Cô gái gọi họ là cha mẹ trước mặt tôi — đến khi hồ sơ màu kem lộ tên người mẹ thật-yumihong

Ba tôi lao tới quá nhanh.

Cạnh bàn tay ông quét qua mép túi, bộ hồ sơ màu kem bật khỏi cánh tay tôi, rơi xuống nền xi măng với tiếng giấy quệt khô trên bụi mịn. Kẹp kim loại bung ra. Một xấp giấy trượt tới sát chân cô gái trẻ. Trên trang đầu, dưới ánh đèn pha trắng lạnh từ chiếc SUV, có một dòng in đậm lộ ra trước khi bất kỳ ai kịp đá nó đi: “Giấy khai sinh sao y — Celeste Vivienne Armand.”

Mẹ tôi cúi chồm xuống trước.

Image

Tôi nhanh hơn.

Ngón tay tôi chặn lên mép giấy. Bề mặt giấy cứng, lạnh, còn đầu gối ba tôi va vào ngạch cửa nghe một tiếng cụp nặng nề. Cô gái kia nhìn xuống trang giấy, rồi nhìn lên tôi. Mặt nó mất màu từng chút một, như ai vừa kéo hết máu khỏi da.

“Ngày sinh của cô là bao nhiêu?” Tôi hỏi.

Giọng mình phát ra thấp và thẳng, nhưng cổ họng rát như vừa nuốt phải nước mưa cũ.

Cô gái mím môi. “Ngày 17 tháng 9.”

Bàn tay tôi siết mạnh đến mức mép hồ sơ cấn vào lòng bàn tay.

Đó là ngày Saint Agnes ghi con gái tôi đã chết lúc 3:26 a.m.

Không phải ngày gần giống. Là đúng ngày đó.

Ba tôi chụp lấy cổ tay tôi. “Đủ rồi.”

Cổ tay ông run. Không phải giận. Là run kiểu của người biết một cánh cửa vừa mở ra và sẽ không khép lại nữa.

Mùi thuốc xoa bóp trên áo ông, mùi canh rau còn bốc từ trong bếp, hơi sắt han ngoài cổng, tất cả trộn vào nhau đến nghẹn. Cô gái trẻ lùi nửa bước, chân vẫn mắc ở ngạch cửa, mắt đảo từ tôi sang mẹ tôi như một con vật đã quen chờ người lớn quyết định số phận mình.

“Tên đầy đủ của cô?” tôi hỏi tiếp.

Nó nuốt khan. “Celeste.”

“Celeste gì?”

“Ngoài giấy tờ là Celeste Armand.” Nó nói gần như không nghe thấy. “Nhưng bà… bà ấy vẫn gọi con là Celeste thôi.”

Người đàn bà trước mặt tôi, người đã quẳng chiếc vali xanh của tôi ra mưa hai mươi năm trước, giật mạnh vai cô gái đó ra sau lưng mình.

“Con bé chẳng liên quan gì đến mày.”

Tôi cúi xuống nhặt tờ giấy đầu tiên lên.

Phần họ tên mẹ làm mắt tôi đứng lại. Không phải tên người phụ nữ đang chắn trước cửa.

Là tên tôi.

Vivienne Armand.

Dưới đó là một dòng đóng mộc của bệnh viện Saint Agnes, bản sao cũ đến mức góc giấy đã ngả vàng. Bản sao này được đính kèm trong hồ sơ vay thế chấp để chứng minh người phụ thuộc trong nhà. Số tiền ở trang sau vẫn còn đó: $83,400. Người đứng tên khoản vay là mẹ tôi. Tài sản đảm bảo là căn nhà mục nát này. Người phụ thuộc dùng để được duyệt khoản nợ ưu đãi là Celeste Vivienne Armand.

Không khí trước hiên nhà trở nên kỳ dị đến mức tiếng máy xe cũng nghe xa như ở một con đường khác.

Hai mươi năm trước, căn phòng sinh của Saint Agnes lạnh như tủ kính. Ánh đèn trên trần trắng phớ, mùi cồn chui vào mũi, khăn trải dưới lưng tôi ướt mồ hôi và máu. Cơn đau tới từng đợt ngắn, sắc, rồi kéo dài, đến mức răng va vào nhau. Lúc đó tôi mới hai mươi hai. Áo len vẫn còn dính nước mưa đêm bị đuổi khỏi nhà. Chiếc ví trong túi chỉ có $48 và một ảnh siêu âm gập tư.

Đến 2:51 a.m., một y tá ghé sát tai tôi bảo phải mổ gấp vì tim thai tụt. Trước khi mê tràn lên tới mí mắt, tôi còn nghe một tiếng khóc rất mỏng, như ai cào nhẹ lên kính. Một đứa bé gái. Có thật. Không phải giấc mơ. Khi tỉnh lại, bụng tôi đau quặn, cổ khô rát, còn bên cạnh giường là mẹ tôi trong áo khoác nâu đứng thẳng như người đến nhận một kiện hàng.

“Đứa bé không qua khỏi,” bà nói.

Không có thi thể. Không có lần nhìn mặt cuối cùng. Không có giấy tờ ngoài một tờ biên nhận viện phí đã được thanh toán.

Bà bảo bệnh viện lo hết rồi.

Ngày hôm đó, tôi không đứng dậy nổi. Hai đầu ngón tay cứ quờ vào tấm ga nhăn nhúm như tìm một nếp vải để bám. Chiều hôm sau, mẹ biến mất. Ba không đến. Căn phòng lại chỉ còn mùi thuốc sát trùng và tiếng bánh xe đẩy chạy qua hành lang.

Mười tám năm sau, khi công ty vận tải của tôi mua lại một cụm nợ xấu ở quận cũ để lấy đất làm kho, hồ sơ căn nhà này tình cờ lọt qua tay luật sư Melissa Greene. Chính cô ấy gọi tôi lúc 8:07 a.m. cách đây mười hai ngày.

Image

“Vivienne,” cô ấy nói, “tôi nghĩ cô nên tự xem bộ hồ sơ này.”

Trong đó có giấy vay, ảnh chụp chứng minh, sổ hộ khẩu cũ, và bản sao giấy khai sinh của một cô gái tên Celeste. Melissa chưa nói gì thêm. Chỉ gửi một ảnh chụp dòng tên người mẹ. Cả buổi sáng hôm đó, tôi ngồi trong văn phòng kính nhìn xe container qua lại bên bãi, còn tách espresso trên bàn nguội đi từng ngụm một.

Read More