Chúng Tôi Đuổi Con Trai Chỉ Trong Một Đêm — Rồi Con Gái Tôi Nói Nốt Phần Còn Lại-thuyhien

Cánh cửa xưởng sửa xe vẫn mở hé một khoảng hẹp, đủ để mùi dầu máy, sắt nóng và cà phê cháy trườn ra ngoài trong màn sương xanh nhạt của buổi sáng. Ethan đứng ở ngưỡng cửa, một tay giữ mép cửa, tay kia vẫn còn vết đen ở khớp ngón như vừa siết cờ-lê. Phía sau lưng nó, chiếc giường gấp phủ tấm chăn xám được xếp vuông vức đến đau mắt. Cái hộp nhựa đựng giấy tờ nằm sát tường. Balo cũ của nó dựng dưới chân bàn, quai đã sờn bạc. Không có thứ gì trong căn phòng nhỏ đó thừa ra cho cảm xúc. Cũng không có thứ gì trong gương mặt con trai tôi dành lại cho gia đình.nnOlivia bước xuống xe trước tiên. Tiếng cửa xe đóng lại nghe mỏng và yếu giữa bãi bê tông trống. Con bé ôm hai cánh tay mình, vai co lên, mái tóc hôm qua chưa kịp chải gọn rơi tán loạn quanh mặt. Tôi nhìn thấy rõ phần da quanh móng tay đỏ lòm, rớm những vệt máu nhỏ đã khô nâu.nn”Anh… hôm đó em chưa nói hết.”nnEthan không lên tiếng. Nó chỉ nhìn em gái, rồi nhìn sang tôi.nnTôi nghe nhịp tim mình đập ở cổ như có ai gõ liên tục vào một cánh cửa gỗ rỗng.nnOlivia nuốt khan. Môi con bé dính vào nhau một nhịp rồi mới tách ra được.nn”Anh ấy đã làm con đau… khi kéo con ra khỏi chú Neil.”nnKhông ai cử động.nnMột chiếc xe tải chạy qua ngoài đường lớn, để lại tiếng gầm ngắn rồi biến mất. Ở đâu đó phía trong xưởng, kim loại va nhau leng keng. Richard đứng bên cạnh tôi, bàn tay đang buông thõng bỗng siết lại đến trắng cả khớp ngón.nnOlivia nói tiếp, giọng mỗi lúc một nhỏ, như phải bới từng chữ ra từ một lớp bùn đặc trong cổ họng.nn”Đêm đó chú Neil ôm con trong bếp sau, con không thích. Con đứng cứng lại. Ethan kéo mạnh tay con, con bị va vào mép bàn. Con đau. Con chỉ nói… anh ấy đã làm con đau. Con tưởng mọi người sẽ hỏi tiếp.”nnRichard lùi lại nửa bước như vừa đạp hụt khỏi mép thềm. Cổ ông ấy nổi gân. Tôi thì không lùi nổi. Hai đầu gối như bị đóng đinh xuống nền xi măng lạnh.nnTôi nhớ lại đêm hôm đó theo một trình tự tàn nhẫn đến mức buồn nôn. Chiếc đĩa gà nướng. Tiếng đá va thành ly. Cái cách Olivia không hề khóc. Cái cách Ethan vừa vào nhà đã bị chụp tội danh bằng giọng nói của chính cha nó. Cái cách tôi đã tắt thẻ phụ của con lúc 11:06 p.m. bằng ngón tay còn dính mùi nước rửa chén. Mọi thứ quay lại, không thiếu một chi tiết nào, chỉ khác một điều: lần này, nửa câu còn lại đã có mặt.nnEthan đưa mắt lên nhìn Richard.nn”Con đã nói rồi. Không ai nghe.”nnGiọng nó không lớn. Chính vì không lớn, câu nói ấy cắt sâu hơn cả một tiếng gào.nnRichard há miệng, nhưng âm thanh đi ra chỉ là một hơi thở đứt.nn”Neil là em họ tôi,” ông ấy nói sau cùng, khô khốc. “Nó chỉ mới ghé ăn tối vài lần.”nnEthan cười rất ngắn. Không thành tiếng.nn”Đủ để bố tin một người gần như xa lạ hơn con trai mình.”nnBàn tay tôi bắt đầu run. Tôi bước lên một bước, nhưng Ethan đã nghiêng người, như thể ngay cả cái bóng của tôi chạm vào cũng làm nó khó chịu.nnNó không phải lúc nào cũng ít nói như vậy. Có thời Ethan tám tuổi, leo lên ghế bếp kể liền một mạch về chiếc máy cắt cỏ bị nó tháo tung rồi lắp lại. Có thời nó nhét vào cặp em gái một thanh granola và 20 đô mỗi khi con bé có buổi thi hùng biện ở trường. Có thời căn bếp này đầy tiếng giày nó kéo lê lúc nửa đêm đi tìm sữa lạnh, còn tôi đứng tựa quầy bếp nhìn con trai cao lên từng tháng mà tin rằng nhà mình vẫn là một nơi bình thường.nnTôi nhớ mùa hè Ethan mười bốn tuổi. Nó bị gãy cổ tay vì che cho Olivia khi chiếc xe đạp của con bé lao lệch xuống con dốc sau nhà. Bác sĩ bó bột cho Ethan từ khuỷu đến bàn tay. Olivia ngồi ngoài hành lang phòng cấp cứu, khóc đến nấc cụt, hai đầu gối trầy đỏ. Ethan dùng cánh tay còn lại đẩy hộp khăn giấy về phía em.nn”Đừng sụt sịt nữa, Liv. Anh chưa chết đâu.”nnCon bé cười giữa những tiếng nấc. Tôi khi đó đã nghĩ hai đứa sẽ lớn lên như thế mãi, một đứa hấp tấp, một đứa chắn phía trước, và tôi có cả đời để học cách giữ cân bằng cho chúng.nnNhưng con người có thể phá nát một gia đình chỉ bằng tốc độ phản ứng của mình.nnSau đêm Ethan bị đuổi đi, tôi và Richard đã sống như những người cứa một tấm rèm đôi ra làm hai rồi giả vờ không nhìn thấy sợi chỉ tưa ở mép vải. Ông ấy thay camera cửa trước bằng loại góc rộng hơn. Tôi gom ảnh Ethan bỏ vào ngăn kéo dưới cùng của tủ buffet. Không phải vì ghét con. Vì không dám nhìn. Những đêm muộn, tôi xuống bếp uống nước, ánh đèn tủ lạnh quét lên cái cốc sứ in logo garage của Ethan, tôi lại xoay mặt nó vào trong.nnOlivia xuống dốc nhanh hơn tất cả chúng tôi nhận ra. Con bé bỏ câu lạc bộ tranh biện dù tiền trại hè 1.840 đô Ethan làm thêm để dành cho nó vẫn còn nguyên trong phong bì dưới ngăn bàn học. Con bé bắt đầu không chịu ngồi ăn nếu có ghế trống đối diện. Mùi nước sốt bơ tỏi vừa thoảng qua là môi nó trắng bệch. Có lần tôi nghe tiếng nôn khan trong phòng tắm lúc 1:17 a.m., mở cửa ra thì thấy Olivia ngồi bó gối, tay ghì khăn tắm lên miệng, còn vòi nước chảy mãi xuống nền gạch lạnh.nn”Con ổn,” con bé nói.nnNhưng mắt nó không nhìn vào tôi.nnMọi chuyện kéo dài đến đêm 2:14 a.m. hôm đó vì Neil nhắn tin cho Olivia lúc 1:52 a.m.nnChúng tôi biết điều đó sau này, khi Ethan yêu cầu được xem điện thoại của em gái ngay tại xưởng sửa xe. Tôi còn chưa kịp hỏi tại sao, nó đã chìa tay ra trước mặt Olivia. Con bé do dự vài giây rồi đặt chiếc điện thoại vào tay anh. Màn hình sáng lên, ánh xanh phản trên gò má Ethan. Tôi nhìn thấy đoạn tin nhắn cuối cùng hiện ở đầu màn hình:nnĐừng làm quá chuyện cũ. Chú chỉ đùa thôi.nnDưới đó là một tin khác gửi lúc 1:49 a.m.nnNếu cháu kể khác đi, chẳng ai tin cháu đâu. Lần trước họ đã tin ai rồi, cháu biết mà.nnTôi nghe Richard hít vào thật mạnh, mạnh đến mức ngực áo ông ấy kéo căng rồi đứng im luôn ở đó.nnEthan không đưa điện thoại cho bố nó. Nó chuyển qua cho tôi.nnBàn tay tôi lạnh đến mức suýt làm rơi máy. Những dòng tin nhắn kéo dài từ ba tháng trước. Neil bắt đầu bằng mấy câu đùa về váy áo, rồi chuyển sang xin ôm, xin chở đi học, nhắc lại chuyện trong bếp bằng những từ mềm nhũn đến ghê tay. Xen giữa là những tin Olivia không trả lời. Có một bức ảnh bàn tay đàn ông đặt trên tay vịn ghế xe, chụp lệch, nhưng chiếc nhẫn bạc hình đầu sói ở ngón út thì tôi nhận ra ngay. Neil đeo nó từ năm hai mươi tuổi.nnRichard quay lưng bước ra mép sân, chống hai tay lên đầu gối như không thở nổi. Sương sớm bám lên tóc ông ấy. Đôi vai rộng mà tôi từng thấy đủ vững để che cả căn nhà giờ co lại, nhọn hoắt.nn”Tại sao con không nói?” tôi hỏi Olivia, nhưng câu hỏi ấy vừa bật ra tôi đã muốn tự tát mình.nnCon bé nhìn tôi, mắt đỏ quạch, không chớp.nn”Con đã nói rồi.”nnEthan dựa vai vào khung cửa. Nó không chen vào. Chỉ đứng đó, để câu trả lời của em gái nằm nguyên giữa chúng tôi như một con dao mổ còn sáng lưỡi.nnSau này, tôi nghĩ mãi về bản năng làm cha mẹ. Người ta hay ca ngợi nó như thứ la bàn không bao giờ sai. Nhưng đêm đó, thứ dẫn đường cho chúng tôi không phải bảo vệ. Đó là hoảng loạn khoác áo đạo đức. Chúng tôi nghe một nửa câu, nhảy ngay đến kết luận khiến mình trông có vẻ quyết liệt, rồi dùng sự quyết liệt ấy để bịt luôn mọi câu hỏi còn sống sót.nnEthan đã nhìn camera gara lúc bị đẩy ra khỏi nhà vì nó biết thứ duy nhất trong căn nhà đó có thể ghi lại sự thật không phải cha mẹ nó.nnCảnh sát đến nhà chúng tôi lúc 9:26 a.m. cùng ngày. Không phải vì Richard gọi. Ethan gọi, từ điện thoại của quản lý xưởng, sau khi chụp lại tin nhắn của Neil và sao lưu đoạn video từ camera gara vào ổ cứng cũ. Trong đoạn video ấy, hình ảnh hơi nhiễu vì mưa và khoảng cách, nhưng vẫn đủ thấy cửa sau bếp mở ra lúc 6:41 p.m. đêm Chủ nhật. Neil bước vào trước. Olivia theo sau, ôm chồng đĩa giấy. Hai phút sau, Ethan xuất hiện, đi rất nhanh. Một bàn tay vươn ra. Một cú giật mạnh. Olivia loạng choạng va vào cạnh bàn gỗ. Ethan chắn giữa em gái và Neil, miệng nói gì đó mà camera không thu tiếng. Neil giơ hai tay, lùi lại. Rồi băng ghi hình nhảy tiếp đến lúc Ethan lao xe ra ngoài, có lẽ đi ca tối như không có gì xảy ra.nnTôi phải ngồi xuống ghế khi viên cảnh sát mở video thêm lần nữa trong phòng khách nhà mình. Chiếc ghế bọc nỉ cọ vào da chân tôi ráp như giấy nhám. Mùi cà phê sáng Richard chưa uống hết đã nguội, đắng và chua. Olivia ngồi phía cuối sofa, hai tay quấn lấy nhau. Ethan đứng cạnh cửa sổ, không chịu ngồi.nnRichard ký đơn trình báo mà mực bút loang một chút ở nét cuối. Tôi nhận ra ông ấy đang run.nnNeil bị bắt vào tối hôm đó ở bãi đỗ xe sau một quán bar, khi hắn đang cố lái xe rời đi. Tin ấy không làm căn nhà tôi nhẹ hơn. Không có chiếc còng số tám nào đủ sức tháo hết những gì chúng tôi đã khóa lên con trai mình.nnRichard tìm Ethan hai lần trong tuần kế tiếp. Lần đầu, ông ấy mang phong bì dày có 6.300 đô tiền mặt, chìa khóa xe tải cũ, và một tập hồ sơ nhập học đã được lấy lại từ ngăn kéo. Ethan không nhận. Nó đứng trong sân sau xưởng, tiếng máy nén khí gầm từng hồi phía sau lưng.nn”Con không cần tiền của bố,” nó nói. “Đêm đó con cần bố nghe mình thôi.”nnLần thứ hai, Richard đứng trước cửa khu phòng trọ lúc 6:03 a.m. dưới cơn mưa phùn, áo khoác vai ướt sẫm. Ethan mở hé cửa. Hai cha con đứng nhìn nhau đủ lâu để nước mưa chảy thành đường từ tóc Richard xuống cằm.nn”Bố xin lỗi,” ông ấy nói.nnEthan gật một cái rất khẽ.nn”Con nghe rồi.”nnRồi nó khép cửa lại.nnTôi thì không tìm đến ngay. Tôi không muốn lời xin lỗi của mình trông như một cuộc tranh giành cơ hội được tha thứ trước Richard. Tôi viết cho Ethan ba lá thư tay trong chín ngày. Lá đầu dài bốn trang, đầy những câu tự bào chữa gãy gập. Tôi xé bỏ. Lá thứ hai ngắn hơn, nhưng vẫn có những dòng như con phải hiểu cho mẹ, đêm đó mẹ nghĩ… Tôi xé nốt. Đến lá thứ ba, tôi chỉ viết đúng sự thật.nnMẹ đã chọn sự nhanh chóng thay vì sự thật.nMẹ đã để con đứng ngoài cửa như người xa lạ.nMẹ đã nhìn thấy con bị đẩy đi và không nhúc nhích.nMẹ không xin con quên.nMẹ chỉ muốn con biết mẹ sẽ không nói dối về điều đó nữa.nnTôi gửi lá thư ấy cùng tấm ảnh Ethan và Olivia ở phòng cấp cứu năm con bé ngã xe đạp. Trong ảnh, cổ tay Ethan bó bột trắng, Olivia ngồi tựa vai anh, còn cả hai đang nhăn mặt vì cốc nước cam bệnh viện quá chua.nnEthan không trả lời ngay. Ba tuần sau, một gói nhỏ được gửi về nhà. Bên trong là thẻ phụ tôi đã tắt đêm đó, chiếc chìa khóa phòng cũ, và tờ giấy gấp làm tư. Trên tờ giấy có dòng chữ ngắn, nét bút thẳng và nặng tay:nnCon sẽ gặp mẹ. Một mình.nnChúng tôi gặp nhau ở quán ăn mở 24 giờ cạnh đường cao tốc vào lúc 5:40 a.m., trước giờ Ethan vào ca. Trời còn xám. Đèn neon xanh nhợt khiến da người ta trông như thiếu ngủ cả năm. Tôi đến sớm mười lăm phút, gọi hai cốc cà phê nhưng tay run đến mức làm đường vương trắng cả mặt bàn laminate.nnEthan bước vào trong áo khoác xám sẫm, tóc còn ẩm. Nó ngồi đối diện, không tháo áo, như thể chưa quyết định sẽ ở lại bao lâu.nnTôi định nói xin lỗi ngay, nhưng Ethan giơ tay ngăn lại.nn”Mẹ nghe con trước đi. Chỉ một lần thôi.”nnTôi gật.nnNó kể không nhanh, cũng không chậm. Nó nói tối hôm đó nó thấy Neil đặt tay lên lưng Olivia ở cửa sau bếp lâu hơn bình thường. Nó kéo em gái đi. Olivia va vào bàn. Con bé hoảng, còn nó thì nghĩ sẽ nói với tôi sau bữa tối, khi Neil đã về. Nhưng ca ở garage gọi gấp vì một chiếc bán tải chết máy giữa đường, nên nó đi ngay. Nó tưởng em gái sẽ nói hết. Nó tưởng cha mẹ sẽ hỏi. Nó tưởng căn nhà đó, ít nhất, là nơi một người được nghe trọn câu trước khi bị phán xử.nn”Con đã sai ở chỗ tin vậy,” Ethan nói.nnTôi đặt hai bàn tay lên mặt cốc cà phê nóng để khỏi run. Mùi cà phê rẻ tiền bốc lên khét nhẹ. Ngoài cửa kính, trời bắt đầu rạng, những vệt sáng mỏng trượt qua bãi xe ướt nước.nn”Mẹ không mong con quay về như cũ,” tôi nói. “Mẹ cũng không có quyền mong điều đó. Nhưng mẹ muốn sửa phần mình còn có thể sửa. Dù ít đến đâu.”nnEthan nhìn tôi rất lâu. Trong mắt nó, tôi không còn là nơi trú ẩn. Chỉ là một người phụ nữ đã làm điều không thể lấy lại.nn”Mẹ bắt đầu bằng việc nói thật với mọi người đi,” nó đáp. “Với bà ngoại. Với dì June. Với tất cả những người đã nghe bố mẹ kể con là loại người gì. Mẹ đuổi con công khai thế nào, thì mẹ sửa cũng phải công khai như thế.”nnTôi gật. Không phải vì dễ. Vì đó là thứ tối thiểu.nnBuổi chiều hôm đó, tôi gọi cho từng người một. Tôi nói đúng những gì đã xảy ra. Tôi nói Olivia đã nói chưa hết câu. Tôi nói Ethan đã cứu em gái khỏi Neil. Tôi nói chính tôi đã im lặng khi con trai bị đẩy ra cửa. Ở đầu dây bên kia có tiếng hít khí, có khoảng lặng, có người lắp bắp, có người xin lỗi thay vì biết nói gì khác. Dì June khóc. Bà ngoại Ethan ngồi im rất lâu rồi chỉ hỏi một câu: “Nó ăn uống đủ không?”nnRichard nghe tôi gọi hết cuộc này sang cuộc khác. Tối đó, ông ấy mang từ gara xuống chiếc ghế gỗ Ethan hay ngồi sửa máy cắt cỏ hồi nhỏ, đặt lại vào góc cũ trong sân sau. Không ai bảo ông ấy làm vậy. Cũng không ai ngồi vào chiếc ghế đó. Nhưng nó ở đó, phơi dưới ánh đèn vàng, như một vật chứng hơn là đồ dùng.nnOlivia bắt đầu trị liệu vào tuần sau. Buổi đầu tiên, con bé nắm chặt tay áo tôi đến mức đường chỉ ở cổ tay bị kéo giãn. Buổi thứ ba, con bé chủ động nhắn tin cho Ethan. Chỉ một dòng.nnEm xin lỗi vì đã để anh đứng một mình.nnEthan trả lời sau hai giờ.nnAnh xin lỗi vì đã không nói ngay với mẹ trước khi đi làm.nnĐó không phải hòa giải. Chỉ là hai đứa trẻ đang đặt xuống bàn những phần tội lỗi không thuộc về chúng.nnBa tháng sau, Ethan chuyển từ phòng trọ sau xưởng sang một căn studio nhỏ gần trường kỹ thuật. Nó tự đóng tiền cọc. Tự mua chiếc bàn học cũ từ một cửa hàng thanh lý. Tôi không hỏi nó thiếu gì. Tôi gửi tiền thuê tháng đầu qua quản lý tòa nhà, không ghi tên. Tối hôm đó Ethan nhắn đúng bốn chữ.nnCon biết là mẹ.nnKhông có emoji. Không có dấu chấm than. Nhưng tôi nhìn màn hình rất lâu, như nhìn một khe cửa nhỏ vừa mở ra đủ để ánh sáng lọt qua.nnRichard bỏ rượu sau vụ Neil. Không phải vì một lời hứa lớn lao. Chỉ vì một buổi sáng, ông ấy mở tủ bếp lấy ly và nhìn thấy chiếc ly trà có viên đá va vào thành đêm đó. Ông ấy cầm chiếc ly quá lâu đến mức đá tan thành nước nhạt. Tối ấy, ông đổ hết chai còn lại xuống bồn rửa. Mùi cồn bốc lên cay xè. Từ đó, ông bắt đầu đi họp nhóm vào mỗi tối thứ Ba, 7:00 p.m., đều đặn như cách người ta đi trả một khoản nợ không ai ép nhưng chính mình biết phải trả.nnMột năm sau, Olivia có buổi thi tranh biện đầu tiên kể từ ngày bỏ câu lạc bộ. Con bé mặc chiếc áo blazer xanh đậm, tay ôm tập hồ sơ, đứng ở hành lang nhà thi đấu với đôi giày gõ lóc cóc trên nền gạch bóng. Tôi ngồi hàng ghế thứ ba. Richard ngồi cuối hàng, lưng thẳng cứng. Chỗ bên cạnh tôi trống đến phút chót.nnRồi Ethan bước vào.nnKhông báo trước. Không làm ai chuẩn bị. Nó mặc áo sơ mi xắn tay, mùi xà phòng sạch lẫn một vệt rất nhẹ của dầu máy. Nó ngồi xuống bên cạnh tôi, để giữa chúng tôi một khoảng trống vừa đủ cho sự thật còn thở.nnOlivia bước ra bục, nhìn xuống hàng ghế, thấy anh mình, rồi khựng lại đúng nửa nhịp. Sau đó con bé đặt tập hồ sơ xuống, hít vào, và bắt đầu bài nói bằng một giọng rõ đến mức tôi nghe thấy từng phụ âm chạm vào không khí.nnChủ đề hôm ấy là trách nhiệm của lời nói.nnTôi ngồi im, lòng bàn tay áp lên đầu gối để giữ chúng khỏi run. Khi Olivia kết thúc, cả khán phòng vỗ tay. Ethan cũng vỗ tay. Chậm, đều, mắt không rời em gái. Tôi nhìn nghiêng gương mặt con trai, thấy đường hàm vẫn cứng, nhưng nơi khóe mắt không còn lạnh như buổi sáng ở xưởng sửa xe nữa.nnĐêm đó, khi về nhà, tôi không gấp chiếc ghế thừa ở bàn ăn lại. Tôi để nguyên bốn chiếc. Gà nướng trong lò tỏa mùi bơ, tiêu đen và hương thảo. Điều hòa vẫn thổi xuống mặt bàn luồng lạnh mỏng quen thuộc. Tôi đặt chiếc cốc sứ in logo garage lên chỗ cũ của Ethan, lần đầu tiên sau hơn một năm.nnNó chưa về ăn tối cùng chúng tôi. Cũng có thể sẽ còn rất lâu nữa. Nhưng tôi thôi không cất cái cốc vào góc tối.nnMuộn hơn, khoảng 10:43 p.m., giờ mà đời tôi từng rẽ sai, tôi đi ngang qua cửa sổ bếp và dừng lại. Ngoài sân sau, dưới ánh đèn vàng, chiếc ghế gỗ cũ vẫn đứng đó. Trên mặt ghế có một cái ốc vít, một chiếc khăn lau dính dầu, và một mảnh giấy gấp đôi.nnTôi bước ra. Sương đêm đọng lạnh trên mu bàn chân. Mảnh giấy chỉ có một dòng chữ viết tay.nnChủ nhật tuần sau con ghé. Đừng đổi mã nữa.nnTôi đứng rất lâu trong khoảng sân im, ngón tay tê đi vì lạnh, mắt nhìn vào chiếc ghế gỗ phủ một lớp sáng mỏng. Trong bếp, đèn vẫn bật. Trên bàn ăn, bốn chiếc đĩa xếp yên dưới ánh vàng, không cái nào chồng lên cái nào. Ở một nơi nào đó trong đêm, một chiếc xe chạy ngang con đường sau nhà rồi xa dần. Và giữa mùi cỏ ẩm, kim loại, cùng hơi bơ còn vương từ căn bếp, lần đầu tiên sau một năm, căn nhà này không còn cố giả vờ rằng nó chưa từng đẩy một đứa con ra ngoài mưa.

Read More