Âm thanh đầu tiên không phải là giọng Dominic.
Đó là tiếng cây bút Montblanc trượt khỏi tay anh ta, lăn nửa vòng trên mặt gỗ óc chó rồi chạm vào đế ly espresso bằng một tiếng cạch nhỏ, khô, rõ đến mức cả căn phòng như khựng lại quanh nó. Trên màn hình lớn cuối phòng họp, thanh sóng âm màu xanh chạy ngang nền đen. Giọng anh ta từ đêm trước tràn ra giữa mùi cà phê nóng, giấy in mới và da ghế Ý.
Ký xong sáng mai, hoàn tất chuyển nhượng Blue Arc. Xử lý cô ta ngay sau đó.

Cha anh ta bật người dậy trước tiên. Ghế da kéo mạnh trên sàn đá, rít một đường dài. Luật sư phía Singapore không đụng vào tập hồ sơ nữa. Bàn tay mẹ tôi đặt trên quai túi run một nhịp, rồi khựng lại. Dominic chồm tới chỗ điện thoại, nhưng trước khi ngón tay anh ta chạm vào mép bàn, Melissa Greene đã đặt phong bì kem xuống trước mặt đối tác và nói một câu rất đều.
— Mọi bản ghi đã được xác thực thời gian và gửi ra ngoài lúc 9 giờ 19.
Không ai trong phòng hỏi gửi cho ai. Chỉ cần nhìn mặt Dominic cũng đủ biết anh ta hiểu.
Bản ghi chạy thêm hai mươi giây nữa. Tiếng cốc chạm mặt bàn. Tiếng một người đàn ông cười khẽ. Rồi chính giọng Dominic, phẳng như mặt kính.
— Cô ta chỉ là chiếc váy trắng để hoàn tất thương vụ.
Lúc ấy anh ta mới quay sang tôi. Cổ áo sơ mi còn thơm mùi nước hoa gỗ tuyết tùng tôi từng chọn cho lễ cưới, nhưng đường gân ở thái dương đã nổi lên. Dominic hạ giọng xuống mức thấp nhất, thứ giọng từng làm người khác tưởng anh ta đang kiểm soát mọi thứ.
— Tắt nó đi, Celeste.
Tên tôi đi ra từ miệng anh ta nhẹ như một lời nhắc bàn ăn. Tối qua cũng cái miệng ấy bàn về việc xử lý người vợ ngay sau chữ ký.
Melissa mở phong bì. Bên trong là ba bộ tài liệu được đóng ghim bằng kẹp thép màu đen. Một bộ đặt trước mặt đối tác, một bộ trước cố vấn pháp lý của tập đoàn, bộ còn lại đẩy thẳng về phía cha Dominic. Bản sao công chứng từ cơ quan đăng ký doanh nghiệp nằm trên cùng. Dấu đỏ vẫn còn đậm. 8 giờ 02 sáng hôm đó, quyền kiểm soát 34 phần trăm cổ phần sáng lập của Blue Arc đã được tái cấu trúc vào quỹ độc lập mang tên Arden Holdings theo đúng phụ lục tiền hôn nhân Dominic chưa từng đọc quá trang 10.
— Anh nên đọc trang 11, tôi nói.
Không lớn. Không gằn từng tiếng. Chỉ đủ để những người gần nhất nghe thấy.
Ở cuối bàn, luật sư Singapore kéo gọng kính lên sống mũi. Ông lật rất chậm đến phụ lục. Mỗi trang giấy sột soạt đi qua như dao lùa dưới lớp vải. Rồi ông đặt bút xuống.
— Không có cổ phần sáng lập, ngưỡng kiểm soát sụp ngay tại đây.
Căn phòng vốn được chuẩn bị cho một thương vụ trị giá 48.6 million dollars bỗng đổi nhiệt độ. Mùi espresso vẫn còn đó, máy điều hòa vẫn chạy đều, nhưng ai cũng ngồi im như thể một ô kính vừa nứt ngang trước mắt.
Dominic sống trong đời tôi gần ba năm. Trước những bảng cân đối kế toán, trước các bữa tối với hội đồng quản trị, trước cả chiếc nhẫn 4.2 carat đặt trong hộp nhung xanh ở nhà hàng tầng thượng, anh ta từng xuất hiện như một người đàn ông biết chờ. Mùa đầu tiên chúng tôi gặp nhau, Blue Arc còn là một văn phòng thuê trên phố Mercer, bàn họp là hai tấm gỗ kê lên chân sắt, còn máy in luôn kẹt giấy vào những ngày mưa. Dominic mặc áo sơ mi xắn tay, mang cà phê đến lúc 7:10 sáng, nói chuyện với kỹ sư backend như thể anh ta thật sự quan tâm, đứng cuối phòng nhìn tôi trình bày với nhà đầu tư đầu tiên bằng cái nhìn khiến những người khác yên tâm theo.
Cuối tuần, anh ta lái xe xuống bến cảng mua bánh mì nướng tỏi từ chiếc xe tải tôi thích. Những tối muộn, khi mã lỗi làm cả nhóm ngồi đến gần sáng, Dominic gõ cửa phòng kính, đặt một ly trà nóng cạnh laptop của tôi rồi kéo rèm bớt cho ánh đèn khỏi hắt vào mắt. Có lần tôi ngủ gục trên ghế sofa văn phòng, tỉnh dậy thấy áo khoác của anh ta phủ trên chân mình. Mùi len khô và tuyết tùng bám lại rất lâu. Những chi tiết nhỏ ấy làm người ta bất cẩn. Không phải vì chúng lớn. Chính vì chúng lặp lại đủ đều để thành thói quen.
Sau đám tang cha tôi, anh ta là người đứng cạnh tôi ở nghĩa trang đến khi đất trên huyệt mới sẫm lại. Bàn tay ấy khi đó đặt sau lưng tôi, rộng và ấm. Ba tháng sau, Dominic đề nghị hỗ trợ tái cấu trúc Blue Arc để mở cửa với thị trường châu Á. Anh ta nói về tăng trưởng, về hợp lực, về tầm nhìn sau hôn nhân bằng một vẻ điềm tĩnh khiến ai nghe cũng tưởng đây là điều tự nhiên tiếp theo. Mẹ tôi tin anh ta. Hội đồng cũng vậy. Cả tôi nữa.
Đêm Melissa gọi tôi vào cuối tháng trước, màn hình laptop còn sáng bảng dự phóng dòng tiền. Trời ngoài cửa kính là một màu chì đặc quánh. Cô ấy không hỏi tôi còn thức không. Chỉ nói có một thứ không khớp giữa hợp đồng sáp nhập và các thư bảo lãnh Dominic gửi cho ngân hàng tư nhân Blackridge. Con số nợ cá nhân 12.4 million dollars hiện lên trên màn hình như một vết mực đổ. Dominic đã thế chấp cổ phần tương lai từ thương vụ chưa ký để vá ba quý thua lỗ của công ty riêng. Nếu Blue Arc không nhập vào đúng hạn, ngân hàng có quyền gọi nợ trước 5 giờ chiều ngày ký kết.
Melissa bảo tôi xem kỹ phụ lục về cổ phần sáng lập. Dòng chú thích ở trang 11 nhỏ như hạt bụi trên mép giấy, nhưng lại là chốt cửa duy nhất còn mở. Quyền sở hữu trước hôn nhân vẫn bất khả xâm phạm nếu được tái cấu trúc vào một pháp nhân độc lập trước ngày hợp nhất và được xác nhận bởi cố vấn ngoài. Dominic lật qua phụ lục ấy ngay trước mặt tôi vào tuần trước, vừa nghe điện thoại vừa ký nháy các trang cuối bằng cây bút bạc. Anh ta nhìn đồng hồ nhiều hơn nhìn chữ.
Sáng hôm đó, tại văn phòng Melissa, mực công chứng còn ướt khi cô ấy đẩy hồ sơ sang cho tôi. Đầu ngón tay tôi lạnh đến mức suýt trượt khỏi mép giấy. Không có nhạc cưới. Không có hoa. Chỉ có mùi giấy mới, hơi nóng từ máy scan và tiếng bấm ghim kim loại ngắn gọn như tiếng chốt súng.
Bởi vậy nên khi nghe bản ghi đêm tân hôn trong phòng họp sáng nay, cơ thể không làm điều Dominic chờ đợi. Không đập bàn. Không lao tới. Không đặt câu hỏi tại sao. Dạ dày siết lại thành một nút cứng, lưỡi vẫn còn nhớ vị kim loại từ vết cắn tối qua, nhưng đôi tay nằm yên trên mặt bàn. Nỗi nhục có nhiệt độ rất rõ. Nó đi từ ngực lên cổ, làm da sau tai lạnh hẳn đi, rồi dồn xuống lòng bàn tay thành một lớp ẩm mỏng. Tối qua dưới gầm giường, ren váy cọ vào má như cát mịn. Sáng nay, vải lót chiếc ghế bọc da vẫn mát dưới đầu gối. Hai cảnh cách nhau chưa đầy mười tiếng, nhưng khoảng trống giữa chúng đủ lớn để hôn lễ biến thành một hiện trường.
Dominic dựng lại giọng trước. Anh ta luôn nhanh ở chỗ đó.
— Đây là cắt ghép. Một trò hèn hạ ngay trong ngày ký kết.
— Thật sao? Melissa đáp, tay lật sang trang cuối của báo cáo pháp y âm thanh. Dấu thời gian, sóng gốc, thiết bị ghi, đối chiếu giọng nói. Mọi thứ đều ở đây.
Cha anh ta kéo tập hồ sơ về phía mình mạnh đến mức vài trang lệch khỏi kẹp. Ông ta không nhìn tôi. Chỉ nhìn con trai.
— Dominic, con đã nói gì?
Anh ta không trả lời câu đó. Mắt Dominic vẫn dán vào tôi, như thể chỉ cần khiến tôi lùi một bước, mọi người còn lại sẽ đi theo.
— Celeste, em đang phá hủy chính công ty của mình.
— Không, tôi nói. Tôi đang giữ phần của mình khỏi tay anh.
Lần đầu tiên từ sáng tới giờ, đối tác Singapore lên tiếng. Ông ta đan hai tay trước mặt, ngón cái gõ một nhịp vào nhau.
— Theo điều khoản 8.3, mọi dấu hiệu cưỡng ép hoặc che giấu rủi ro trọng yếu đều đình chỉ giao dịch ngay lập tức.
Cây bút nằm giữa bàn như một vạch cắt. Dominic quay sang ông ta.