoài sân, vòi phun cỏ bật lên lúc 7:20 như mọi sáng thứ Hai. Những âm thanh bình thường ấy làm căn bếp càng lạnh.

Ethan lên tiếng trước. “Từ… đầu tháng Một.”

Dominic quay sang con. “Ethan.”

Tôi không nhìn anh ta. “Để nó nói.”

Ethan đưa mu bàn tay quệt ngang mũi. “Ban đầu bố nói cô ấy chỉ tới giúp dọn nhà. Để chụp ảnh. Để nhà nhìn rộng hơn.”

Read More