Chồng Tôi Bảo Tôi “Không Đủ Tốt” — Đến Khi Xe Lật Trong Đêm, Mọi Thứ Anh Ta Dựa Vào Đều Biến Mất-yumihong

Khóa vali trượt hết đoạn còn lại lúc 4:05 a.m., phát ra một tiếng sít mảnh và dứt khoát trong căn phòng khách tối như mực. Ánh xanh từ màn hình điện thoại quét qua ba thùng carton dán kín, chiếc áo len màu kem nằm hờ trên tay ghế, và mép hộp đựng đĩa sứ tôi đã bọc bằng hai lớp giấy báo. Bên ngoài lớp kính cao sát trần, thành phố vẫn đen, chỉ có đèn báo hiệu đỏ trên nóc tòa nhà đối diện chớp theo nhịp đều đặn, cứng và lạnh như máy móc. Evan vẫn đang nói, giọng vỡ ra giữa tiếng còi cứu thương và tiếng gió lùa qua đầu dây.

Tôi kéo điện thoại ra xa một chút rồi áp lại lên tai.

“Bệnh viện nào?”

Image

Đầu dây bên kia im đúng một nhịp.

“St. Gabriel. Cô tới ngay đi.”

Ngón tay tôi rời khỏi khóa vali, đặt điện thoại xuống mặt gỗ, mở ứng dụng gọi xe lúc 4:07 a.m. Giá chuyến đi hiển thị $48.70. Đèn sảnh tầng một hiện lên trong bản đồ nhỏ màu xanh, còn dưới bếp, chiếc máy lọc nước bật một tiếng tách rất nhẹ như thể căn hộ vẫn vận hành bình thường, như thể chưa từng có câu nói nào bị ném xuống mặt đá cẩm thạch hai tuần trước.

Mùi băng keo mới dán còn vương trên tay khi tôi xỏ áo khoác, nhét tập hồ sơ mỏng vào túi xách, rồi nhìn quanh căn penthouse lần cuối trong ánh đèn hành lang mờ nhạt. Bộ ly pha lê Dominic thích dùng khi có bạn bè vẫn xếp thành hàng trong tủ kính. Chiếc espresso machine màu thép không gỉ im lìm trên quầy. Cây olive nhỏ ngoài ban công nghiêng nhẹ trong gió đêm. Những thứ ấy từng làm nơi này trông giống một quảng cáo bất động sản, còn phần sống bên trong nó thì do tôi lặng lẽ gài từng chi tiết suốt tám năm.

Trước khi có penthouse tầng 31, trước cả chiếc Range Rover màu đen với ghế da mùi mới, Dominic từng sống trong một căn hộ một phòng ngủ phía tây thành phố, nơi ống nước kêu lạch cạch mỗi khi mở vòi nóng quá lâu. Mùa hè đầu tiên sống cùng nhau, chúng tôi ngủ trên chiếc giường thấp kê sát cửa sổ, quạt trần quay lạch cạch trên đầu, nửa đêm phải dùng khăn bếp lót dưới chân bàn vì sàn gỗ nghiêng. Dominic khi ấy chưa có đồng hồ cao cấp, chưa biết gọi rượu theo năm, chưa có nhóm bạn mặc áo khoác cashmere cười bằng khóe miệng và nhìn đồng hồ của người khác trước khi nhìn mặt họ.

Thời đó anh ta nhớ mọi thứ. Ngày tôi phải thuyết trình lúc 9:00 a.m., Dominic dậy sớm pha cà phê. Hôm mẹ tôi nằm viện, anh ta đứng trước quầy thuốc giữ chỗ suốt bốn mươi phút chỉ để lấy đúng loại thuốc bà cần. Những tối muộn, hai đứa ăn mì bằng tô sứ rẻ tiền, đầu gối chạm nhau dưới bàn gấp, và anh ta từng đưa tay lau vệt sốt trên cằm tôi như đó là việc duy nhất đáng làm lúc ấy.

Về sau, những động tác nhỏ ấy biến mất trước, y như đèn ở một hành lang dài tắt từng bóng. Dominic thăng chức. Bộ vest đổi từ xanh đậm sang xám than đặt may. Các bữa tối có thêm khách hàng, đối tác, người chơi golf, đàn ông cầm ly whisky và những người vợ với vòng cổ mảnh như sợi chỉ nhưng giá bằng cả một năm tiền thuê căn hộ cũ của chúng tôi. Tôi bước cùng anh ta vào các phòng tiệc sáng rực ánh vàng, nhớ tên trợ lý của đối tác, biết mẹ anh ta dị ứng penicillin, nhớ ngày sinh của ba người bạn thân mà anh ta chỉ gọi khi cần bàn đủ người.

Ban đầu, đó chỉ là những việc vặt. Đặt bàn. Gửi quà. Chốt vé. Nhắc giờ. Gói đồ. Sau đó, cả lịch sống của anh ta đi qua điện thoại tôi trước khi chạm tới anh ta. Tôi nhớ ngày bảo trì xe, hạn bảo hiểm, lịch làm răng, tên loại xì gà Dominic hút với khách vào tối thứ Năm, số đo cổ áo, hãng vớ, hãng giày, món tráng miệng duy nhất khiến anh ta chịu ngồi thêm mười phút ở bàn tiệc. Đến một lúc, Dominic không còn nhớ mình từng biết tự giữ cuộc sống gọn gàng bằng hai tay của chính mình.

Ngày đám bạn của anh ta tới xem bóng rổ ở nhà, tôi bê ba đĩa đồ ăn ra quầy bếp trong khi tiếng cười va vào tường kính như bóng cao su. 9:18 p.m., tôi quay lại lấy thêm đá và thấy chiếc iPad Dominic để mở trên bàn bar. Màn hình sáng lên ngay lúc một tin nhắn mới rơi xuống.

Evan: “Cô ấy vẫn chuẩn bị Santorini à?”

Dominic trả lời ngay bên dưới.

“Ừ. Cô ấy giỏi mấy việc đó.”

Một tin nhắn khác hiện ra, ngắn hơn, lạnh hơn.

“Reliable. Useful. Costs less than staff.”

Ngón tay tôi đứng nguyên trên khay đá. Mặt thép không gỉ lạnh buốt tì vào cổ tay, còn tiếng cười của bọn họ từ phòng khách vọng sang như bị bọc trong bông. Trên iPad là tên những người đàn ông từng uống rượu của tôi, ăn đồ tôi nấu, gật đầu cảm ơn mỗi dịp Giáng Sinh vì hộp quà tôi chọn. Trong ba dòng tin nhắn, tám năm sống chung bị xếp vào một ngăn nhỏ gọn gàng: tiện dụng, hữu ích, rẻ hơn thuê người.

Tôi không đóng mạnh chiếc iPad. Không ném khay đá. Không bước ra đối diện với họ. Khay thủy tinh được đặt xuống nhẹ đến mức không ai nghe thấy. Chỉ có lòng bàn tay trái là còn hằn vết lạnh rất lâu sau đó.

Hai ngày sau mới đến câu nói trong bếp.

“Em không đủ tốt.”

Câu ấy không phải một nhát cắt bất ngờ. Nó chỉ là chiếc đinh cuối cùng đóng xuống nắp hộp đã chật kín những thứ Dominic tưởng tôi không nhìn thấy.

Chiếc xe dừng trước St. Gabriel lúc 4:31 a.m. Mưa bụi mới tạnh, mặt đường ướt loang ánh đèn cấp cứu đỏ xanh. Cửa kính tự động mở ra, phả thẳng mùi thuốc sát trùng và hơi máy lạnh vào mặt. Sàn đá bóng đến mức phản chiếu đế giày của người ta. Một bà mẹ trẻ bế con ngủ gật ở dãy ghế chờ, đôi giày búp bê dính bùn đặt lệch nhau dưới chân. Ở góc kia, máy bán hàng tự động kêu vo vo, còn chiếc TV treo tường không tiếng đang phát bản tin sáng.

Evan đứng bật dậy ngay khi nhìn thấy tôi. Áo sơ mi anh ta nhăn, tóc dính bết, mắt đỏ quạch như chưa chớp đủ. Bên cạnh là Nolan và Bryce, cả ba người đều còn nguyên mùi rượu cũ, mùi mồ hôi và khói xe trên áo khoác.

“Cuối cùng cô cũng tới.” Evan quệt tay qua mặt. “Cô biết cậu ấy ghét bị kiểm soát. Cô mà nhắn một câu, gọi một cuộc, chuyện đâu đến mức này.”

Tôi cởi găng tay, gấp gọn bỏ vào túi áo, nhìn vệt cà phê khô trên mép cốc giấy dưới chân anh ta.

Image

“Các anh uống với anh ấy từ lúc nào?”

Evan khựng lại.

“Chuyện đó—”

“10:12 p.m. ở Mercer’s. 12:46 a.m. đổi quán. 2:18 a.m. gọi thêm hai chai. 3:31 a.m. cậu ấy tự lấy chìa khóa.”

Ba người cùng nhìn tôi.

Thông tin ấy không phải đoán. Nolan, trong cơn say, đã đăng ba tấm story công khai mà không thèm ẩn tên địa điểm. Hình đầu là ly whisky đặt cạnh tay áo Dominic. Hình thứ hai là bàn gỗ đầy vỏ chanh và hóa đơn. Hình cuối cùng quay qua kính xe trước khi xóa, nhưng tôi đã nhìn thấy nó ở ghế sau chuyến taxi.

Evan mím môi. “Cô theo dõi bọn tôi à?”

“Không.” Tôi kéo điện thoại ra, mở màn hình. “Tôi chỉ không ngủ được khi một người ném chìa khóa lên quầy lúc 7:41 và nói đừng đợi.”

Nolan quay mặt đi trước. Bryce cúi xuống chỉnh dây giày dù dây vẫn ngay ngắn. Evan còn định nói nữa thì một y tá mặc đồng phục xanh biển bước tới với chiếc clipboard kê trước ngực.

Read More