Tiếng đập ngoài cửa dừng lại đúng lúc người tổng đài viên bảo tôi đọc lại địa chỉ lần thứ hai.nnMồ hôi lạnh trượt dọc lưng áo trong khi con bé co tròn trong lòng tôi, chiếc khăn tắm vẫn ẩm và lạnh ở mép vải. Ngoài hành lang, sàn gỗ kêu cọt kẹt một nhịp, rồi im bặt. Từ phòng tắm, nước vẫn chảy đều, nghe như ai đó cố tình để tiếng nước phủ lên mọi thứ còn lại trong căn nhà.nn”Đơn vị đang đến. Chị giữ cửa khóa. Đừng mở cho anh ta, dù anh ta nói gì.”nnGiọng người phụ nữ trong điện thoại đều và chắc. Tôi ép chiếc máy sát tai hơn, vừa nghe vừa nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa đang rung nhẹ. Con bé áp trán vào ngực tôi, hơi thở ngắn và nóng. Bên ngoài, Daniel đổi giọng thêm một lần nữa.nn”Anh xin em. Mở cửa ra. Em đang làm con sợ hơn đấy.”nnTôi nhìn thẳng vào cánh cửa và nói đủ to để anh ta nghe.nn”Lùi ra xa.”nnBên kia im lặng hai giây.nnRồi tiếng bước chân lùi đi. Không xa. Chỉ vừa đủ để tôi biết anh ta vẫn ở đó.nnĐèn ngoài sân quét qua rèm cửa phòng ngủ khi chiếc xe đầu tiên phanh lại trước nhà lúc 8:29 PM. Ánh xanh đỏ chớp lên trần nhà, cắt qua bức tường màu kem thành những vệt lạnh. Có tiếng cửa xe đóng mạnh. Có tiếng bộ đàm lép bép. Có tiếng một người đàn ông nói ngắn gọn ở cửa chính, sau đó là một giọng nữ trầm, rõ, dứt khoát.nn”Sở cảnh sát. Mở cửa ngay.”nnĐó là cánh cửa thứ hai mở ra trong đêm đó.nnNgười đầu tiên bước vào nhà là một nữ cảnh sát tóc búi thấp, áo chống đạn tối màu, găng tay đen, bảng tên ghi M. Greene. Cô bước rất nhanh nhưng không ồn. Ánh mắt cô lướt qua hành lang, phòng khách, cánh cửa phòng tắm còn hé, rồi dừng ở phòng ngủ của tôi. Khi tôi mở khóa, cô không nhìn Daniel trước. Cô nhìn con bé.nn”Chị bế bé ra phía sau tôi. Ngay bây giờ.”nnTôi làm theo. Daniel đứng ở cuối hành lang, hai tay giơ ra nửa chừng như một người đang diễn vai bị oan. Tóc anh ta còn ướt, một bên gò má đỏ rực vì cú ném điện thoại, áo thun dính nước ở vai. Gương mặt ấy từng ngồi đối diện tôi trong những buổi sáng Chủ nhật có mùi bánh mì nướng và cà phê rang. Gương mặt ấy từng cúi xuống buộc dây giày cho con vào ngày đầu tiên đi mẫu giáo. Cũng chính gương mặt ấy, mười phút trước, đang dùng giọng ngọt như nhung để buộc một đứa trẻ giữ bí mật.nnChúng tôi đã từng có một đời sống nhìn từ ngoài vào khá hoàn hảo. Ba năm đầu hôn nhân trôi qua bằng những thứ rất bình thường: hóa đơn điện ghim dưới nam châm hình quả dâu trên tủ lạnh, những tấm ảnh tự chụp trước cây thông Noel, tiếng máy rửa chén chạy sau bữa tối, mùi nước xả vải còn ấm trên khăn trải giường. Daniel giỏi trong việc khiến người khác thấy an tâm. Anh ta nhớ lịch tiêm của con. Anh ta biết sửa bản lề tủ bếp bị lệch. Anh ta mang hoa tulip trắng về vào đúng ngày tôi tưởng anh ta đã quên sinh nhật mình.nnNhưng nhìn lại, có quá nhiều chi tiết từng bị tôi gấp gọn và cất sang một bên như gấp một chiếc áo chưa kịp ủi. Anh ta không thích tôi khóa cửa phòng tắm. Anh ta hay nói trẻ con không nên có bí mật với cha mẹ, rồi cười như một câu đùa. Hai tháng trước, khi con bé bỗng không muốn thay đồ trước mặt ai, kể cả tôi, anh ta bảo đó là giai đoạn khó ở. Ba tuần trước, con làm đổ cốc sữa chỉ vì nghe tiếng vòi sen mở, còn anh ta ngồi ở bàn ăn, lấy khăn giấy chậm rãi lau mặt bàn và bảo tôi đừng biến mọi thứ thành kịch tính.nnTối đó, dưới ánh đèn xanh đỏ đang quét ngang tường nhà mình, từng chi tiết cũ lần lượt bật dậy như mảnh kính gặp ánh sáng.nnMelissa Greene bảo đồng nghiệp giữ Daniel ở phòng khách, rồi quay sang tôi.nn”Điện thoại đâu?”nnTôi đưa máy cho cô bằng cả hai tay vì ngón tay mình run quá mạnh. Màn hình còn ướt. Ở góc dưới là một vết nứt nhỏ mới xuất hiện khi nó bật xuống nền gạch. Cô mở video ngay tại chỗ, chỉ kéo tai nghe từ túi áo ra, cắm vào, xem chưa đến hai mươi giây rồi ngẩng lên.nnMặt cô không đổi. Chỉ có quai hàm siết lại.nn”Còng anh ta lại.”nnDaniel giật hẳn người.nn”Cô không thể làm thế chỉ vì một đoạn video bị cắt góc. Cô ấy đang cố hủy hoại tôi.”nnMelissa không quay đầu lại.nn”Đặt tay ra sau lưng.”nnÂm thanh chiếc còng kim loại khóa lại trên cổ tay anh ta khô và gọn. Con bé vùi mặt vào vai tôi sâu hơn. Tôi nhìn mái tóc ướt của con, mùi dầu gội dâu vẫn còn đó, ngọt đến nghẹn cổ. Trên sàn hành lang, một giọt nước từ ống tay áo Daniel rơi xuống gỗ, kéo dài thành vệt mỏng. Tôi không biết tại sao mình lại nhìn vào thứ đó lâu như vậy, chỉ biết mắt mình không chớp.nn”Anh không làm gì cả,” anh ta nói, lần này thấp hơn, gấp hơn. “Đó chỉ là trò chơi.”nnMelissa quay lại. Giọng cô phẳng như mặt kính.nn”Đừng nói thêm một chữ nào trước mặt đứa trẻ.”nnSau đó căn nhà không còn thuộc về chúng tôi nữa. Nó thuộc về quy trình, ánh đèn pin, bao tay cao su, túi niêm phong và những câu hỏi ngắn, rõ. Một nữ nhân viên y tế quấn cho con bé chiếc chăn màu xám nhạt mang theo từ xe cứu thương. Cô đặt vào tay con một con gấu bông nhỏ có cái nơ xanh, còn con thỏ bông cũ của con thì tôi nhặt lại từ mép giường, lông ở tai đã hơi ẩm. Một nhân viên khác chụp ảnh cánh cửa phòng tắm, nền gạch, chai dầu gội nằm ngang, chiếc khăn trắng tôi đã dùng để quấn con. Trong bếp, ai đó tắt nồi hâm sốt còn để quên trên bếp. Mùi cà chua và húng khô trộn lẫn với mùi hơi nước trong nhà thành thứ mùi tôi mãi về sau vẫn không chịu nổi.nnKhoảng 9:14 PM, một điều tra viên mặc vest xám bước vào, cầm sổ đen mỏng. Ông nói ít, di chuyển chậm, nhưng mỗi lần hỏi đều nhìn thẳng như muốn nhấc một vật nặng ra khỏi bóng tối.nn”Anh ta có kiểm soát lịch tắm của bé không?”nnTôi gật đầu.nn”Có khi nào anh ta phản ứng mạnh khi chị định vào cùng?”nnTôi nhớ đến ba lần Daniel nói, gần như cùng một giọng: Anh làm được mà. Em đi nghỉ đi.nnTôi gật đầu lần nữa.nn”Bé có thay đổi gần đây không?”nnLần này môi tôi mở ra mà không có tiếng trong hai giây đầu. Rồi mọi thứ tuôn ra thành từng mẩu rất nhỏ: con ôm khăn quá chặt, không chịu thay đồ trước gương, đột nhiên đòi ngủ với đèn bật, tự cắt mái tóc búp bê trong phòng chơi, nhét con thỏ bông vào tủ quần áo mỗi khi nghe Daniel mở vòi sen. Một tuần trước, cô giáo còn nhắn rằng con ngồi yên quá lâu trong giờ vẽ rồi chỉ tô đen kín cánh cửa trên tờ giấy, bỏ trống hết phần còn lại.nnNói đến đó, cổ họng tôi khép chặt lại.nnMelissa đặt một cốc nước lên bàn đầu giường cạnh tôi. Thành giấy còn ấm. Tôi cầm nhưng không uống.nnCó những ký ức đến không theo thứ tự. Chúng đập vào người như đồ vật bị ai đó ném từ cầu thang xuống. Tôi thấy lại buổi chiều đầu tiên Daniel bế con từ bệnh viện về nhà, mùi ghế xe mới và mùi sữa trẻ sơ sinh quện trong xe. Tôi thấy lại bàn tay anh ta giữ lưng con khi con tập đi hai bước đầu tiên trên thảm phòng khách. Tôi thấy cả chính mình đã từng yên tâm đến mức giao con cho anh ta rồi quay lưng đi gấp khăn. Từng cảnh hiện lên rồi dừng lại đột ngột ở đêm nay, nơi sự dịu dàng cũ bị xé toạc, để lộ thứ lạnh ngắt bên dưới.nnKhoảng gần 10 giờ, điều tra viên hỏi liệu trong nhà còn thiết bị nào khác cần thu giữ không. Tôi chớp mắt mấy lần mới hiểu câu hỏi. Rồi một chi tiết bật lên. Hai tháng trước, Daniel đã khăng khăng đổi toàn bộ hệ thống lưu trữ của gia đình sang tài khoản riêng với lý do tài khoản cũ đầy dữ liệu. Anh ta cũng đổi mã máy tính ở phòng làm việc, việc chưa từng xảy ra trước đó.nnTôi chỉ sang cuối hành lang.nn”Phòng làm việc. Ngăn bàn bên phải có một điện thoại cũ. Anh ta không cho ai chạm vào nó.”nnCăn phòng đó có mùi gỗ sồi khô và mùi pin nóng. Trong ngăn bàn, họ tìm thấy chiếc điện thoại màu đen không gắn sim và một ổ cứng nhỏ bọc trong túi vải. Tôi không được biết ngay bên trong có gì. Chỉ biết khi viên điều tra viên cầm túi niêm phong đi ra, ông nhìn Melissa một cái rất ngắn, đủ để vai cô cứng lại. Không ai giải thích gì trước mặt tôi. Cũng không ai cần làm thế. Cách họ im lặng đã đủ.nnDaniel được đưa đi lúc 10:27 PM. Trước khi qua cửa chính, anh ta quay lại, tóc đã khô lởm chởm, hai cổ tay bị khóa trước bụng. Mắt anh ta không nhìn con. Anh ta nhìn tôi.nn”Em sẽ phá hủy gia đình này.”nnTôi đứng ở bậc thềm trong nhà, một tay đặt trên đầu con bé, tay còn lại cầm con thỏ bông cũ.nn”Gia đình đã bị anh tự tay phá rồi.”nnĐó là câu dài nhất tôi nói với anh ta trong đêm ấy.nnSau khi xe cảnh sát rời đi, căn nhà bỗng rộng một cách kỳ lạ. Không còn tiếng đập cửa. Không còn tiếng giày anh ta trên hành lang. Chỉ còn tiếng máy hút ẩm cảnh sát để lại chạy trong phòng tắm và tiếng kim đồng hồ phòng khách nhích từng nấc. Một nhân viên hỗ trợ nạn nhân ngồi với tôi đến gần nửa đêm, đưa cho tôi một tập giấy có số điện thoại, địa chỉ trung tâm bảo vệ trẻ em, tên bác sĩ trực và quy trình xin lệnh cấm tiếp xúc khẩn cấp. Góc trên của tờ đầu tiên ghi 11:42 PM bằng mực đỏ.nnSáng hôm sau, tôi thay ổ khóa. Người thợ khóa tới lúc 7:18 AM, mang theo hộp dụng cụ kim loại và mùi cà phê đen còn mới trong áo khoác. Hóa đơn là 240 đô. Tôi trả bằng thẻ mà không nhìn kỹ con số, chỉ nghe tiếng máy cà thẻ bíp một cái ngắn. Trên bậc thềm còn dấu bùn từ đêm qua chưa khô hẳn. Trong bếp, chiếc cốc Daniel dùng tối qua vẫn nằm trong bồn rửa, nửa ly nước còn lại đã ấm và phẳng.nnChúng tôi đến trung tâm hỗ trợ trẻ em lúc 9:05 AM. Phòng chờ không giống bệnh viện. Có thảm mềm, kệ sách thấp, hộp bút màu và mùi bánh quy quế rất nhạt. Con bé ngồi trong lòng tôi, ôm con thỏ bông cũ và cái gấu nơ xanh cùng lúc, mắt vẫn dõi theo cánh cửa mỗi khi có người đi ngang. Một chuyên viên nói chuyện với con bằng giọng như đang đặt từng viên gạch xuống đất để con có thể bước qua mà không sợ hụt chân. Tôi ngồi sau tấm kính một chiều, hai tay chụm giữa hai đầu gối, không cử động.nnKhi buổi làm việc kết thúc, chuyên viên chỉ nói với tôi ba điều. Thứ nhất, con đã giữ bí mật vì sợ. Thứ hai, không có gì ở đó là lỗi của con. Thứ ba, từ bây giờ, mọi quyết định đều phải xoay quanh cảm giác an toàn của con chứ không phải sự xấu hổ của người lớn.nnTôi gật đầu. Móng tay mình đã hằn bốn vệt sâu vào lòng bàn tay mà không biết từ lúc nào.nnĐến chiều, luật sư của tôi nộp đơn xin lệnh bảo vệ tạm thời. Đến tối, chị gái tôi lái xe từ thị trấn bên cạnh tới với một túi quần áo cho hai mẹ con, một khay lasagna còn nóng và cây bàn chải đánh răng màu tím cho con. Cô không hỏi những câu ngu ngốc. Cô không bảo tôi bình tĩnh. Cô chỉ bước vào, cởi giày, ôm con bé rất nhẹ và nhìn chiếc khung ảnh gia đình trên kệ như nhìn một vật vừa bị sét đánh trúng.nnBa ngày sau, Melissa gọi cho tôi lúc 6:11 PM. Bên ngoài trời đang mưa, mùi đất ướt quện với mùi bột giặt từ mẻ đồ tôi vừa lấy ra. Con bé ở phòng khách, ngồi trên thảm vẽ một căn nhà có hai cửa sổ vàng và một con mèo không có miệng.nn”Chúng tôi đã hoàn tất bước đầu,” cô nói. “Anh ta sẽ không về nhà. Và chị nên chuẩn bị tinh thần là vụ việc này còn rộng hơn đoạn video chị quay được.”nnTôi dựa tay vào mặt bếp. Đá granite lạnh như nước đá.nn”Rộng hơn là sao?”nnBên kia yên một nhịp.nn”Trong thiết bị thu giữ được có dấu hiệu cho thấy đây không phải lần duy nhất anh ta cố che giấu hành vi của mình. Luật sư sẽ liên lạc với chị sớm. Hiện tại, điều quan trọng nhất là giữ ổn định cho bé.”nnTôi không hỏi thêm. Không phải vì không muốn biết. Mà vì lúc ấy con bé đang gọi tôi từ phòng khách để khoe một ngôi sao màu cam vừa vẽ trên nóc nhà giấy của mình, và tôi biết mình phải đi về phía giọng con ngay lập tức.nnBuổi tối đầu tiên sau khi Daniel bị bắt, con không chịu tắm. Tôi không ép. Tôi chỉ đun nước ấm, nhúng khăn bông vào chậu, vắt thật khô rồi ngồi trên nắp bồn cầu đã đóng, lau từng ngón tay, cổ tay, sau gáy cho con dưới ánh đèn vàng dịu. Con ngồi trên thảm nhỏ, mặc áo ngủ dài tay, ôm chặt con thỏ bông và nhìn tôi suốt. Khi tôi chạm đến mái tóc con, con khẽ hỏi:nn”Mẹ vẫn ở đây chứ?”nnTôi đưa khăn sang tay trái, đặt bàn tay phải lên má con.nn”Ừ.”nnChỉ thế thôi.nnĐêm xuống chậm, như thể chính căn nhà cũng đang học lại cách thở. Tôi đi một vòng kiểm tra các cửa, chốt từng khóa mới, kéo rèm, tắt bớt đèn. Trong phòng làm việc cũ của Daniel, ngăn bàn bên phải vẫn mở hé sau lần khám xét. Bên trong trống rỗng, chỉ còn một vết bụi hình chữ nhật nơi ổ cứng từng nằm. Tôi đóng ngăn kéo lại mà không tạo ra tiếng động.nnKhi con ngủ, tôi ngồi một mình trên sàn hành lang. Đây chính là nơi tối qua tôi đã đứng, điện thoại run trong tay, trước cánh cửa hé mở ấy. Gạch men trong phòng tắm đã được lau khô. Chai dầu gội được dựng lại lên kệ. Chiếc khăn trắng nằm gấp ngay ngắn trong giỏ đồ cần giặt, nhưng tôi không chạm vào nó. Ở đầu hành lang, đèn ngủ hình đám mây trong phòng con tỏa ra thứ ánh sáng mờ xanh nhạt, đủ để thấy con thỏ bông đã được đặt cạnh gối, tai sờn quay ra ngoài.nnTrên tủ lạnh, giữa các hóa đơn và lịch hẹn bác sĩ, tôi ghim thêm một tờ giấy mới: số vụ việc, tên điều tra viên, giờ gặp chuyên viên trị liệu kế tiếp. Cục nam châm hình quả dâu vẫn giữ chặt góc giấy như nó đã từng giữ những phiếu giảm giá siêu thị và thực đơn mua pizza vào tối thứ Sáu. Mọi thứ quen thuộc vẫn còn đó. Chỉ có một người đã bị rút ra khỏi bức tranh, để lại khoảng trống sắc như mép kính.nnGần nửa đêm, tôi đi ngang phòng tắm lần cuối trước khi ngủ. Cửa mở rộng. Không còn hơi nước. Không còn tiếng nước chảy. Trong bồn rửa là chiếc cốc nhựa hình cá voi màu vàng con vẫn dùng để xúc nước lên đầu. Tôi cầm nó lên, thấy một sợi tóc rất mảnh dính bên thành cốc, rồi đặt lại đúng vị trí cũ.nnNgoài cửa sổ, mưa gõ lên mái hiên thành những nhịp nhẹ. Trong phòng con, nhịp thở đã sâu và đều hơn. Còn dưới ánh đèn bếp hắt ra mờ mờ, trên mặt tủ lạnh trắng lạnh, bức tranh con mới vẽ vẫn nằm đó: một căn nhà nhỏ, một người mẹ đứng sát một đứa bé, và ở góc giấy, cánh cửa màu đen đã được tô kín lại, mạnh tay đến mức đầu bút sáp gãy làm đôi.
Cảnh sát vừa bước vào nhà thì chồng tôi thôi van xin — và thứ trong điện thoại khiến anh ta khuỵu xuống-yumihong
Read More



