Nụ cười của Victor tắt rất chậm. Mưa đập vào thân xe, đèn pha cắt qua màn nước thành những vệt trắng lạnh, và trong khoảng sáng màu hổ phách từ cửa sau đang mở, gương mặt cô bé hiện lên rõ đến mức chẳng ai ở đầu hẻm có thể giả vờ không thấy hai cánh tay bầm tím nữa. Chiếc ô đen trên tay Victor nghiêng đi nửa tấc. Bàn tay hắn siết cán ô mạnh hơn, để lộ chiếc nhẫn bạc mặt khuyết quen thuộc ở ngón trỏ phải.
Chính cái mặt nhẫn ấy đã in lên cổ tay con bé.
Cửa xe khép lại sau lưng tôi với một tiếng cộc chắc và ngắn. Elias vẫn ngồi ở ghế lái, hai tay đặt lên vô-lăng, mắt nhìn thẳng qua gương chiếu hậu. Ở băng ghế sau, cô bé ôm chặt chiếc cặp học sinh sờn khóa kéo, còn cạnh xe khác của tôi, chiếc xe cứu thương lưu động vừa rẽ vào đầu ngõ để đón mẹ em từ căn nhà ẩm mốc kia. Mùi mưa, mùi dầu máy, mùi nước cống quẩn trong không khí như một lớp vải dày ướt lạnh dán lên mặt.

Victor dựng lại nụ cười trên môi. Hắn khép cuốn sổ thu tiền, dúi nó xuống dưới vạt áo mưa của mình rồi bước ra một bước, giày da lún vào nước bẩn. — Anh Gabriel. Đêm nay anh xuống tận đây sao?
Giọng hắn vẫn là thứ giọng từng khiến nhà tài trợ và phóng viên tin rằng hắn sinh ra để đứng trong những căn phòng có máy lạnh, kính sạch và bảng tên sáng bóng. Tám năm trước, cũng chính giọng đó đã nói với tôi trong một nhà thi đấu tránh lũ đầy mùi chăn ẩm và mì gói, rằng hắn chỉ muốn giúp khu phía đông có người sống đàng hoàng hơn. Khi ấy, Victor còn đi đôi giày vải rách mép, áo sơmi trắng giặt quá nhiều đến mỏng cả vai. Hắn lội qua nước ngập gần đầu gối để bê từng thùng nước đóng chai, cổ tay trầy xước đỏ ửng, môi nứt vì gió lạnh. Tôi nhớ hắn đã đứng lại nhường chỗ ngồi cuối cùng cho một bà cụ ho hen, rồi quay sang lau ghế nhựa cho đứa bé đang sốt cao.
Những ngày đầu của quỹ, khu phía đông là nơi Victor thuộc từng con hẻm hơn cả bản đồ của thành phố. Hắn biết nhà nào có ba đứa nhỏ chia nhau một cái chăn, nhà nào phải quấn khăn quanh cửa sổ vì gió lùa, nhà nào có người già không dám gọi cấp cứu vì còn nợ tiền điện. Tôi đưa hắn lên làm điều phối viên không phải vì hắn biết nói, mà vì hắn biết cúi xuống khi người khác ngồi bệt trên nền gạch lạnh. Ít nhất, tôi đã nghĩ như vậy.
Cái quỹ này không được sinh ra trong một phòng họp. Nó bắt đầu từ hành lang bệnh viện mười lăm năm trước, nơi em gái tôi chết vì cơn hen kéo dài quá lâu trong lúc mẹ phải chọn trả tiền thuốc hay trả tiền phòng trọ thêm một tuần. Đèn huỳnh quang hôm đó trắng đến mức da người thành màu tro. Mùi thuốc tẩy bám trong mũi suốt hai tháng sau. Đôi dép nhựa của con bé để lại dưới ghế chờ vẫn còn dính bùn mưa. Từ đêm đó, tôi không chịu được cảnh một người mẹ phải thì thào xin khất tới thứ Sáu để mua thêm một viên thuốc.
Victor biết chuyện đó. Hắn từng đứng cạnh tôi trong lễ tưởng niệm năm đầu tiên của quỹ, lúc tôi đặt bó hoa ly trắng xuống bậc thềm cũ của khu khám bệnh và nói rất ít. Hắn cũng là người đề xuất biểu tượng trăng khuyết màu bạc trên ghim cài tay áo, như một lời nhắc rằng nhiều người trong thành phố này chỉ còn nhìn đời mình qua một mẩu sáng nhỏ xíu. Năm thứ năm, tôi cho đúc thêm một loạt nhẫn bạc mặt khuyết dành cho các trưởng tuyến để họ được nhận diện giữa những đêm phát hàng cứu trợ. Bây giờ, chính mép nhẫn ấy hằn trên tay một đứa trẻ.
Victor hất cằm về phía hàng người đang nép dưới mái tôn. — Thu thường kỳ thôi. Khu này phức tạp. Không thu, mai là mất sạch.
Một cụ ông ở cuối hàng đưa bàn tay run run lên, chiếc biên lai nhòe nước dính chặt giữa hai ngón tay. Chưa kịp nói gì, Victor đã xoay người, dùng cạnh cuốn sổ đập vào mu bàn tay ông làm tờ giấy rơi xuống vũng nước. — Đứng yên.
Âm thanh ấy nhỏ thôi, nhưng trong đêm mưa nó vang như một cái tát.
Cả đầu hẻm im xuống. Chỉ còn tiếng nước từ mái tôn nhỏ tong tong vào thau nhựa, tiếng máy nổ xe tải xa xa, và tiếng thở nghẹn của cô bé trong xe khi nhìn qua cửa kính mờ hơi nước. Tôi cúi xuống nhặt tờ biên lai lên. Mực xanh loang ra thành một vệt giống máu cũ, nhưng mã tuyến, chữ ký tắt, và khoản thu $320 vẫn còn nguyên.
— Mở sổ, Victor.
Hắn cười nhạt. — Anh không nên dính vào mấy việc bẩn thế này. Loại người này chỉ hiểu khi bị bóp cổ tiền.
Câu nói vừa dứt, một phụ nữ trẻ đứng trong hàng vô thức ôm ghì cái túi nilon đựng thuốc vào ngực. Bên cạnh chị, một cậu bé khoảng mười hai tuổi lùi một bước, bàn chân trần dẫm lên nền xi măng ướt lạnh. Không ai nhìn tôi. Họ nhìn mặt đất. Đó là dáng vẻ của những người đã quá quen với việc nói ra là mất thêm thứ gì đó.
Elias bước xuống xe, không che ô. Mưa ngấm qua vai áo anh rất nhanh, nhưng nhịp chân vẫn đều. Anh đi ngang tôi, dừng lại sát mép vũng nước và chỉ nói một câu: — Xe cứu thương đã đón người mẹ rồi.
Không phải ngẫu nhiên tôi quay lại trước Victor. Trong mười phút từ lúc rời khỏi căn nhà tối đó, ảnh chụp vết bầm, biên lai và mã tuyến đã được gửi đến Melissa Greene, người phụ trách kiểm toán pháp lý của quỹ, cùng trưởng nhóm công nghệ nội bộ và một công tố viên từng làm cho tôi một việc từ ba năm trước. Khi Melissa truy ngược chuỗi mã phụ, tuyến 17 không chỉ hiện lên với các khoản $320 rải đều suốt mười bảy tuần. Nó hiện ra cùng những khoản rút tiền mặt chia nhỏ thành $4,800, $7,200 và $12,960, tất cả đều được duyệt bằng một chữ ký điện tử duy nhất của Serena Ross, phó giám đốc tài chính.
Serena là người từng ngồi trong văn phòng kính tầng mười ba, áo len cashmere màu kem, móng tay sơn nhạt, luôn yêu cầu mọi báo cáo sai lệch dưới 2% phải được gọi là ‘dao động hệ thống’. Cô ta chưa từng đặt chân xuống khu phía đông sau 6:00 p.m., nhưng lại biết chính xác từng căn nhà nào chậm tiền thuốc, chậm tiền thuê, chậm học phí. Hai tháng trước, chính Serena ký đề án mới với cái tên tử tế đến khó chịu: Sáng Kiến Mái Nhà An Toàn. Trên giấy, đó là gói hỗ trợ chống cưỡng chế trái phép. Trong hẻm này, nó biến thành tiền bảo kê.
Cánh cửa phụ của xe mở ra phía sau lưng tôi. Cô bé thò nửa khuôn mặt ra, môi vẫn tím vì lạnh. — Chú ơi… cái chú đó.
Em không nói hết câu. Không cần. Victor vừa quay đầu thì thấy em. Lần đầu tiên, mắt hắn co lại. Cánh tay cầm ô hạ thấp một chút, và chiếc nhẫn bạc lóe lên dưới đèn neon chớp tắt. Hắn liếm nhanh môi dưới, một thói quen tôi từng thấy mỗi khi hắn bị dồn vào góc trong các cuộc họp ngân sách.
— Con bé hiểu lầm rồi, hắn nói, mắt không rời khỏi tôi. — Mẹ nó nợ. Tôi chỉ dọa để họ hợp tác.
Tôi bước thêm một bước. Nước mưa tràn vào cổ áo lạnh buốt như kim. — Nhẫn của anh.
Victor nhìn xuống tay mình, rồi kéo bàn tay ra sau lưng. — Chuyện đó chứng minh gì?
— Đủ để thấy anh không hề ngã xe.
Một tiếng động cơ khác vọng vào đầu hẻm. Lần này không phải xe cứu thương. Một chiếc sedan xám dừng lại cạnh SUV, cửa mở ra, Melissa Greene bước xuống trong áo trench coat sẫm màu, tóc búi gọn, tập hồ sơ kẹp dưới nách đã được bọc nilon chống nước. Đi cùng bà là hai điều tra viên của đội tội phạm tài chính thành phố, một người cầm máy ảnh, người còn lại đeo găng tay đen.
Victor quay ngoắt lại. — Ai cho họ vào đây?
Melissa không nhìn hắn. Bà đưa cho tôi một tập giấy đầu tiên, phần góc đã ướt mưa. — Từ 10:03 p.m., toàn bộ quyền truy cập của Victor Hale vào hệ thống quỹ bị thu hồi. Ba tài khoản trung gian của tuyến 17 bị đóng băng. Và còn một việc nữa.
Bà giơ chiếc điện thoại của mình lên. Màn hình hiện cuộc gọi đến. Tên người gọi sáng rõ trong màn mưa.
Serena Ross.
Tôi gật đầu. Melissa bấm nhận, mở loa ngoài.
Giọng Serena đổ ra, mượt và lạnh như mặt kính: — Victor, đừng nói qua tin nhắn nữa. Nếu hắn còn chần chừ thì dùng ảnh con bé để ép mẹ nó ký. Chúng ta cần đủ hồ sơ trước thứ Hai.
Mưa vẫn rơi. Không ai nhúc nhích.
Âm thanh duy nhất sau đó là tiếng hít vào đồng loạt của mấy người đứng nép dưới mái tôn, và một tiếng xé khô khốc khi Victor giật mạnh cuốn sổ khỏi ngực, định ném xuống cống. Elias nhanh hơn. Anh chụp cổ tay hắn, xoay gọn một vòng. Cuốn sổ rơi bẹt xuống nền xi măng, bung ra. Từ giữa các trang biên lai rớt ra một cuốn sổ nhỏ hơn, bọc da đen, cộm lên bởi những phong bì mỏng.
Một điều tra viên cúi xuống nhặt. Bên trong là danh sách 97 hộ, số tiền đã thu, số căn cước photo, ghi chú bệnh nền, và vài chữ viết tắt lặp lại rất nhiều: ‘ảnh’, ‘ký’, ‘thứ Hai’, ‘S.R.’
Victor không còn nhìn tôi nữa. Hắn nhìn cái loa điện thoại như thể nếu nhìn đủ lâu, giọng Serena sẽ biến mất.