Con Trai Ông Trùm Né Sau Lưng Tôi Trong Mưa Và Điều Khiến Ông Quỳ Xuống-yumihong

Nước mưa chảy thành dòng dọc theo gấu áo ông ta, nhỏ xuống nền đường thành những vệt đen đứt quãng. Lucas vẫn đứng nép sau lưng tôi, bàn tay lạnh buốt bấu chặt vạt áo mỏng đến mức những khớp ngón tay trắng bệch. Đứa con sơ sinh trong lòng tôi cựa quậy, phát ra tiếng ọ ẹ mệt mỏi. Cách đó vài bước, chiếc xe sang vẫn nổ máy, đèn pha quét qua màn mưa, hắt bóng ba người chúng tôi dài méo mó trên vỉa hè.

Người đàn ông ngẩng lên.

— Tôi tên Adrian Sterling.

Image

Giọng ông khàn đi vì lạnh, hoặc vì một thứ khác.

— Xin cô đừng đi. Chỉ mười phút thôi. Để thằng bé đỡ sợ đã.

Lucas lắc đầu ngay lập tức. Thằng bé ghì mạnh hơn vào áo tôi, má áp vào cánh tay ướt sũng của tôi như tìm một chỗ trốn.

— Con không muốn về nhà.

Câu nói nhỏ xíu, nhưng Adrian nghe thấy. Cả người ông khựng lại như bị ai lấy búa nện thẳng vào ngực.

Cửa hàng tiện lợi phía sau vẫn còn mở. Ánh đèn huỳnh quang trắng bệch hắt qua lớp kính loang nước, tiếng máy sưởi trong góc kêu rè rè. Tôi nhìn Lucas, rồi nhìn đứa bé trong tay mình. Môi nó tím đi, tóc dính bết trên trán. Không khí ngoài trời lạnh như có kim châm.

— Vào trong trước đã, tôi nói.

Lucas chỉ bước khi tôi bước. Adrian đi phía sau chúng tôi, không tiến lại gần thêm. Vừa vào cửa, hơi ấm lùa lên da khiến hai cẳng chân tôi đau nhói như bị ai bóp mạnh. Mùi mì ly, cà phê cháy và áo mưa nhựa trộn vào nhau. Cô thu ngân đứng sau quầy ngẩng lên nhìn, rồi liếc sang đôi giày da bóng loáng đầy nước của Adrian, sau đó nhìn lại chiếc túi giấy nhàu trong tay tôi.

Tôi đặt đứa bé vào tư thế cao hơn trên vai, nhè nhẹ vỗ lưng cho con nín. Lucas đứng ngay cạnh, tay vẫn nắm áo. Adrian đi đến kệ đồ nóng, lấy một ly sữa ấm, hai khăn bông nhỏ và một gói bánh quy bơ giá 4,80 đô. Khi ông quay lại, Lucas lập tức thu người về phía tôi.

Tôi chìa tay nhận ly sữa trước, bóc nắp, thổi bớt hơi nóng rồi mới đưa cho Lucas. Thằng bé nhận. Không phải từ cha nó. Từ tôi.

Adrian nhìn cảnh ấy, cổ họng chuyển động rất chậm.

— Nó từng không như vậy, ông nói, mắt không rời khỏi con trai. — Hồi sáu tuổi, nó còn ngủ gật trên vai tôi mỗi tối thứ Tư.

Thằng bé không ngẩng lên. Nó cầm ly sữa bằng hai tay, ngón tay nhỏ run run áp quanh thành giấy nóng.

Cơn mưa đập lách tách lên mái tôn trước hiên. Đồng hồ trên quầy chuyển sang 8:49 tối.

Trong lúc Lucas ăn từng miếng bánh chậm chạp, Adrian kể, không dài dòng, không vòng vo. Vợ ông, Juliette, mất ba năm trước vì vỡ mạch máu não trên đường đến buổi hòa nhạc của con. Từ hôm đám tang xong, căn nhà 12 phòng ngủ ở phố Briar Crest sáng choang đèn nhưng lạnh dần như một khách sạn. Buổi sáng Lucas ăn với gia sư. Buổi chiều có tài xế đón. Tối đến, cha nó hoặc đang ở sân bay, hoặc đang ngồi họp với bốn màn hình mở cùng lúc. Quà thì nhiều. Tiếng cười thì ít.

Nửa năm sau, Veronica bước vào.

Tên bà ta tôi biết ở khoảnh khắc Lucas nghe thấy, vì tay thằng bé siết mạnh quanh ly sữa đến mức nắp bật kêu tách một tiếng.

Veronica đẹp theo kiểu sắc lạnh. Tóc luôn thẳng như vừa rời salon, móng tay màu rượu vang, giọng nói nhỏ nhưng bén. Ban đầu bà ta mua cho Lucas một cây đàn piano trắng, một chiếc xe đạp nhập khẩu giá 1.200 đô, ba bộ vest trẻ em để dự tiệc mùa đông. Những món đồ sáng loáng phủ lên đứa trẻ như áo mưa phủ lên lửa. Rồi sau vài tháng, quà biến mất, luật lệ bắt đầu xuất hiện.

Không được nói lớn.

Không được hỏi bố đang đi với ai.

Không được khóc ở bàn ăn.

Không được nhắc đến mẹ sau 7 giờ tối vì làm hỏng không khí.

Adrian nói đến đó thì im. Mưa ngoài cửa vẫn chưa dứt. Mặt kính rung nhẹ khi gió quất qua.

Lucas đặt ly sữa xuống, mắt nhìn xuống sàn gạch.

— Tối nay cô ấy bảo con làm xấu mặt bố.

Giọng nó nhỏ xíu, nhưng từng chữ rơi rõ mồn một.

— Vì sao? tôi hỏi.

— Vì con làm đổ súp lên khăn bàn.

Thằng bé nuốt khan.

— Con xin lỗi rồi.

Một khoảng lặng kéo căng.

— Rồi sao nữa?

Read More