Cô Dâu Trong Bộ Dữ Liệu Cấm, Và Người Đàn Ông Đã Được Ghép Bên Cô Từ Khi Chưa Chào Đời-yumihong

Tiếng khóa cửa phía sau tôi rất nhỏ. Chỉ một tiếng tách khô, gọn, nhưng nó làm toàn bộ không khí trong phòng hậu kỳ đổi khác. Quạt tản nhiệt vẫn rít đều. Màn hình vẫn hắt thứ ánh sáng xanh lạnh lên mép bàn kim loại. Mưa ngoài ô kính đập thành từng nhịp mỏng như móng tay gõ lên nắp quan tài. Thanh tải trên màn hình đứng khựng ở 81%, còn dòng chữ TÂN NƯƠNG ĐÃ ĐƯỢC XÁC NHẬN TỪ KHI SINH RA nằm im giữa nền trắng như một bản án đã ký xong từ rất lâu.

Tên chú rể hiện thêm hai chữ cái nữa.

Tôi chưa kịp đọc trọn thì cậu kỹ thuật viên đã bước tới.

Image

Không còn cái dáng lúng túng của một người làm thuê ca đêm. Cậu ta tháo chiếc tai nghe khỏi một bên tai, đặt lên bàn rất nhẹ, rồi nhìn thẳng vào màn hình điện thoại đang mở camera trong tay tôi.

“Rút USB ra.”

Giọng cậu ta thấp, đều, không nhanh không chậm.

Tôi không làm theo. Ngón tay tôi vẫn đặt trên thân USB nóng ran như vừa chạm phải nắp nồi. Tôi nhìn thẳng lại cậu ta qua ánh đèn exit xanh lợt.

“Cậu khóa cửa?”

“Không phải để giữ cô trong này,” cậu ta nói. “Là để người khác không vào.”

Một giây sau, hành lang bên ngoài vang lên tiếng gót giày. Vera.

Ngay cả trước khi cô ta xuất hiện, tôi đã ngửi thấy mùi hoa diên vĩ lạnh trên cổ tay cô ta lẫn trong mùi dây điện nóng và bụi máy chủ. Cửa bật mở bằng thẻ từ. Vera đứng ở ngưỡng cửa với chiếc áo blazer màu kem, tóc búi chặt, găng lụa trắng vẫn còn trên tay như thể nửa đêm ở tầng 11 vẫn chỉ là một ca fitting bình thường.

Cô ta nhìn màn hình. Nhìn USB. Nhìn 12 tấm ảnh tôi vừa chụp đang còn sáng trên điện thoại.

Rồi cô ta mỉm cười.

“Cô luôn tò mò hơn mức cần thiết.”

Tôi kéo phắt USB ra. Cửa sổ hệ thống chớp đỏ một cái. File copy chưa hoàn tất. Màn hình báo lỗi. Nhưng thư mục tạm vẫn kịp bật lên trong máy tôi: BRDE, GROOM, MATCH, LINEAGE.

Vera bước thêm một bước. Gót giày cô ta chạm sàn đá phát ra tiếng cộc khô và thanh.

“Tôi sẽ nói lại một lần,” cô ta bảo. “Cô chỉ là người mặc thử.”

Lần này tôi không gật.

“Từ năm sáu tuổi?”

Nụ cười trên mặt cô ta mỏng đi một chút.

Cậu kỹ thuật viên nhìn sang Vera. Trong khoảnh khắc rất ngắn, tôi thấy rõ điều gì đó giữa hai người họ: không phải đồng nghiệp, mà là kẻ phục tùng và người nắm dây xích.

Tôi chạm ngón tay vào màn hình điện thoại, gửi toàn bộ 12 tấm ảnh và file tạm vừa sao chép được lên một địa chỉ email duy nhất mà tôi vẫn dùng để lưu hồ sơ cá nhân. Tiếng gửi thư vút lên rất nhỏ nhưng đủ để tôi nghe thấy trong tiếng mưa.

“Cô vừa làm gì?” Vera hỏi.

“Tự cứu mình.”

Môi cô ta mím lại. Rồi cô ta quay sang cậu kỹ thuật viên.

“Elias, lấy điện thoại của cô ấy.”

Cậu ta không nhúc nhích.

Vera quay hẳn người lại, ánh mắt sắc lạnh.

“Bây giờ.”

Elias vẫn đứng im. Bàn tay cậu ta siết rồi thả, siết rồi thả bên mép quần đen. Cuối cùng cậu ta nói, rất khẽ:

“Em không ký vào phần này.”

Vera cười nhạt.

“Không ai hỏi em.”

Tôi lùi nửa bước để lưng không chạm vào cạnh bàn. Tim tôi đập mạnh đến nỗi lớp ren trước ngực khẽ rung theo từng nhịp. Sàn đá lạnh ngấm qua đế giày. Tôi đã nghĩ bí mật này bắt đầu từ studio, từ một hợp đồng dị thường, từ những file hậu kỳ tự chạy. Nhưng ánh mắt Vera cho tôi biết nó cũ hơn thế nhiều.

Ngày đầu tôi đến Maison Étoile, quầy lễ tân đã có sẵn hồ sơ của tôi. Không cần điền thông tin. Không cần chụp gương mặt thử tỷ lệ. Cả chiều cao, số đo vai, vòng eo, độ dài cổ, màu da dưới ánh đèn trắng, mọi thứ đều có sẵn. Tôi đã thấy lạ, nhưng đồng tiền 480 đô cho 90 phút khiến tôi bỏ qua. Tôi vừa dọn ra khỏi căn phòng thuê ẩm thấp ở cuối hẻm, vừa mất công việc styling tự do, tài khoản còn đúng 1.120 đô và tiền thuê nhà mới sắp đến hạn. Maison Étoile xuất hiện đúng lúc như một cánh cửa mở ra giữa mùa mưa. Một studio sang trọng. Một hợp đồng ba tuần. Những chiếc váy trị giá bằng nửa căn hộ tôi từng chỉ được nhìn qua kính. Tôi đã nghĩ đó là vận may.

Read More