Tay nắm cửa xoay thêm một nấc nữa.
Tiếng kim loại cọ vào ổ khóa mỏng và khô, nhỏ đến mức đáng lẽ chẳng có gì ghê gớm. Nhưng trong căn phòng đó, âm thanh ấy đi xuyên qua lồng ngực tôi như một mũi kim lạnh. Tôi kéo An lùi ra sau lưng, ôm lấy đầu con bé bằng một tay. Mồ hôi trên gáy nó lạnh ngắt. Bên ngoài, sàn gỗ lại rên lên một tiếng. Ánh đèn vàng hắt qua khe cửa, cắt một vệt dài trên nền như lưỡi dao cùn.
— Đứng yên đó.

Giọng tôi phát ra khàn đặc. Không lớn. Không run. Chỉ thấp đến mức chính tôi cũng thấy lạ. Ở đầu bên kia cánh cửa, Quân dừng lại. Tôi nhìn chằm chằm vào cái bóng của anh ta in dưới khe hở, đứng yên đúng hai nhịp thở rồi mới lùi nửa bước.
— Anh chỉ nghe con bé khóc.
Anh ta nói qua cánh cửa, giọng còn nguyên vẻ dịu dàng mà hàng xóm vẫn khen là biết kiềm chế. Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng của anh ta len vào trước cả người. Thứ mùi đó từng khiến tôi thấy nhà cửa gọn gàng hơn. Đêm ấy, nó làm dạ dày tôi quặn lại.
Tôi với tay lấy điện thoại trên mặt tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, chiếu vào mu bàn tay tôi ba vệt xước đỏ An vừa cào. Ngón tay tôi trượt một lần mới mở được ứng dụng camera ngủ. Chấm xanh nhỏ xíu trên kệ vẫn nhấp nháy. Dòng chữ góc dưới hiện 10:11 p.m. Tôi bấm lưu toàn bộ dữ liệu đám mây mà không kịp nghĩ xem mình đang làm đúng quy trình gì. Rồi tôi gọi 113.
Trong lúc chuông đổ, An dúi mặt vào ngực tôi đến nghẹt thở. Tôi nghe tiếng tim con đập lộn xộn, từng cái nảy lên như đang tìm đường thoát qua xương sườn. Bên ngoài, Quân gõ nhẹ lên cánh cửa hai lần.
— Em làm quá rồi.
Tôi không trả lời. Cô tổng đài bắt máy ở giây thứ tư. Tôi nói địa chỉ, số căn hộ 12B, tên người đàn ông đang ở ngoài cửa, và đúng một câu khiến cổ họng rát bỏng:
— Con gái tôi vừa nói nó sợ người đàn ông đó vào phòng tắm với nó.
Tôi quen Quân vào mùa mưa năm ngoái, khi cuộc đời hai mẹ con chỉ còn toàn những thứ nhỏ lẻ phải cân đo bằng tiền mặt. Tiền học của An là 3.200.000 đồng một tháng. Tiền thuê căn hộ cũ tăng thêm 1.500.000. Máy giặt hỏng đúng hôm tôi lĩnh lương. Tôi đứng dưới mái hiên cửa hàng tiện lợi, ôm túi quần áo ướt, còn An ngồi ghế nhựa bên cạnh, ăn cây xúc xích 18.000 đồng bằng hai tay. Quân xuất hiện với chiếc ô đen và cái cách hỏi rất chậm, như thể không muốn dọa ai.
Anh ta giúp tôi xách túi đồ lên tầng ba. Tuần sau gửi thợ đến sửa vòi nước rỉ miễn phí. Hai tuần sau nhớ chính xác An dị ứng với tôm, nhớ con bé thích búp bê tóc ngắn hơn tóc dài, nhớ mua đúng loại sữa không đường mà tôi vẫn phải đứng so giá thêm bớt từng hộp. Ở bên ngoài, anh ta trông giống một câu trả lời sạch sẽ cho một thời gian bừa bộn.
Mẹ tôi gặp Quân đúng một lần đã gật đầu. Bà nhìn cái cách anh ta kéo ghế cho An ngồi, cắt miếng táo thành hình mặt trăng, rồi lén nói với tôi ngoài bếp rằng đàn ông biết chăm trẻ con hiếm lắm. Câu đó ở lại trong đầu tôi rất lâu. Nó nằm đó, sáng trưng, che khuất rất nhiều thứ nhỏ hơn nhưng thật hơn.
Những tháng đầu, Quân không bao giờ ép. Anh ta đứng đúng khoảng cách. Luôn hỏi trước khi chạm vào bất cứ thứ gì thuộc về hai mẹ con. Khi dọn vào, anh ta còn mua riêng cho An một chiếc ghế nhựa thấp để đánh răng, thêm bộ vịt cao su vàng và một bộ chữ cái nổi trị giá $27 đặt ngay mép bồn tắm. Tôi nhìn món đồ mới, nhìn con bé cười, và tự nhủ có lẽ nhà mình thật sự đang đi vào một quỹ đạo yên ổn.
Nhưng bây giờ, giữa tiếng quạt thông gió quay đều sau lưng và tiếng trẻ con nấc hụt trong ngực, tôi thấy lại từng chi tiết như thấy mảnh kính dưới đèn. Quân quá thích phụ trách giờ tắm của An vào những hôm tôi tăng ca. Anh ta luôn chọn đúng lúc tôi mệt nhất để nói — Em ngồi nghỉ đi, để anh lo. Anh ta là người đề nghị lắp camera ngủ $39 trong phòng, viện lý do An hay mê sảng. Anh ta cũng là người từng phàn nàn rằng con bé lớn rồi mà vẫn ngủ bám mẹ, phải tập cho tự lập.
Có một buổi sáng tôi đi làm về sau ca đêm, thấy chiếc khăn của An bị vo tròn trong sọt rác dù tôi nhớ rất rõ đêm trước chưa dùng. Có lần khác, lúc 2:13 a.m., tôi mơ màng thấy cửa phòng ngủ hé một đường mỏng rồi khép lại. Tôi đã mở mắt, thấy ánh đèn hành lang lọt qua đúng một giây, rồi tự bảo chắc mình nhầm. Người mệt quá thường làm điều hèn nhất: chọn lời giải thích nhẹ nhất để còn sống tiếp đến sáng.
Đêm đó, khi chờ cảnh sát, tôi mở lại thư viện lưu trữ của camera. Ngón tay tôi lạnh đến mức liên tục bấm trượt. Rồi clip ngày 3 tháng này hiện lên. 2:13 a.m. Khung hình rung nhẹ ở đầu vì camera tự chuyển sang chế độ đêm. Cánh cửa mở. Quân bước vào phòng An, chân trần, trên tay cầm chiếc khăn màu kem. Anh ta đứng cạnh giường đúng mười hai giây, nhìn xuống. Sau đó cúi người bế con bé lên.
An trong clip không mở mắt hẳn. Chỉ co người lại theo phản xạ. Cái đầu nhỏ gục vào vai anh ta. Quân quay ra ngoài, mang theo chiếc khăn.
Tôi kéo thanh thời gian tiếp. 2:21 a.m. Anh ta bế con bé trở lại. Tóc An ướt dính vào thái dương. Áo ngủ đổi sang cái khác. Anh ta đặt con xuống, kéo chăn lên quá cẩn thận, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào camera đúng nửa giây.

Tôi không thở nổi.
Clip thứ hai là 7:18 p.m. ba ngày sau. Tôi đang còn ở chỗ làm. Quân ngồi xổm trước mặt An ngoài hành lang, tay giữ vai con bé, miệng nói gì đó camera không thu rõ. An lắc đầu liên tục. Anh ta liếc lên chấm xanh trên kệ, đứng dậy, với tay chỉnh góc camera lệch sang bức tường trắng.
Tôi nghe tiếng mình nghiến răng. Vị kim loại tràn lên đầu lưỡi. Bên ngoài cửa, Quân gọi tên tôi thêm lần nữa, thấp và đều, như đang dỗ một người vô lý.
— Em mở cửa đi. Làm con bé sợ thêm thôi.
Tôi đứng dậy, đặt An ngồi vào góc giường, quấn chăn quanh người con bé từ ngực đến mắt cá chân. Tôi mở loa ngoài điện thoại để tiếng tổng đài còn đó trong phòng. Rồi tôi mở khóa cửa, nhưng chỉ hé đúng một gang tay.
Read More
Quân đứng ngoài trong chiếc áo thun xám. Tóc anh ta còn ẩm ở thái dương. Một tay chống lên khung cửa, tay kia buông dọc thân người, hoàn hảo đến mức như vừa bước ra từ một quảng cáo gia đình nào đó. Chỉ có đôi mắt là khác. Không còn mềm. Không còn kiên nhẫn. Chúng tối và phẳng như mặt sau của một cái muỗng.
— Em đang làm trò gì vậy? — anh ta hỏi.
Tôi giơ điện thoại lên.
— Anh giải thích đoạn video 2:13 a.m. đi.
Trong đúng một nhịp, mặt anh ta trắng đi. Không nhiều. Chỉ đủ để tôi biết mình không nhìn nhầm nữa.
Rồi anh ta cười.
— Em đang ám ảnh quá rồi. Anh bế con bé vì nó tè dầm.
— Ba đêm khác nhau?
— Trẻ con có thể tè dầm nhiều đêm.
— Vậy tại sao anh chỉnh camera?
Vai anh ta cứng lại.
— Vì em đặt cái thứ đó chĩa thẳng vào mặt người khác. Khó chịu.

Sau lưng tôi, An rít lên một tiếng rất nhỏ. Không phải khóc. Chỉ là hơi thở bị đứt khi nghe giọng anh ta. Tôi nghiêng người che hẳn con bé khỏi tầm nhìn ở khe cửa.
— Từ giờ đừng gọi tên con trước mặt tôi nữa.
Quân chớp mắt chậm. Tôi thấy anh ta đổi chiến thuật ngay trong lúc đứng đó, như người ta đổi lưỡi dao khi biết cái cũ không còn cắt nổi.
— Em bình tĩnh lại đi. Một đứa trẻ sáu tuổi có thể tưởng tượng đủ thứ. Em mà báo linh tinh, sau này chính con bé mới là người khổ.
Câu đó khiến mặt tôi nóng bừng. Không phải vì bất ngờ. Vì nó khớp quá hoàn hảo với cái cách anh ta đã tồn tại trong nhà này: luôn vừa đủ đúng, vừa đủ hợp lý, vừa đủ để người khác nghi ngờ chính mình trước khi nghi ngờ anh ta.
Tôi đẩy cửa rộng thêm một chút để anh ta nhìn rõ màn hình điện thoại. Clip dừng ở khung hình tóc An ướt bết trên vai anh ta.
— Cảnh sát đang lên đây.
— Em dám sao?
— Anh vừa nghe rồi đấy.
Anh ta thôi cười. Hàm siết lại. Cơ thái dương giật một cái. Rồi nhanh như lúc quỳ xuống cạnh bồn tắm hôm trước, anh ta thò tay vào khe cửa chộp lấy cổ tay tôi. Cú siết không mạnh đến mức bầm ngay, nhưng đủ làm điện thoại suýt tuột. Tôi giật lùi. Cùng lúc đó, từ cầu thang bộ vang lên tiếng giày dồn dập và một giọng nam cứng, vang rõ trong hành lang:
— Cảnh sát đây. Mở cửa, giữ nguyên vị trí.
Quân buông tay tôi như bị điện giật.
Hai cán bộ bước vào sau chưa đầy mười giây. Một người đứng chắn trước Quân, người còn lại nhìn thẳng tôi, rồi nhìn An đang co ro trên giường. Họ không nói nhiều. Chỉ hỏi tên, hỏi mối quan hệ, hỏi có ai cần cấp cứu không. Khi tôi đưa điện thoại, người cán bộ lớn tuổi hơn xem clip đầu tiên chưa đến hết đã quay sang đồng nghiệp:
— Mời anh này ra ngoài hành lang.
Quân bắt đầu nói rất nhanh. Rằng đây là hiểu lầm. Rằng tôi đang kích động vì áp lực công việc. Rằng anh ta chỉ giúp chăm con. Rằng đứa trẻ có vấn đề thích nghi. Mỗi câu anh ta nói ra, cổ tôi lại khô hơn. Nhưng cán bộ kia không nhìn anh ta quá lâu. Ông chỉ ra hiệu.
— Anh bước ra ngoài. Ngay.
Khi đi ngang qua cửa, Quân ngoái đầu lại. Cái nhìn đó không còn gì giống người từng cắt táo hình mặt trăng cho con gái tôi. Nó trần trụi, lạnh, và tức tối vì lớp mặt nạ bị lột quá sớm. An úp mặt vào chăn, hai vai rung lên không thành tiếng.

11:18 p.m., chúng tôi ngồi trong khu khám riêng của bệnh viện nhi. Điều hòa thổi hơi lạnh liên tục qua mùi cồn sát khuẩn và mùi giấy hồ sơ mới mở. Một nữ bác sĩ mặc áo blouse xanh đậm ngồi thấp xuống ngang tầm mắt An, đặt trước mặt con bé một con gấu bông màu nâu và nói rất khẽ rằng ở đây không ai ép con kể nhanh cả. Tôi ngồi cách đó một cánh tay. Không gần quá để con thấy bị dồn. Không xa quá để con phải quay đầu tìm.
An kể đứt quãng. Có đoạn chỉ lắc đầu. Có đoạn lấy ngón tay vẽ hình vòi nước trong không khí rồi co rúm lại. Bác sĩ ghi chép. Một cán bộ nữ của đội bảo vệ trẻ em xin phép sao lưu video, lập biên bản tạm giữ điện thoại của Quân để trích xuất dữ liệu. Họ hỏi tôi từ khi nào anh ta dọn vào, tôi làm ca nào, có hàng xóm nào từng ở nhà với An không. Tôi trả lời từng câu, nhìn kim đồng hồ nhích qua 12:06 a.m. rồi 12:41 a.m., như nhìn một căn nhà bị tháo dần từng viên gạch bằng sự thật.
Rạng sáng, chúng tôi được đưa về căn hộ để thu gom vài món đồ cần thiết. Quân đã bị giữ lại để làm việc. Cửa phòng tắm vẫn hé. Hơi ẩm từ trận nước trước đó đã tan hết, chỉ còn mùi chlorine nhạt và bộ chữ cái nổi màu xanh dính lệch trên thành bồn. Tôi lấy một túi rác đen, gom chiếc khăn màu kem, bộ vịt cao su, chai sữa tắm dâu gần hết, cả bộ đồ chơi $27 anh ta từng đặt lên kệ như một món quà của sự tử tế. Mỗi món đụng vào tay đều lạnh.
Sáng hôm sau, em gái Quân gọi cho tôi mười một cuộc. Mẹ anh ta nhắn ba tin, câu nào cũng xoay quanh chữ hiểu lầm, danh dự, đừng làm lớn chuyện. Tôi chụp màn hình, gửi hết cho cán bộ điều tra. Đến chiều, tòa nhà đổi mã khóa cửa theo đề nghị khẩn. Tên Quân bị gỡ khỏi danh sách cư dân trong ứng dụng quản lý. Cơ quan anh ta thông báo tạm đình chỉ công tác ngay khi nhận văn bản xác minh ban đầu. Những thứ tưởng rất chắc sụp xuống không phát ra tiếng lớn. Chúng chỉ lần lượt tắt đèn.
Ba ngày sau, tôi và An chuyển sang căn hộ dịch vụ nhỏ hơn ở quận bên cạnh. Một phòng ngủ, một cửa sổ nhìn xuống mái tôn, tiền thuê cao hơn dự tính 2.000.000 đồng mỗi tháng. Tôi ký giấy mà tay vẫn còn vết siết mờ nơi cổ tay. Buổi tối đầu tiên ở chỗ mới, An không chịu vào phòng tắm khi cửa đóng. Tôi không dỗ bằng những câu rỗng. Tôi chỉ mang một chiếc ghế nhựa vào, ngồi ngay ngưỡng cửa, để con tự mở vòi nước từng chút. Nước chảy thành sợi mỏng. Con bé nhìn nó rất lâu, rồi chìa bàn tay ra hứng đúng một giọt.
— Mẹ ở đây chứ? — An hỏi.
— Ở đây.
— Mẹ đừng đóng cửa.
— Không đóng.
Con bé gật đầu. Chậm. Như đang học lại một động tác mà cơ thể từng quên mất cách tin.
Một tuần sau, cô giáo gửi cho tôi bức tranh An vẽ trong giờ tự do. Có hai hình người đứng cạnh nhau trước một căn phòng màu xanh. Hình nhỏ hơn cầm khăn. Hình lớn hơn đứng chặn ở cửa. Không có người đàn ông nào trong tranh. Không có nước. Chỉ có một ô vuông vàng trên tường giống hệt ánh đèn hành lang căn hộ cũ. Tôi gập tờ giấy lại, bỏ vào ngăn ví phía sau chỗ để ảnh thẻ, sát bên biên nhận tạm giữ dữ liệu camera.
Đêm cuối của tháng, sau khi An ngủ, tôi ngồi một mình ngoài phòng khách mới, nghe tiếng xe tải xa xa dội lên mái tôn rồi tắt. Trên bàn là chiếc điện thoại đã đổi mật khẩu, ly nước nguội, và một túi niêm phong trong suốt cán bộ điều tra gửi trả lại cho tôi sau khi sao lưu xong: bên trong là chiếc camera ngủ $39. Chấm đèn xanh đã tắt. Mặt nhựa đen phản chiếu mờ khuôn cửa phòng tắm đang mở.
Tôi đặt nó vào ngăn kéo dưới cùng, cạnh xấp hợp đồng thuê nhà và hộp bút màu của An. Trong phòng ngủ, con bé xoay người, tiếng chăn sột soạt nhẹ như giấy lụa. Tôi đứng dậy đi kiểm tra. Cửa phòng tắm vẫn mở hé đúng như con yêu cầu. Khăn bông mới treo trên móc, còn nguyên mùi nắng và bột giặt. Trên sàn, đôi dép thỏ của An nằm quay đầu ra ngoài, như lúc nào cũng sẵn để chạy khỏi nơi đó.
Tôi không xoay chúng lại.
Sáng hôm sau, nắng tràn qua mép rèm, cắt thành một hình chữ nhật nhạt trên nền gạch. An thức dậy, tự đi đánh răng, rồi dừng ở ngưỡng cửa phòng tắm thật lâu. Tôi đứng phía sau, không chạm vào con. Không thúc. Không nhắc. Con bé đặt một chân vào trong, rồi chân kia. Trên kệ rửa mặt chỉ còn bàn chải màu hồng, cốc súc miệng, và con vịt cao su cũ tôi đã định vứt nhưng cuối cùng rửa sạch, để khô, đặt lại ở góc khuất nhất. Nó không còn vàng tươi nữa. Một bên thân bị xước bạc màu.
An nhìn nó một lúc, kéo chiếc ghế nhựa lại gần bồn, rồi quay đầu kiểm tra xem tôi còn đứng ở cửa hay không. Khi thấy tôi, con bé mới cúi xuống mở vòi. Nước rơi lách tách lên lòng bàn tay nhỏ, trong veo, lạnh rồi ấm dần. Ngoài cửa sổ, gió thổi làm tấm rèm lay nhẹ. Trong căn hộ yên tĩnh ấy, âm thanh nước chảy không còn giống tiếng kích hoạt báo động nữa. Nó nhỏ, đều, và mong manh như một thứ vừa mới được trả về đúng tên của nó.
Trên cánh cửa phòng tắm, dưới vệt nắng sáng, vẫn còn hằn một vết lõm rất mờ nơi tay nắm cũ từng va mạnh vào tường. Tôi nhìn nó thêm một giây, rồi nhìn xuống bàn tay con bé đang hứng nước. Ở đầu ngón út, giọt nước cuối cùng run lên, giữ ánh sáng trong suốt một nhịp rất ngắn, trước khi rơi xuống nền gạch.