Cánh cửa tầng hai bật vào tường nghe cộc một tiếng.nnDaniel đứng ở chiếu nghỉ, một tay còn đặt trên nắm cửa, áo thun xám nhăn dúm, tóc bẹp về một phía như người vừa ngủ dậy. Mùi máy lạnh lạnh tanh từ hành lang tầng trên trượt xuống cầu thang, cắt ngang tiếng Noah khóc và mùi sữa chua chua trong bếp. Anh ta nheo mắt nhìn tôi, rồi nhìn Lila đang gồng lưng dưới sức nặng của em bé.nn”Em về sớm quá.”nnChỉ bốn chữ đó.nnKhông có câu hỏi. Không có vẻ giật mình. Không có bước chân lao xuống để bế Noah khỏi người con bé.nnTôi đi thẳng tới chỗ Lila. Khi hai tay tôi chạm vào tấm khăn muslin ướt mồ hôi trên ngực con bé, Lila thả lỏng nhanh đến mức đầu gối khuỵu xuống. Noah được chuyển sang tay tôi, thân người thằng bé nóng hầm hập, má ướt nước mắt, bàn tay nhỏ còn nắm chặt cổ áo chị nó như móc câu. Lila đứng yên thêm một giây, hai cánh tay cong cứng trước ngực như vẫn còn ôm vật nặng vô hình.nnDaniel chống tay lên lan can.nn”Nó là chị,” anh ta nói. “Nó phải học.” nnTôi không trả lời. Tôi kéo chiếc ghế nhỏ ra khỏi mặt đá bếp, đặt nó sang một bên, nhấc nửa chiếc sandwich cứng như bìa carton khỏi góc bồn rửa, rồi gỡ tờ giấy note vàng trên cánh tủ lạnh. Keo dán bóc khỏi lớp inox nghe rẹt một tiếng mỏng và sắc.nnLila nhìn tờ giấy trên tay tôi rồi nhìn xuống chân mình. Cổ con bé đỏ lằn theo hai đường dây muslin. Ở cổ tay trái, một mảng da đã tím nhạt. Mùi bơ cháy, mùi khăn ẩm và mùi phấn trẻ em bám chặt trong không khí như cả căn nhà đã bị bịt kín suốt nhiều giờ.nnTôi từng nghĩ mình hiểu Daniel.nnNgày đầu tiên anh ta bước vào đời mẹ con tôi, Lila mới năm tuổi, đang ở giai đoạn chỉ chịu đi giày có dán ngôi sao bạc và khóc mỗi lần buộc tóc quá chặt. Daniel khi ấy biết ngồi xổm xuống ngang tầm mắt con bé để hỏi xem con muốn syrup dâu hay mật ong trên bánh pancake. Anh ta nhớ ngày diễn văn nghệ ở trường, nhớ cả việc con bé sợ tiếng máy hút bụi và luôn để lại riêng một trái dâu tây ở rìa đĩa vì “màu đẹp quá nên chưa muốn ăn”.nnTrong căn bếp này, dưới ánh đèn vàng ấm và mùi sáp nến vani, tôi đã từng nhìn thấy Lila ngồi trên vai Daniel để treo ngôi sao giấy lên khung cửa vào mùa đông. Noah chưa ra đời khi ấy. Nhà còn yên. Cầu thang còn sạch bóng. Những thứ mềm mại vẫn được tin là thật.nnSau khi Noah chào đời, nhịp trong nhà đổi khác. Đêm đứt thành từng mảnh mỏng. Bình sữa xếp hàng trong bồn rửa. Lịch họp của tôi dày lên khi công ty bước vào thương vụ 2.8 triệu đô với một quỹ đầu tư ở Seattle. Daniel bắt đầu nói những câu nghe qua thì giống than mệt, nhưng để lại gai trong da.nn”Nhà này không chạy bằng slide thuyết trình.”nn”Con bé phải biết phụ.”nn”Em đi suốt, rồi ngạc nhiên khi nhà cửa loạn à?”nnBan đầu đó chỉ là vài việc nhỏ. Lila mang khăn ướt. Lila lấy tã. Lila đứng cạnh nôi hát cho em vài phút. Tôi nhìn thấy và bảo Daniel đừng giao quá tay. Anh ta luôn cười, cúi xuống hôn trán Noah, rồi nói bằng giọng dịu hẳn đi khi có tôi ở đó: “Anh chỉ dạy con bé biết trách nhiệm thôi mà.”nnDấu hiệu đầu tiên tôi bỏ qua là một chiều tháng trước, khi Lila ngủ gục trên ghế đọc sách lúc 6:20, vẫn mặc nguyên đồng phục, một chiếc tất chưa thay, ngón tay còn dính yogurt khô. Dấu hiệu thứ hai là việc camera phòng trẻ em bỗng “hỏng” đúng tuần tôi bắt đầu phải ở công ty muộn hơn. Dấu hiệu thứ ba là câu con bé nói trong xe trên đường tới lớp piano: “Nếu Noah khóc mà con đặt em xuống ngay, ba nhìn con lâu lắm.”nnTôi đã tự biện hộ cho tất cả. Công việc. Kiệt sức. Người lớn có lúc vụng về. Gia đình nào rồi cũng có ngày xấu trời.nnTrong bếp, Noah nấc lên một tiếng, rồi vùi mặt vào vai tôi. Lila vẫn đứng nguyên chỗ cũ. Tôi đưa tay sờ lưng con bé. Áo thun dính mồ hôi lạnh ngắt.nn”Lên ghế sofa đi con.”nnLila bước một bước rồi khựng lại. Bàn chân trần chạm nền đá như người vừa học đi sau một cơn sốt dài. Tôi bế Noah sang phòng khách, kéo chăn mỏng phủ qua vai Lila, đặt điện thoại lên bàn trà. Thanh tải dữ liệu từ camera đã lên tới 100%.nnDaniel đi xuống ba bậc cầu thang. Tiếng chân anh ta đều và chậm đến khó chịu.nn”Em đang làm quá lên.”nnTôi chạm vào màn hình.nnKhung hình đầu tiên hiện ra là 6:41 sáng. Ánh sáng xám sớm mai đang lọt qua rèm phòng trẻ em. Lila còn mặc bộ đồ ngủ in mặt trăng, tóc chưa chải, đang bế Noah lảo đảo cạnh cũi. Daniel bước vào khung hình với một cốc cà phê trên tay, lấy điện thoại của con bé khỏi mặt đệm cửa sổ, bỏ vào túi quần, rồi đặt giỏ đồ giặt xuống chân nó.nn”Đừng gọi mẹ,” giọng anh ta vang ra từ loa, phẳng như mặt bàn đá. “Làm xong rồi ăn.”nnLila trong phòng khách co cả vai lại như bị tạt nước lạnh.nnTôi tua tiếp.nn8:09 sáng. Noah khóc. Lila cố đặt em vào ghế rung để kéo ghế nhỏ tới bồn rửa. Daniel bước ngang khung hình, nhấc em bé lên khỏi ghế, đặt trở lại vào tay con bé, rồi chỉ vào đống bình sữa. Anh ta không nhìn thẳng vào mặt nó. Chỉ giơ một ngón tay, như đang sửa một nhân viên làm sai việc.nn11:27 trưa. Lila đứng tựa hông vào quầy bếp, đầu gục xuống, Noah ngủ thiếp trên vai nó. Daniel mang khay thức ăn lên cầu thang. Trên khay có sandwich nóng, táo cắt lát, và lon nước có ga đọng hơi lạnh. Lila ngẩng lên. Môi con bé mấp máy. Daniel quay đầu lại.nn”Đừng bắt đầu.”nnAnh ta đóng cửa phòng ngủ.nn1:14 chiều. Noah khóc đến đỏ mặt. Lila đổi tay liên tục. Nó lấy nửa thanh ngũ cốc từ hộc tủ, cắn được hai miếng thì Daniel đi xuống, giật phần còn lại khỏi tay nó, ném vào thùng rác, rồi dán tờ note vàng lên tủ lạnh.nn4:02 chiều. Anh ta đứng ngay ngoài khung hình, chỉ nghe thấy giọng: “Nếu em khóc, bế tới khi nín. Không cãi.”nnMáu trong người tôi không còn chảy thành dòng nữa. Nó gõ từng nhịp, chậm và cứng, ngay dưới xương hàm.nnTôi mở thêm dữ liệu sao lưu từ thiết bị phụ. Camera hành lang, thứ tôi gần như quên mất từ khi Noah ra đời, cũng còn lưu. 12:31 trưa, Daniel đứng trước cửa phòng ngủ, nhắn tin. Tôi phóng to màn hình. Tin nhắn được phản chiếu lên mặt kính khung ảnh treo tường gần đó, méo nhẹ nhưng vẫn đọc được từng chữ.nnPatricia: “Con bé khóc chưa?”nnDaniel: “Rồi. Nhưng nó vẫn làm.”nnPatricia: “Tốt. Celeste nuông chiều nó quá lâu.”nnDaniel: “Nhà phải có trật tự. Hoặc Celeste ở nhà, hoặc con bé gánh phần của nó.”nnPatricia: “Đừng mềm. Nhốt điện thoại đi.”nnPatricia là mẹ anh ta.nnBa tháng trước, bà từng cười trong bữa tối khi thấy Lila bê chồng khăn từ máy sấy ra ghế sofa. Bà chấm môi bằng khăn ăn vải lanh rồi nói: “Con gái lớn trong nhà mà không biết đỡ đần thì lớn lên chỉ biết tiêu tiền của mẹ thôi.” Tôi nhớ mình đã bỏ dao xuống mạnh đến mức lưỡi bạc chạm đĩa sứ kêu lanh canh. Daniel khi ấy chỉ nhún vai.nnKhông phải một ngày xấu trời.nnKhông phải một người đàn ông kiệt sức.nnĐó là một quy tắc đã được bàn bạc, thử nghiệm, rồi áp lên một đứa trẻ.nnLila đang ngồi trên sofa, hai tay mở ra trên đầu gối như không biết đặt vào đâu. Mắt con bé dõi theo chính mình trên màn hình, nhỏ xíu, gầy, bị đẩy từ bồn rửa sang ghế thay tã rồi trở lại bồn rửa như một cái bóng bị kéo dây.nnDaniel bước hết cầu thang xuống phòng khách.nn”Tắt đi,” anh ta nói.nnTôi ngẩng lên.nn”Anh nhìn lúc 1:14 đi.”nn”Anh đã nói rồi. Nó là chị.”nn”Anh lấy thức ăn khỏi tay nó.”nn”Nó không chết vì đói một bữa.”nnAnh ta vừa dứt câu, Lila nôn khan vào thùng rác cạnh bàn trà.nnMùi acid dạ dày chua gắt trộn vào mùi sữa trong phòng khách. Noah giật mình khóc thét. Tôi đặt điện thoại xuống, ôm con bé nghiêng sang một bên, vuốt dọc sống lưng đang run cầm cập của nó. Daniel lùi lại một bước, không phải vì xót, mà vì sợ dây vào áo mình.nnLúc ấy, một thứ gì đó trong tôi khép lại rất gọn.nnTôi gọi bác sĩ nhi của Noah trước, rồi gọi phòng khám cấp cứu cách nhà mười hai phút. 5:26 chiều, tôi quấn khăn cho Lila, cài ghế xe cho Noah, và bảo Daniel tránh khỏi cửa chính.nnAnh ta chặn ngang sảnh.nn”Em định làm trò gì?”nnTôi chỉ nói một câu.nn”Tránh ra.”nnCó lẽ anh ta nghe thấy thứ gì đó trong giọng tôi mà cả ngày nay chưa từng xuất hiện, vì cuối cùng anh ta đứng lệch sang một bên. Chúng tôi ra xe trong mùi cỏ ướt ngoài sân và ánh hoàng hôn đỏ quạch đọng trên cửa kính. Tới 5:44, Lila được y tá đo nhiệt độ, đo nhịp tim, quấn khăn ấm quanh vai. Khi bác sĩ xoay nhẹ cánh tay trái của con bé, nước mắt trào ra mà Lila vẫn cắn môi không phát tiếng.nnBác sĩ Han nói rất ít. Ông xem vết lằn ở cổ tay, nghe tôi mở đoạn ghi hình 11:27 và 1:14, rồi đặt hồ sơ xuống bàn khám.nn”Đây không phải giúp đỡ trong gia đình,” ông nói. “Đây là gắng sức thể chất kéo dài và bỏ mặc nhu cầu cơ bản. Tôi phải báo cáo.”nnPhòng khám im phăng phắc ngoài tiếng máy điều hòa rì rì. Lila nhìn chiếc hộp khăn giấy, rồi nhìn tôi. Tôi gật đầu. Con bé không hỏi một câu nào.nn7:03 tối, nhân viên bảo vệ trẻ em của quận gọi lại. 7:18, luật sư của tôi, Mara Klein, gửi mẫu đơn yêu cầu lệnh bảo vệ khẩn cấp tới email. 7:42, tôi ngồi trong xe ngoài bãi đậu, đèn trần hắt ánh sáng vàng đục lên đầu gối, tay ký điện tử từng trang giấy trong khi Noah ngủ gục trong ghế sau và Lila tựa trán vào cửa sổ, cổ còn quấn khăn mỏng của phòng khám.nnMara chỉ hỏi ba câu.nn”Ngôi nhà đứng tên ai?”nn”Em. Tiền mua từ quỹ tín thác của mẹ em trước khi kết hôn.”nn”Camera sao lưu ở đâu?”nn”Trên đám mây và ổ cứng nội bộ.”nn”Anh ta có quan hệ huyết thống với Lila không?”nn”Không.”nnỞ đầu dây bên kia, tôi nghe tiếng bàn phím gõ nhanh như mưa rơi trên cửa kính.nnChúng tôi về đến nhà lúc 8:11. Daniel đang ngồi ở bàn ăn, trước mặt là ly whiskey và chiếc laptop mở nửa trang. Anh ta ngẩng lên khi thấy băng cổ tay của Lila, gương mặt lạnh đi trong một khoảnh khắc ngắn rồi trở lại vẻ khó chịu quen thuộc.nn”Em đưa chuyện này đi xa quá rồi.”nnTôi đặt túi hồ sơ lên bàn.nn”Anh đã làm chuyện này bao lâu rồi?”nn”Vài lần thôi. Khi em bận.”nn”Mẹ anh biết.”nnCơ hàm anh ta giật một cái.nn”Bà chỉ nói nó cần kỷ luật.”nnTôi mở laptop của mình, xoay màn hình về phía anh ta. Không phải camera nữa. Là thư mục được đồng bộ từ tài khoản chung trong nhà, thứ Daniel quên rằng hệ thống cửa và camera đều chạy trên gói dịch vụ tôi trả bằng thẻ công ty từ ba năm nay. Có một file ghi chú tên là “Routine when Celeste works late”.nnBên trong là danh sách.nn6:40 — take phone.n8:00 — bottles, laundry.n12:00 — no snacks till tasks done.nIf baby cries, keep him on her.nDo not let her call.nnDòng cuối cùng làm căn phòng nhỏ hẳn lại.nnIf she breaks, Celeste will finally stay home.nnDaniel nhìn chằm chằm vào màn hình. Màu mặt anh ta rút đi từng chút.nn”Anh chỉ muốn em thấy em vắng nhà nhiều thế nào.”nnAnh ta nói câu đó như thể đang giải thích vì sao chuyển sofa sang bên kia phòng.nnKhông xin lỗi. Không nhìn Lila. Không nhìn Noah.nnTôi nghe tiếng bước chân rất nhỏ phía sau. Lila đã đứng ở cuối hành lang, tay ôm gối, tóc còn rối, mắt mở to một cách im lặng đến đau.nn”Con lên phòng với Noah đi,” tôi nói.nnCon bé lắc đầu.nn”Con muốn nghe.”nnDaniel quay lại nhìn nó. Ánh mắt ấy, trong một giây, không phải của cha dượng, không phải của người chăm trẻ, mà là ánh mắt của một người vừa bị lộ tay đang cầm dây điều khiển.nn”Bố đang dạy con—”nn”Anh đừng dùng từ đó nữa,” tôi cắt ngang.nnĐiện thoại tôi rung.nnMara: “Thẩm phán đã ký lệnh tạm thời. Cảnh sát đang tới hỗ trợ thi hành. Đừng ở một mình với anh ta trong bếp.”nnTôi đặt màn hình cuộc gọi úp xuống bàn. Daniel thấy cái tên trên đó.nnLy whiskey trong tay anh ta chạm mặt gỗ nghe cạch một tiếng nhỏ.nn8:46 tối, chuông cửa vang lên. Hai sĩ quan đứng ngoài hiên trong ánh đèn vàng lạnh, giấy tờ trên tay, radio lách tách ở vai áo. Cả căn nhà im bặt đến mức tôi nghe được tiếng động cơ xe chạy ngang đầu phố.nnSĩ quan nữ đọc ngắn gọn. Lệnh cấm tiếp xúc tạm thời với Lila. Rời khỏi nhà ngay tối nay. Không được xóa, truy cập hay tác động tới bất kỳ thiết bị lưu trữ nào. Một cuộc điều tra chính thức sẽ bắt đầu vào sáng hôm sau.nnDaniel quay sang tôi.nn”Em gọi cảnh sát vì chuyện này?”nnTôi nhìn thẳng vào mặt anh ta.nn”Không. Chính đoạn camera gọi họ tới.”nnLần đầu tiên trong buổi tối ấy, anh ta không nói được ngay. Anh ta nhìn cầu thang, nhìn cánh tủ lạnh, nhìn tờ note vàng đang nằm trong túi hồ sơ nhựa trong suốt, rồi nhìn hai sĩ quan đang đợi bên cửa. Vai anh ta xẹp xuống như một chiếc áo vest bị rút mất móc treo.nnAnh ta đi lên lấy đồ dưới sự giám sát của một sĩ quan. Không ai trong nhà nói gì khi vali kéo lăn trên từng bậc thang. Âm thanh đó thô và rỗng, như có ai đang cào một đường dài trên mặt kim loại.nnSáng hôm sau, đúng 9:12, thợ khóa đến đổi toàn bộ mã cửa. 10:05, Patricia gọi 14 cuộc. Tôi để mặc điện thoại sáng rồi tắt trên bàn bếp. 11:20, trường của Lila xác nhận sẽ cho con nghỉ ba ngày và bố trí cố vấn tâm lý học đường. 1:40 chiều, điều tra viên quận lấy bản sao toàn bộ dữ liệu camera. 3:15, Mara gửi tiếp đơn ly hôn cùng yêu cầu giám sát thăm nom. Đến cuối tuần, Daniel đã dọn nốt đồ còn lại qua luật sư. Căn nhà yên đi từng chút một, như khi một cỗ máy ồn ngừng chạy sau nhiều tháng, tai người phải mất một lúc mới tin là nó thật sự đã tắt.nnĐêm đầu tiên không có anh ta trong nhà, Lila ngủ ở phòng tôi. Nửa đêm, con bé bật dậy vì Noah khóc từ màn hình baby monitor. Theo phản xạ, nó chống tay định ngồi lên. Tôi giữ nhẹ vai con lại.nn”Mẹ đi.”nnLila không nằm xuống ngay. Con bé nhìn tôi trong bóng tối xanh mờ của đèn ngủ, như phải mất vài giây để tin câu đó áp dụng cho mình. Rồi hai bàn tay nhỏ đang nắm chặt mép chăn từ từ mở ra.nnSáng kế tiếp, Noah ngồi trong ghế ăn đập thìa lên mặt khay, tiếng lanh canh vang khắp bếp. Mùi bánh mì nướng và bơ tan chảy lấp dần mùi chua cũ còn sót trong kẽ nhà. Lila ngồi ở quầy đảo bếp với túi chườm lạnh trên cổ tay, tóc tết lệch, nhai từng miếng dâu tây chậm và cẩn thận. Trên mặt đá trước mặt con bé là một tờ giấy trắng và hộp bút màu.nnCon bé đang vẽ.nnKhông phải lâu đài. Không phải công chúa. Chỉ là căn nhà của chúng tôi, cái cây ngoài cổng, chiếc xe màu đen, và ba người đứng trước cửa. Tôi, Lila, Noah.nnĐến trưa, thợ lau kính lau sạch cánh tủ lạnh nơi tờ note từng dán. Nhưng trên lớp inox vẫn còn một hình chữ nhật nhạt màu hơn phần còn lại, như một vết bóng ma không chịu rời đi. Tôi đặt túi hồ sơ của Mara vào ngăn kéo, đặt túi chườm mới vào ngăn đá, rồi đứng lại rất lâu trong căn bếp đã được dọn sạch, nghe tiếng máy rửa bát chạy đều phía sau.nnBức vẽ của Lila được dán lên đúng chỗ tờ note cũ từng nằm.nnBên dưới mái nhà màu vàng, con bé vẽ ba khuôn mặt tròn, rất sát nhau. Ở góc phải tờ giấy, có một khoảng trắng nhỏ bằng đúng chỗ một người thứ tư có thể đứng, nhưng con bé để trống.nnChiều muộn, nắng xiên qua rèm, chạm vào khoảng trắng đó trước khi trượt xuống nền đá lạnh.
Con gái tôi ôm em bé suốt cả ngày — đoạn camera 6:41 sáng đã kết thúc cuộc hôn nhân ấy-thuyhien
Read More
