Hắn Quen Đánh Vợ Trong Im Lặng — Cho Đến Đêm Nhận Ra Người Trước Mặt Không Phải Cô Ấy-thuyhien

Ngón tay tôi vẫn khóa trên cổ tay Adrian khi chiếc camera trong phòng Noah chớp một chấm đỏ nhỏ xíu ngoài hành lang. Căn bếp im đến mức tôi nghe được tiếng đá trong ly bourbon của hắn va vào thành thủy tinh, nghe cả hơi thở ngắn và khô bật ra từ mũi hắn. Bàn tay từng quen lao xuống như lệnh trời giờ bị giữ lại giữa không trung, lơ lửng ngay trên tầm đầu một đứa trẻ.

Noah đứng chết ở chân cầu thang, con khủng long một mắt ép chặt vào ngực. Tôi không quay lại nhìn thằng bé. Tôi chỉ nói, đều như đang đọc giờ trên lò vi sóng.

— Noah, mang Dino vào phòng. Khóa cửa. Chờ đến khi con nghe giọng mẹ.

Image

Thằng bé chớp mắt một lần, rồi chạy. Những bàn chân nhỏ đập lên bậc gỗ nhanh mà nhẹ. Cánh cửa phòng đóng lại trên lầu. Một tiếng click bé xíu cắm xuống căn nhà như một chiếc đinh.

Adrian nhìn tôi, lần này không còn bằng ánh mắt của người chồng đang sửa sai cho một người vợ mà hắn cho là nhu nhược. Hắn nhìn như kẻ vừa phát hiện mình đang đứng trước một khe nứt tối dưới chân.

— Cô không phải Juliette.

Tôi buông cổ tay hắn ra. Da hắn đỏ một vòng dưới chỗ tay tôi giữ. Hắn rụt lại ngay lập tức, như thể chính phản xạ của mình vừa tố cáo hắn mạnh đến đâu với những người yếu hơn mình.

— Không, tôi không phải chị ấy.

Tôi nghiêng đầu về phía hành lang nơi chiếc camera vẫn lặng lẽ chĩa xuống cửa phòng Noah.

— Nhưng anh nên cảm ơn vì tối nay người đứng đây là tôi.

Hàm Adrian siết chặt. Cơ dưới thái dương hắn giật lên hai nhịp.

— Juliette đang ở đâu?

— Ở nơi anh không thể với tới.

Hắn bật cười, cái kiểu cười mỏng như lưỡi dao lướt trên mép cốc.

— Cô nghĩ trò này thông minh à? Cô là con điên ở Cedar Hollow. Không ai tin cô cả.

Tôi nhìn thẳng vào mặt hắn. Mùi gỗ tuyết tùng hắn thường xịt sau khi tắm vẫn bám trong không khí, sạch sẽ và giả tạo đến phát buồn nôn.

— Hồ sơ của tôi ghi nguy hiểm vì năm hai mươi lăm tuổi tôi bẻ gãy hai cái răng của một người đàn ông khi ông ta khóa cửa bếp với chị tôi ở bên trong. — Tôi đặt tay lên mặt đá bếp, đầu ngón tay chạm vào vệt nước lạnh quanh ly bourbon của hắn. — Anh nhầm một thứ. Tôi không nguy hiểm với tất cả mọi người. Tôi chỉ nguy hiểm với kiểu đàn ông như anh.

Mắt hắn flicker một cái rất nhanh. Tôi biết mình vừa chạm đúng chỗ. Những kẻ như Adrian không sợ tiếng hét. Chúng sợ thông tin. Chúng sợ những thứ có thể được ghi lại, đóng dấu giờ, gửi đến đúng người.

Trước khi Noah ra đời, Juliette từng nghĩ mình lấy được một người đàn ông tử tế. Chị gặp hắn ở buổi gây quỹ cho khu nhi khoa của St. Bartholomew, đêm mưa tháng Mười có mùi len ướt và rượu vang đỏ. Adrian đứng dưới sảnh khách sạn, áo khoác màu than, tóc chải gọn, cầm ô cho chị đi từ bãi xe vào. Hắn biết kéo ghế, biết nhớ loại trà chị uống, biết cúi xuống lau một giọt sốt khỏi cổ tay chị bằng khăn vải sạch như thể sự chăm sóc là bản năng của hắn. Chị đã kể với tôi qua lớp kính phòng thăm rằng đêm đó hắn nhìn chị như thể trên đời chỉ có một mình chị đang đứng trong ánh đèn pha lê.

Sau đám tang bố chúng tôi ba tháng, Adrian bắt đầu xuất hiện đều đặn hơn. Hắn mang súp nóng đến căn hộ, thay bóng đèn nhà bếp, trả giúp hóa đơn sửa ống nước $186 mà Juliette còn đang xoay xở. Hắn không nói quá nhiều. Đó là điều khiến chị tin. Những người nói ít thường được hiểu lầm là sâu sắc. Những người kiểm soát tốt giọng nói thường được lầm là hiền.

Dấu hiệu đầu tiên không phải cú đánh. Nó là một câu nói trong bãi đỗ xe siêu thị lúc 6:08 p.m., khi Juliette mất ba phút để so sánh giá hai loại sữa bột.

Image

— Em nghĩ nhiều quá. Để anh quyết cho nhanh.

Rồi đến chuyện hắn giữ thẻ tín dụng phụ vì bảo chị hay quên. Rồi hắn cài ứng dụng định vị với lý do an toàn. Rồi hắn cười rất khẽ khi Juliette mặc chiếc váy đỏ cũ và bảo màu đó khiến chị trông ồn ào. Từng thứ nhỏ đến mức nếu kể riêng lẻ, người ngoài sẽ nhún vai. Nhưng những bức tường nhà tù luôn bắt đầu bằng những viên gạch vừa đủ nhỏ để người ta thấy vô hại.

Khi Noah chào đời, Adrian bế thằng bé trước mặt họ hàng bằng đôi tay ổn định như tượng. Hắn hôn lên trán con, sửa chăn cho con, pha bình sữa lúc 2:00 a.m. trước mặt mọi người. Nhưng đêm thứ tư sau khi khách khứa về hết, Noah khóc vì đầy bụng, Juliette chậm ba phút mới dỗ được con nín, và Adrian dùng mặt sau hai ngón tay quệt dòng sữa trên cằm chị rồi nói, gần như dịu dàng:

— Em lúng túng quá. Đừng làm thằng bé quen mùi hoảng loạn của em.

Sau đó là cái máy theo dõi trẻ sơ sinh đặt trong phòng Noah nhưng màn hình lại nằm ở bàn làm việc của Adrian. Là mật khẩu điện thoại đổi mà Juliette không được biết. Là danh sách mua đồ chợ phải chụp hóa đơn từng món. Là $60 tiền mặt đầu tuần, gấp phẳng dưới cái nam châm hình quả táo trên cửa tủ lạnh, như tiền tiêu vặt ném cho một đứa trẻ biết nghe lời.

Juliette học cách di chuyển sao cho không tạo tiếng. Chị biết sàn gỗ khúc nào kêu, biết cửa tủ bếp nào phải nhấc lên nửa inch trước khi đóng, biết nếu Noah làm rơi thìa lúc Adrian đang xem tin tức thì nên bế thằng bé vào phòng tắm trước, khóa cửa lại, mở nước để át tiếng nấc. Cái đau của chị không bao giờ đi ra ngoài bằng lời. Nó đi ra ngoài bằng cách chị mặc cổ cao giữa tháng Bảy, bằng mùi kem che khuyết điểm trộn với mồ hôi muộn trên da, bằng cổ tay giật lại khi ai đó vô tình chạm trúng.

Đêm đầu tiên vào nhà hắn trong vai Juliette, tôi không ngủ. Tôi ngồi ở bàn ăn trong bóng tối, nghe tiếng tủ lạnh chạy đều, nghe vòi nước nhà hàng xóm nhỏ giọt qua tường mỏng, nghe Adrian ngáy một nhịp ngắn rồi ngừng. Lúc 1:12 a.m., tôi mở ngăn kéo dưới cùng trong phòng làm việc của hắn bằng chiếc chìa mảnh Juliette đã giấu sau hộp trà hoa cúc từ ba năm trước. Trong đó có một bìa hồ sơ màu kem, một chiếc USB đen, và hai tập giấy buộc dây chun.

Tập thứ nhất là dự thảo đơn xin quyền giám hộ tạm thời đối với Noah. Trong phần mô tả người mẹ, luật sư của Adrian viết rằng Juliette có tiền sử gia đình bất ổn tâm thần, có chị em sinh đôi đang điều trị dài hạn tại Cedar Hollow, có dấu hiệu không ổn định cảm xúc, khiến môi trường chăm sóc trẻ không an toàn. Hắn định dùng chính sự tồn tại của tôi như một cái cọc đóng vào ngực chị ấy.

Tập thứ hai là bộ giấy chuyển căn nhà sang một công ty trách nhiệm hữu hạn tên Avery Ridge Holdings, chữ ký của Adrian đã có sẵn, phần của Juliette để trống. Kẹp ở giữa là bản sao quỹ học đại học của Noah, số dư $12,400, với ghi chú tay bằng mực xanh: lấy tạm 8,000, hoàn lại sau khi refinance. Không phải chỉ là đánh đập. Hắn đang chuẩn bị xóa sạch dấu chân chị khỏi chính ngôi nhà chị sống, khỏi tài khoản của con chị, khỏi câu chuyện pháp lý của gia đình chị.

Còn chiếc USB chứa mười bảy đoạn ghi âm. Tôi nghe ba đoạn đầu bằng tai nghe cắm tạm vào máy tính. Trong đó có giọng Adrian, thấp và thản nhiên, đang nói chuyện với một bác sĩ nhi quen biết của hắn.

— Thằng bé sợ mẹ nó thì tốt. Tôi cần hồ sơ đó sạch.

Tôi ngồi yên trong ghế da của hắn, mồ hôi thấm sau lưng áo ngủ Juliette, lòng bàn tay lạnh như vừa nhúng nước đá. Đêm đó tôi chụp từng trang giấy, gửi hết cho Melissa Greene, luật sư mà Juliette từng lưu dưới tên tiệm sửa đồng hồ để Adrian không nghi. Phí giữ hồ sơ khẩn cấp là $3,200, lấy từ một tài khoản cũ bà ngoại để lại mà Adrian chưa từng biết. Đến 1:46 a.m., Melissa nhắn lại đúng bốn chữ: Đừng đổi camera lại.

Vì vậy sáng hôm sau tôi xoay mắt camera trong phòng Noah chĩa xuống cửa, không còn chĩa vào giường thằng bé nữa.

Adrian nhìn tôi bây giờ như thể một bài toán vừa mọc thêm răng.

Read More