Chồng tôi tưởng đã chôn tôi ở phiên ly hôn — cho đến khi người đàn ông ở cửa sau gọi đúng tên tài khoản bí mật-yumihong

Tiếng giày da dừng lại ngay sau lưng tôi, khô và chắc trên nền đá bóng, như thể người đó không hề ngần ngại bước vào giữa một căn phòng đã được dàn sẵn để nghiền nát tôi. Điều hòa trên trần thổi hơi lạnh dọc gáy áo. Mùi giấy cũ và cà phê rẻ tiền vẫn bám ở đầu mũi. Thẩm phán còn cầm bức ảnh chưa lật hết, còn luật sư của Dominic vẫn giữ nguyên ngón tay trên mép phong bì nâu, thì một giọng đàn ông cất lên từ phía cửa sau.

‘Xin lỗi, thưa tòa. Tôi đến để nộp tài liệu bổ sung liên quan đến sáu giao dịch chuyển khoản lúc 11:42 tối ngày 14 tháng 3.’

Tôi quay lại.

Image

Người đàn ông khoảng ngoài sáu mươi, tóc bạc gọn, áo măng tô đen phủ lên bộ suit màu than, tay cầm một cặp hồ sơ mỏng màu xanh sẫm. Tôi chưa từng gặp ông ngoài đời, nhưng tôi biết gương mặt đó. Ba năm trước, Dominic từng đưa cho tôi xem ảnh chụp với một đối tác tài chính trong buổi tiệc gây quỹ ở khách sạn Ashford. Người đàn ông này đứng giữa ảnh, nửa cười, ánh mắt lạnh như kính.

Gabriel St. John.

Luật sư pháp y tài chính mà Dominic từng thuê để ép một đối thủ ký bán công ty con với giá rẻ.

Dominic bật thẳng lưng trên ghế. Nụ cười đang treo ở khóe miệng anh ta khựng lại như bị kéo bằng móc câu. Serena quay đầu rất nhanh. Viên ngọc trai bên tai cô ấy lóe dưới ánh đèn rồi đứng im.

Thẩm phán đặt bức ảnh xuống. ‘Ông là ai trong vụ việc này?’

Gabriel đặt cặp hồ sơ lên bàn, mở khóa kim loại một cách thong thả. ‘Tôi được thuê cách đây hai tháng để truy vết tài sản được chuyển khỏi một quỹ gia đình. Ban đầu tôi làm việc cho bên bị đơn. Sau đó tôi phát hiện một hành vi báo cáo sai nguồn tiền và việc sử dụng lời khai giả để che phủ hành vi chiếm đoạt. Tôi đã xin rút khỏi hợp đồng cũ và nộp nghĩa vụ báo cáo theo quy định.’

Luật sư của Dominic đứng bật dậy. Ghế chân kim loại cạ mạnh xuống sàn. ‘Phản đối. Đây là vi phạm bảo mật.’

Gabriel không nhìn ông ta. Ông chỉ đặt xuống bàn sáu bản sao kê có đóng dấu ngân hàng.

‘Bảo mật không che được gian lận.’

Tôi nghe tiếng máu dội trong tai mình. Bàn tay đang đặt trên chiếc túi xách run nhẹ đến mức khóa kéo chạm vào móng tay phát ra tiếng tanh tách nhỏ. Tôi không hiểu vì sao ông lại đứng ở đây. Tôi càng không hiểu vì sao ông chọn đúng lúc Dominic tung đòn để bước vào.

Rồi ông nghiêng hồ sơ về phía thư ký tòa. Trên cùng là tên người nhận tiền từ tài khoản tiết kiệm của tôi.

Không phải tên một người phụ nữ.

Không phải tên công ty đầu tư như Dominic từng ám chỉ trong những lần nói về ‘cấu trúc tài sản’ mà tôi chưa bao giờ được chạm vào.

Là một quỹ tín thác đứng tên Dominic và Serena đồng sở hữu quyền giám sát trong thời gian tạm thời.

Không khí trong phòng xử thay đổi ngay lúc đó. Mùi lạnh của điều hòa vẫn y nguyên, nhưng mọi thứ như bị kéo căng hơn. Dominic mở miệng, rồi khép lại. Serena siết chặt hai bàn tay trên túi. Khớp ngón tay cô ấy trắng bệch dưới lớp sơn móng màu nude.

Mười một năm trước, Dominic chưa có bộ vest cắt may riêng, chưa có căn penthouse nhìn xuống sông, chưa biết chọn loại rượu vang đúng với món chính trong bữa tối. Khi ấy anh ta vẫn mặc sơ mi trắng gấp tay áo, chạy chiếc sedan cũ có mùi da phơi nắng và xăng lẫn vào nhau. Chúng tôi gặp nhau ở một hội thảo doanh nghiệp nhỏ vào chiều tháng Mười. Tôi đến muộn, tóc còn ướt mưa, tay ôm một tập tài liệu xin việc. Anh ta ngồi lùi về cuối hàng ghế, đưa cho tôi chiếc khăn giấy mới bóc và nói ghế bên cạnh còn trống.

Dominic khi đó rất biết cách nhìn vào một người như thể trên đời này không còn gì khác. Anh ta nhớ tôi không uống cà phê quá đậm. Nhớ tôi ghét tiếng nĩa cào vào đĩa sứ. Nhớ sinh nhật mẹ tôi. Trong năm đầu tiên kết hôn, mỗi tối thứ Sáu, anh ta ghé tiệm bánh ở góc phố mua cho tôi một chiếc tart táo nhỏ phủ quế. Hộp giấy luôn còn ấm, mùi bơ tan ra khi mở nắp. Có những đêm chúng tôi ăn trên sàn phòng khách vì chưa mua nổi bàn, chân chạm vào nhau, quạt trần rung nhẹ, cửa sổ mở để gió tháng Sáu lùa vào với mùi bụi nóng và cỏ mới cắt.

Tôi đã tin vào những năm như thế đủ lâu để xây cùng anh ta mọi thứ. Tôi là người thức dậy lúc 5:20 sáng để đi làm sớm hơn một giờ, nhận thêm hợp đồng biên tập buổi tối, gom từng khoản hoàn thuế, từng tiền thưởng cuối năm, từng chiếc vòng vàng mẹ để lại. Dominic bảo để anh ta lo phần đầu tư vì anh ta hiểu con số hơn tôi. Tôi đưa mật khẩu. Tôi ký ủy quyền khi chúng tôi mua căn hộ đầu tiên. Tôi để anh ta đứng tên tạm hai tài khoản vì ngân hàng khi đó ưu tiên hồ sơ doanh nghiệp của anh ta. Những việc ấy ngày trước giống như chuyền chìa khóa cho người mình ngủ cạnh mỗi đêm.

Bây giờ ngồi trong phòng xử lạnh ngắt, tôi mới thấy có những cánh cửa đã bị mở từ lâu mà tôi không nghe thấy.

Gabriel rút thêm một tập giấy khác. ‘Ngoài sáu chuyển khoản, còn có khoản chi $12,000 chuyển vào tài khoản công ty luật của bà Serena Hale bốn mươi ba phút sau khi nguyên đơn ký tài liệu xác nhận ngoại tình giả.’

Cổ tôi cứng lại.

Serena.

Cô ấy không nhìn tôi nữa. Cô ấy nhìn vào góc bàn thư ký, nơi ánh đèn trắng đọng trên mặt gỗ như nước đá.

Thẩm phán hỏi rất chậm: ‘Ông đang nói số tiền nguyên đơn đi vay đã được dùng để mua lời khai chống lại chính bà ấy?’

Gabriel đáp: ‘Tôi đang nói có đủ dấu vết để thấy bên bị đơn đã phối hợp với nhân chứng Serena Hale dựng một hồ sơ bất lợi có chủ đích, đồng thời chuyển tài sản hôn nhân sang cấu trúc quỹ để ngăn nguyên đơn tiếp cận. Ngoài ra còn có bản nháp email giữa hai người này từ sáu tuần trước.’

Dominic đứng bật dậy. ‘Không thể chấp nhận. Đó là tài liệu nội bộ.’

Lần đầu tiên kể từ khi phiên xử bắt đầu, anh ta mất giọng bình thản. Từ cuối câu, âm thanh bật lên cao hơn bình thường. Serena quay sang anh ta rất nhanh, như thể cả hai cùng nhận ra có một thứ lẽ ra đã phải bị xóa.

Gabriel đặt xuống bản in email.

Tôi nhìn thấy ngay dòng đầu tiên.

Serena: Nếu cô ta tuyệt vọng đủ, cô ta sẽ ký bất cứ thứ gì.

Dominic: Chỉ cần làm cô ta mất uy tín trước. Tài khoản kia tôi đã chuyển xong.

Một góc màn hình in bị nhòe mực, nhưng thời gian thì rõ: 7:18 tối, trước khi tôi bước vào căn hộ Serena đêm đó.

Read More