Cô Ký Hôn Nhân Sáu Tháng Để Sống Sót — Rồi Mở Di Chúc Và Thấy Tên Mình Đứng Trước Tất Cả-yumihong

Con dấu sáp xanh đậm nằm giữa hai chúng tôi như một con mắt chưa chớp. Đầu ngón tay tôi chạm vào mép giấy dày, khô, hơi ráp, và dòng chữ đầu tiên kéo hết máu khỏi mặt tôi nhanh đến mức tai ù đi. Máy lạnh trên trần vẫn rít đều. Cà phê đen trước mặt Gabriel bốc mùi đắng gắt. Ngoài cửa kính, xe cộ lướt qua trong nắng cuối buổi sáng như chẳng có gì vừa bị xé toạc trong căn phòng phủ gỗ kem này.

Luật sư khẽ kéo kính xuống sống mũi. Ông đọc chậm từng chữ như đóng đinh vào mặt bàn. ‘Theo phụ lục số ba được công chứng ngày 14 tháng 2, toàn bộ tài sản cá nhân, cổ phần kiểm soát và quyền sở hữu bất động sản của cố Charles Beaumont St. John được chuyển cho Elise Laurent. Trong trường hợp Elise Laurent đã qua đời, người thừa kế duy nhất là con gái ruột của bà, Camille Elise Laurent.’

Tên mẹ tôi bật ra khỏi miệng ông như một cánh cửa bị đá tung từ bên trong.

Image

Mẹ từng khâu vá vào ban ngày và nhận sửa đầm dạ hội vào ban đêm. Mười hai tuổi, tôi đã biết phân biệt mặt nào của vải lụa là chiều sợi, biết dùng bàn là hơi nước để vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ áo người giàu, biết cầm cốc nước thật nhẹ để không làm thức bà khi thuốc giảm đau vừa ngấm. Căn phòng trọ của hai mẹ con luôn có mùi chỉ may, bột giặt rẻ tiền và thuốc mỡ bôi khớp. Trên bệ cửa sổ có một hộp thiếc màu xanh, bên trong là vài bức ảnh cũ, một chiếc nhẫn bạc xỉn màu, và một xấp thư mẹ chưa bao giờ đốt cũng chưa bao giờ mở trước mặt tôi.

Có những tối điện trong khu trọ chập chờn, mẹ ngồi sát bóng bàn may, đầu kim chớp lên rồi mất hút trong khoảng tối vàng úa, còn tôi làm bài tập trên mép giường. Bà hiếm khi kể về người thân. Thi thoảng, khi đường chỉ rối, bà mới dừng lại, day ngón cái lên trán, rồi nói một câu rất lạ: ‘Có những căn nhà sáng đèn không phải để chờ mình về.’ Sau đó bà lại cúi đầu, gập vải, kéo chỉ qua lớp satin nghe xoẹt rất mảnh.

Năm tôi mười bảy, mẹ ngã quỵ trên cầu thang khu trọ với một túi tạp hóa còn cầm trên tay. Cam lăn đi, va vào chân tường. Bệnh viện giữ bà lại ba đêm. Hóa đơn đầu tiên là $4,860. Hóa đơn thứ ba là $11,240. Từ tuần đó, tôi đổi lớp học buổi tối lấy ca nhà hàng, đổi giày thể thao lấy đôi giày đen mòn gót, đổi tuổi hai mươi lấy những đêm đứng mười một tiếng dưới đèn pha lê và mùi bơ cháy. Mẹ mất sáu tháng trước đêm Veronica lau vệt súp lên tạp dề tôi. Hộp thiếc màu xanh nằm trong ngăn kéo thấp nhất, bụi bám dày ở nắp như một lớp da thứ hai.

Dòng chữ trên trang 11 khiến cả những mảnh nhỏ nhất của đêm hôm trước quay lại cùng lúc. Tiếng thìa bạc bật khỏi mép đĩa. Tấm bảng tên bị giật khỏi ngực. Phong bì tip còn $43.20. Câu nói ‘Hạng như cô chỉ thuê được vẻ sang.’ Và bây giờ, trên chính thứ giấy thơm mùi bột khô này, cái họ Laurent mà tôi phải vá víu như cổ tay áo cũ lại nằm chễm chệ trên toàn bộ đế chế mà người khác tưởng thuộc về họ.

Tôi ngẩng lên. Gabriel không chạm vào ly cà phê. Quai hàm anh siết chặt, ngón tay cái giữ nguyên trên cây bút bạc. Không có vẻ chiến thắng trên mặt anh. Chỉ có thứ im lặng rất nặng, giống một người đang đứng đúng chỗ đã định từ lâu và chờ cú rơi cuối cùng.

‘Anh biết chuyện này từ khi nào?’ Giọng tôi bật ra thấp đến mức chính tôi cũng suýt không nghe thấy.

‘Tôi biết cô tồn tại từ ba tuần trước.’ Gabriel đáp. ‘Tôi biết cô là người thừa kế duy nhất từ 7:40 sáng nay, khi văn phòng lưu trữ gửi bản xác nhận cuối cùng.’

‘Còn tối qua?’

‘Tối qua tôi biết Veronica Sterling đã nhìn bảng tên của cô lâu hơn mức một khách hàng bình thường nên nhìn.’

Căn phòng im thêm một nhịp. Luật sư mở chiếc cặp da, lôi ra một tập hồ sơ buộc dây màu rượu vang. Từng tờ giấy được đặt xuống trước mặt tôi: giấy đăng ký kết hôn giữa Charles Beaumont St. John và Helena Laurent năm 1979, bản khai sinh của Elise Laurent, ảnh chụp một người đàn ông trẻ mặc sơ mi trắng bế một đứa bé quấn chăn vàng, hàng chữ phía sau bức ảnh đã nhòe một nửa vì nước: ‘Cho Elise, ở nhà kính hoa hồng mùa đông, ngày 4 tháng 1.’

Tim tôi dội mạnh đến mức mép giấy dưới tay rung nhẹ.

Gabriel kéo ra thêm một phong bì khác. Bên trong là bốn lá thư có dấu bưu điện cũ, tất cả đều gửi đến địa chỉ khu trọ cũ của mẹ tôi và đều bị đóng mộc không phát được. Nét chữ nghiêng, gãy ở đầu mỗi chữ C. Cùng một người viết. Cùng một cái tên cuối thư.

Charles.

‘Ông tôi tìm họ suốt mười một năm cuối đời.’ Gabriel nói. ‘Ông phát hiện hồ sơ hủy hôn giữa gia đình ông và bà ngoại cô là giả. Cuộc hôn nhân đầu tiên chưa từng bị hủy hợp pháp. Mẹ cô là con hợp pháp duy nhất của ông. Những người còn lại… chỉ sống trong cái tên ông tạo ra sau đó.’

Tôi nhìn sang phụ lục di chúc thêm lần nữa. Ở mục cuối, ngay dưới tên tôi, còn một đoạn viết bằng ngôn ngữ khô lạnh của luật, nhưng ý nghĩa thì sắc như lưỡi thép: trong vòng sáu tháng kể từ ngày công bố, nếu người thừa kế hợp pháp bị tranh chấp, Gabriel St. John được toàn quyền đại diện và bảo vệ tài sản cho đến khi mọi khiếu nại kết thúc — với điều kiện hai người đã kết hôn hợp pháp trước thời điểm công bố phụ lục.

Tôi đặt mạnh tờ giấy xuống đến mức ly cà phê rung lên một vòng sóng mỏng. ‘Nên anh không cần một người vợ để thừa kế.’

Gabriel nhìn thẳng vào tôi. ‘Không. Tôi cần một lớp chắn để Veronica và đám người của bà ta không nuốt chửng cô ngay khi tên cô lộ ra.’

‘Anh có thể nói thật.’

‘Nếu tôi nói thật ở cửa sau nhà hàng lúc 9:07 tối qua, cô sẽ nghĩ tôi điên hoặc nghĩ tôi đang mua cô bằng một câu chuyện cổ tích. Cô sẽ bước vào khu trọ với đôi giày dự phòng và khóa cửa lại. Đến sáng nay, Veronica sẽ đến trước tôi.’

Luật sư đẩy thêm một tờ giấy khác sang chỗ tôi. Ảnh chụp từ camera nhà hàng Halcyon Room. Khung giờ 8:14 p.m. Veronica ngồi nghiêng, khăn ăn màu ngà trong tay. Khung giờ 8:16 p.m. bà ta ghé người nói gì đó với quản lý. Khung giờ 8:19 p.m. điện thoại quản lý sáng lên. Bên dưới là sao kê chuyển khoản $5,000 từ tài khoản phụ của Sterling Foundation đến tài khoản cá nhân của người quản lý nhà hàng, ghi chú vỏn vẹn bốn chữ: ‘Handle the waitress.’

Mùi cà phê trong phòng bỗng trở nên gắt hơn.

‘Bà ta biết họ Laurent từ trước?’ tôi hỏi.

‘Veronica là vợ góa của chú tôi. Suốt sáu tháng qua bà ta ngồi ghế quỹ gia đình, dùng luật sư riêng lật từng hồ sơ về các nhánh Laurent cũ.’ Gabriel đáp. ‘Bà ta nghĩ nếu tìm được cô trước, bà ta có thể dọa, mua, hoặc làm cô ký một thỏa thuận bán quyền thừa kế với giá rẻ. Tối qua bà ta chỉ không ngờ tôi cũng có mặt ở Halcyon.’

Tiếng gót giày vang lên ngoài hành lang đúng lúc đó, sắc và nhanh như mũi khoan trên kính. Cửa phòng bị đẩy bật vào tường. Veronica Sterling bước vào trong bộ váy kem, cổ tay quấn khăn lụa mới, mùi nước hoa tối qua vẫn nồng đến mức cả căn phòng như bị phủ một lớp phấn lạnh. Sau lưng bà ta là hai luật sư trẻ, mặt tái nhưng vẫn cố giữ cằm thẳng.

Veronica dừng lại khi thấy tôi ngồi ở ghế đối diện chiếc phong bì niêm phong. Ánh mắt bà ta lướt từ váy cũ của tôi xuống đôi tay còn vết kim đâm vì khâu vá, rồi dừng ở trang 11 đang mở.

‘Không thể nào.’ Bà ta nói.

Luật sư của văn phòng đứng lên. ‘Thưa bà Sterling, phụ lục đã được xác nhận bởi tòa lưu trữ và văn phòng công chứng số 4. Mọi động thái chuyển nhượng, cố vấn đầu tư hoặc sử dụng tài sản thuộc quỹ St. John dưới tên bà kể từ 9:32 sáng nay đều bị đóng băng.’

Veronica bật cười rất nhỏ, cái kiểu cười vẫn còn mang hơi kim loại của người nghĩ mình đang nói với phục vụ. ‘Một cô hầu bàn? Các người định giao Beaumont House, ba tòa nhà thương mại ở Fifth Avenue và 41% cổ phần cho một cô hầu bàn vừa làm đổ súp lên tay tôi?’

Gabriel không quay sang nhìn bà ta. ‘Bà đang ngồi trong văn phòng của người phụ nữ sở hữu chúng.’

Veronica bước thêm một bước. Gót giày nện lên sàn gỗ đánh vecni nghe khô và độc. ‘Nghe đây, cô bé. Người ta có thể đặt tên cô vào giấy tờ. Nhưng điều đó không biến cô thành người của thế giới này.’

Câu đó tối qua từng đi qua tai tôi như nước sôi quệt qua da. Lần này, nó rơi xuống bàn, không tìm được chỗ bám.

Tôi gấp trang 11 lại thật chậm, chỉnh thẳng mép giấy, rồi nhìn vào chiếc khăn lụa mới trên cổ tay bà ta. Chỗ nước súp tối qua hẳn đã được giặt sạch. Những thứ khác thì chưa.

Read More