Họ Bắt Tôi Giao Xác Nữ Tu Trong Đêm — Nhưng Trái Tim Cô Ấy Vẫn Còn Cố Đập-yumihong

Cánh cửa phòng sau vừa khép lại, tiếng đập bên ngoài đổi nhịp ngay lập tức. Không còn ba tiếng gõ đều khô khốc nữa. Lần này là cả bàn tay nện thẳng vào mặt kính, mạnh đến mức khung nhôm rung bần bật, kéo theo tiếng chuỗi tràng hạt va vào cửa lách cách như răng va vào nhau giữa rét. Trong bóng tối xanh xám của đèn thoát hiểm, Minh quỳ gối bên bánh xe gurney, hai tay run nhưng vẫn xé được gói điện cực. Tôi kéo bình oxy di động ra khỏi giá, bánh xe nhỏ của nó lăn trên nền gạch để lại một tiếng rít mỏng như kim cào lên thủy tinh.

Lồng ngực cô gái trẻ lại co rất nhẹ dưới tay tôi.

Không phải tưởng tượng.

Image

Không phải phản xạ sau chết.

Một nhịp. Rất yếu. Rồi hụt. Rồi thêm một nhịp nữa, mảnh như sợi chỉ bị kéo căng đến sắp đứt.

“Đặt mask lên,” tôi nói.

Minh không nhìn tôi. “Nếu bà ta gọi bảo vệ?”

“Tập trung.”

Ngoài cửa, giọng người phụ nữ già vang lên, không lớn nhưng lạnh, từng chữ gọn như cắt giấy. “Các người đang cản trở nghi thức.”

Tôi trùm mặt nạ oxy lên mũi và miệng cô gái, ngón tay miết qua làn da vẫn còn chút hơi ấm mong manh. Dưới lớp áo tu sĩ bị cắt dở, xương quai xanh của cô nhô lên dưới ánh sáng yếu. Một lọn tóc nâu ướt dính vào má. Ở khoảng cách gần như thế, tôi thấy môi cô không tím hẳn như những thi thể khác từng đi qua bàn này. Màu môi đã nhạt, nhưng chưa rơi vào thứ im lặng xám ngoét của người chết thật sự.

Minh dán điện cực lên ngực cô, nối dây vào máy monitor cầm tay. Màn hình đen lóa lên rồi nhảy một đường xanh mỏng, gần như nằm ngang. Tim tôi nện mạnh vào xương sườn khi đường đó nhích lên một cái rất khẽ, rồi lại rơi xuống, rồi nhích lên lần nữa.

“Có hoạt động điện tim,” Minh thì thào.

Bên ngoài, cú đập thứ năm làm cánh cửa sau lưng tôi rung mạnh đến mức khay kim loại treo cạnh bồn rửa phát ra tiếng lanh canh. Mùi thuốc sát trùng, cao su găng tay và sắt lạnh trộn lại thành một thứ mùi chát cứng trong cổ họng. Tôi chộp lấy ống nghe, áp vào ngực cô gái. Ban đầu chỉ có tiếng quạt thông gió và tiếng máu của chính tôi dội trong tai. Rồi, rất sâu bên dưới, một nhịp tim nhỏ xíu bật lên, như ai đó gõ một đốt ngón tay vào cánh cửa gỗ ở đầu bên kia hành lang dài.

Minh nhìn tôi.

Tôi nhìn lại.

Không ai nói câu nào trong hai giây đó. Nhưng cả hai đều hiểu.

Cô ấy chưa chết.

Tiếng đập ngoài cửa dừng đột ngột.

Sự im lặng kéo căng cả căn phòng.

Rồi giọng người phụ nữ cất lên lần nữa, nhỏ hơn trước, gần như dịu dàng. “Bác sĩ, đừng khiến mọi chuyện khó hơn. Cô ấy đã được gửi đi rồi.”

Tôi chưa từng thấy Minh nuốt khan rõ như thế. Cậu ấy ngẩng đầu, kính lệch xuống sống mũi, trán lấm tấm mồ hôi dù căn phòng lạnh như hầm đá. “Chúng ta phải gọi cấp cứu nội viện.”

“Không.” Tôi lắc đầu ngay. “Nếu bà ta dám đến tận đây lúc nửa đêm, hệ thống gọi nội viện sẽ báo cho đúng người.”

Cậu ấy hiểu ý rất nhanh. Nhà xác nằm ở tầng bán hầm, chung hành lang kỹ thuật với kho vật tư cũ. Nếu ai đó trong bệnh viện nhận tiền để ký giấy xác nhận tử vong, một cuộc gọi chính thức sẽ kéo thêm người xuống đây trước cả đội cấp cứu thật sự.

Tôi chụp lấy chiếc USB màu bạc từ khay bên cạnh laptop. Màn hình máy vẫn đứng ở khung hình gương mặt cô gái trong video, đôi mắt cô dõi thẳng vào ống kính như biết có người sẽ mở nó vào một khoảnh khắc chẳng ai dám mong. Tôi tua lại vài giây cuối. Giọng cô run nhưng rõ: “Nếu họ đưa tôi đi trước hai giờ kể từ mũi tiêm thứ hai, xin đừng tin giấy chứng nhận. Tôi chưa chết. Họ cần tôi biến mất trước khi sáng mai.”

Phía sau câu nói ấy có một âm thanh mơ hồ.

Một tiếng chuông.

Không phải chuông nhà thờ vang xa ngoài trời. Là tiếng chuông nhỏ, gần, sắc, như loại treo trước cửa phòng cầu nguyện riêng.

Minh ghé sát màn hình. “Dừng ở đây.”

Tôi dừng.

Phía sau vai cô gái trong video, trên bức tường đá xám, có một ô cửa hẹp cao ngang đầu người. Mép khung gỗ sẫm. Một góc rèm trắng. Và ở phần mép dưới khung hình, chỉ lộ ra trong chưa đầy nửa giây, là hoa văn thêu chỉ vàng trên vạt áo choàng của một người đứng ngoài tầm quay. Tôi chưa kịp nhìn rõ thì ngoài cửa chính, giọng người phụ nữ đã cắt thẳng vào lưng chúng tôi.

“Các người không hiểu mình đang giữ thứ gì đâu.”

Tôi kéo phắt dây điện laptop ra khỏi ổ. Màn hình tắt phụp, để lại bóng tối đặc hơn. “Minh, tắt luôn camera góc hành lang.”

“Cầu dao ở tủ phụ.”

“Đi.”

Cậu ấy lao sang mép tường bên phải, mở nắp tủ kỹ thuật. Tiếng aptomat bật xuống nghe khô và ngắn. Ở ngoài, một đèn hành lang tắt phụt theo, rồi đèn thứ hai, khiến phần kính mờ trên cửa chính cũng tối đi. Chỉ còn viền bóng của người phụ nữ già đứng đó, bất động như được cắt từ một mảnh giấy xám.

Read More