Cả thành phố xóa tên tôi khỏi mọi hồ sơ — đến khi báo cáo niêm phong lộ ra người nằm dưới bia mộ suốt bảy năm-yumihong

Dòng đầu tiên không dài. Chỉ có bảy chữ, một mã hồ sơ, và một cái tên làm cổ tay tôi trượt khỏi con chuột.

HỒ SƠ LIÊN QUAN: VỤ TỬ VONG CỦA NGUYỄN HẢI NAM.

Chiếc quạt laptop rít lên đều đều trong căn bếp tối. Đồng hồ vi sóng nhảy sang 11:50 đêm. Ngoài cửa sổ, nước mưa còn đọng trên lan can, hắt mùi sắt lạnh vào phòng. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình đến mức hai mắt cay xót. Nguyễn Hải Nam là anh trai tôi. Bảy năm nay, tháng nào tôi cũng mang hoa cúc trắng đến nghĩa trang phía đông thành phố, lau sạch bụi trên tấm bia có tên anh, thay chén nước mới, rồi đứng đến khi muỗi bắt đầu vo ve quanh mắt cá chân.

Image

Và giờ đây, trong một báo cáo điều tra chưa từng được công bố, tên anh nằm ngay trên hồ sơ xác nhận tôi đã chết từ bảy năm trước.

Tôi bấm mở.

Trang đầu phủ đầy những dòng chữ đóng dấu đỏ, tên đơn vị, số biên bản, chữ ký điện tử, mã kiểm chứng. Mùi cà phê nguội vẫn bám ở cuống lưỡi. Tôi kéo xuống chậm hơn, đầu ngón tay lạnh ngắt. Ở mục “Đối tượng nhận diện”, một câu đập thẳng vào mắt tôi.

Thi thể nữ không thể giám định trực tiếp. Danh tính được xác lập gián tiếp theo lời khai của nhân chứng duy nhất: Nguyễn Hải Nam.

Tôi ngồi thẳng dậy. Ghế gỗ cọ một tiếng khô lên nền gạch.

Nhân chứng duy nhất.

Người đã chết trong vụ cháy kho hóa chất ở cảng Nam Khê bảy năm trước.

Bảy năm trước, tôi hai mươi bảy tuổi, làm phân tích dữ liệu cho một công ty logistics vừa đổi chủ. Hải Nam lớn hơn tôi bốn tuổi, làm điều phối hiện trường tại chính cảng đó. Anh luôn mang trong người mùi khói thuốc nhạt, dầu máy và xà phòng rẻ tiền, cổ tay trái có một vết sẹo nhỏ do lần hồi cấp ba trèo tường đón tôi đi học thêm về muộn. Mỗi lần tan ca đêm, anh hay đứng dưới nhà, chống chiếc xe máy cũ, đưa cho tôi ly sữa đậu nành nóng đến mức cầm bỏng tay. Những thứ đó nhỏ và vụn, nhưng là phần chắc chắn nhất trong đời tôi.

Hôm báo đài đưa tin nhà kho bốc cháy, người ta nói có ba người tử vong. Một công nhân thời vụ. Một kỹ thuật viên. Và anh tôi. Họ đưa cho tôi chiếc ví cháy xém ở góc, thẻ căn cước cong mép, đồng hồ kim đã đứng ở 2:13 sáng. Tôi nhận dạng bằng đôi giày bảo hộ anh vẫn đi và chiếc nhẫn thép rẻ tiền khắc chữ N ở mặt trong. Buổi chiều hôm đó, trời nắng gắt đến nhức đầu. Trên sân nghĩa trang, nhựa đường mềm ra dưới đế giày. Tôi đặt bàn tay lên nắp quan tài đóng kín, nghe gỗ nóng hầm hập dưới da, và ký vào giấy xác nhận bằng một cây bút mực xanh bị nghẽn đầu.

Không ai hỏi tôi có muốn mở nắp lần cuối không. Không ai cho phép. Họ nói mức độ cháy không còn phù hợp.

Từ đó, tôi sống một đời rất thẳng, rất hẹp, như đi trên mép thước kẻ. Đi làm. Trả góp căn hộ. Đưa mẹ đi viện hai năm trước. Gọi điện cho văn phòng bảo hiểm. Đóng thuế. Mua hoa cúc ngày mùng ba hàng tháng. Những việc nhỏ lặp đi lặp lại đến mức tôi tin vào sự tồn tại của mình qua hóa đơn, con dấu, mã nhân viên, tin nhắn ngân hàng. Cho đến sáng nay, từng lớp một, tất cả biến mất.

Tôi kéo tiếp xuống trang ba của báo cáo. Một sơ đồ hiện trường hiện ra. Kho C7. Lối thoát phụ phía đông. Camera 14 mất tín hiệu lúc 1:52 sáng. Mục ghi chú nội bộ bị đánh dấu vàng: “Nhân chứng đề nghị tạm khóa danh tính công dân N.T.L. theo mức bảo vệ đặc biệt.”

N.T.L. là tên tôi.

Phía dưới là chữ ký phê duyệt. Không phải của công an điều tra. Không phải của kiểm sát viên. Là của một phó giám đốc công ty logistics nơi tôi đang làm việc bây giờ.

Victor Trần.

Tên đó làm gáy tôi nóng bừng. Victor là tổng giám đốc điều hành hiện tại. Bốn năm trước, khi ông ta về công ty, cả văn phòng phải đứng dậy vỗ tay trong sảnh tầng mười ba dưới đèn vàng lạnh. Cà vạt màu rượu vang. Giày đen bóng đến mức soi được ánh đèn trần. Ông ta từng bắt tay tôi một lần trong buổi tái cấu trúc dữ liệu và nói, “Người làm số liệu như cô nên nhớ, một con số mất đi là vì ai đó muốn thế.” Tôi tưởng đó là kiểu đùa của người quyền lực. Giờ câu ấy quay lại, sắc như mép lon kim loại.

Tôi mở mục phụ lục. Một tệp âm thanh đính kèm. Ngày tạo: 17/08, bảy năm trước. Không có tiêu đề.

Tôi đeo tai nghe. Tiếng nhiễu lạo xạo tràn ra trước. Rồi là tiếng gió quất vào micro, tiếng ai đó ho sặc, rồi một giọng nam khàn, hụt hơi.

“Linh, nếu em nghe được cái này, đừng quay lại cảng. Trong kho không phải tai nạn.”

Tôi đứng bật dậy đến mức đầu gối va vào cạnh bàn. Cốc cà phê đổ nghiêng, chất lỏng đen chảy thành một vệt qua tấm lót chuột. Đó là giọng Hải Nam. Không lẫn đi đâu được. Giọng anh khi thiếu ngủ luôn khàn ở cuối câu.

Đoạn ghi âm ngắt quãng vì gió và tiếng còi báo động.

“Victor cho chuyển hàng không khai báo… có hồ sơ dân cư… có danh sách người phải xóa… nếu anh không ra được, em tìm… số tủ C-19…”

Rồi một tiếng kim loại va mạnh. Một câu chửi bị nuốt mất nửa đầu. Sau cùng là đúng bốn từ, rõ đến tàn nhẫn.

“Đừng tin ai hết.”

File kết thúc.

Trong nhà yên quá, tôi nghe cả tiếng nước cà phê nhỏ xuống cạnh ổ điện. Bàn tay run nhẹ, không nhiều, chỉ đủ để đầu dây tai nghe chạm vào mặt bàn lách cách. Tôi lấy khăn lau sạch vệt nước, dựng cốc lên, rồi mở điện thoại. 12:12 đêm. Tôi kéo đến số liên lạc duy nhất từng được Hải Nam dặn rằng nếu có chuyện gì thật lạ xảy ra, hãy gọi.

Luật sư Melissa Greene.

Tôi chưa bao giờ gọi bà ấy. Số nằm đó sáu năm, im lìm như một vật trang trí trong danh bạ. Đêm nay, tôi bấm.

Chuông reo đúng hai tiếng.

“Ai vậy?” Giọng phụ nữ lớn tuổi, tỉnh táo đến lạnh người.

“Tôi là Linh. Em gái Hải Nam.”

Bên kia im đúng một nhịp.

Read More