Ba Năm Làm Vợ Trên Giấy — Đêm Mưa Tôi Mới Biết Mình Chỉ Là Vỏ Bọc Cho Adrian-thuyhien

Câu nói của bà Victoria rơi ra khỏi môi bà nhẹ như hơi nước trên miệng tách trà. Đèn ngủ phủ một lớp vàng mỏng lên ga trải giường màu kem, lên bàn tay Adrian vẫn đang giữ chặt cổ tay người đàn ông kia, lên màn hình điện thoại trong tay tôi đang nhấp một chấm đỏ nhỏ xíu. Mưa gõ vào cửa sổ từng nhịp gấp gáp, còn trong miệng tôi là vị tanh kim loại và hơi lạnh bò từ nền gỗ lên tận xương sống.

Adrian đứng bật dậy đầu tiên. Ghế cạnh giường cạ xuống sàn một tiếng khô khốc. Anh đưa tay về phía tôi, không chạm hẳn, chỉ dừng giữa khoảng không như ba năm qua anh vẫn làm.

‘Tắt điện thoại đi.’

Image

Người đàn ông ngồi đối diện anh quay sang. Tóc anh ta vẫn còn ướt, nước mưa thấm đậm vai áo len tối màu. Dưới ánh đèn ngủ, tôi thấy Adrian đưa ngón tay cái vuốt qua đốt tay trắng bệch của anh ta, một cử chỉ nhỏ và quen như hơi thở. Ba năm kết hôn, bàn tay đó chưa từng ở lại trên da tôi quá một nhịp.

‘Tôi đã bảo anh rồi,’ người đàn ông nói, giọng khàn và thấp, ‘cô ấy không biết gì cả thì càng tàn nhẫn hơn.’

Bà Victoria ngồi thẳng lưng trên đầu giường, khăn choàng cashmere xám phủ qua vai, mắt bình thản như đang nhìn một tách trà đổ chứ không phải một cuộc hôn nhân vừa nứt toác trước mặt mình.

‘Bây giờ thì nó không còn quan trọng nữa,’ bà nói. ‘Chỉ còn vài tiếng.’

Tôi bước hẳn vào phòng. Lòng bàn chân lạnh buốt vì nước mưa bị gió tạt qua khe cửa sổ. Trên mặt chăn cạnh bà Victoria là một tập hồ sơ màu xanh đậm, mép giấy ló ra dòng chữ tôi chỉ kịp đọc được ba từ: HALCYON FAMILY TRUST.

‘Tôi là gì trong chuyện này?’ tôi hỏi.

Không ai trả lời ngay. Adrian cúi mặt, ngón tay siết vào sống mũi. Người đàn ông kia nhìn tôi trước, rồi nhìn sang Adrian như thể chờ một phần xương trong người anh bật gãy ra.

Cuối cùng, bà Victoria chỉnh lại mép khăn và lên tiếng.

‘Một cuộc hôn nhân phù hợp. Một ngôi nhà yên ổn. Một người vợ đủ kín đáo để không làm bẩn bất cứ thứ gì.’

Tôi nhìn Adrian. ‘Còn anh?’

Vai anh khựng lại. ‘Anh định nói với em sau.’

‘Sau cái gì?’

Bà Victoria đáp thay.

‘Sau 9:00 sáng mai. Khi điều khoản ba năm hoàn tất.’

Tôi nghe tiếng mưa. Tôi nghe tiếng kim đồng hồ treo tường trong hành lang. Tôi nghe chính mình nuốt khan, cổ họng rát như có cát. Người đàn ông kia buông bàn tay Adrian ra trước, như thể động tác đó chạm vào anh ta đau hơn cả cái lạnh.

‘Tên tôi là Daniel,’ anh nói.

Tôi đã không hỏi. Anh vẫn nói tiếp, chậm rãi, từng chữ dính vào nhau vì mệt.

‘Tôi ở với Adrian mười một năm.’

Không có tiếng gì nổ trong căn phòng đó. Chỉ có thứ gì đó trong ngực tôi hụt xuống, nặng và rỗng cùng lúc. Tôi nhìn Adrian thêm lần nữa. Đôi mắt anh đỏ gắt vì thiếu ngủ. Cổ tay áo sơ mi nhàu nhĩ. Tóc rối. Gương mặt ấy, lần đầu tiên sau ba năm, lộ ra một thứ thật đến mức tàn nhẫn. Không phải sự dịu dàng dành cho vợ. Chỉ là sự hoảng hốt của một người bị nhìn thấy đúng chỗ mình giấu kín nhất.

Adrian và tôi gặp nhau trong một buổi gây quỹ mùa thu tại nhà kính của quỹ Beaumont. Đó là buổi tối có mùi hoa trắng và rượu vang, tiếng violin mỏng như sợi chỉ và ánh đèn quấn quanh các cột kính phản xuống nền đá màu mật ong. Tôi phụ trách dàn dựng phần trưng bày ảnh cho sự kiện. Đến 7:10 p.m., Adrian mang cho tôi một ly trà ô long vì đã thấy tôi bỏ dở ly champagne trên bàn.

Anh nhớ những thứ rất nhỏ. Tôi không thích nước đá trong cà phê. Tôi thường xoa cổ tay phải khi căng thẳng. Tôi ghét tiếng thìa chạm thành cốc vào sáng sớm. Khi mưa xuống, anh luôn nghiêng ô về phía tôi nhiều hơn phía mình. Những cử chỉ đó gom lại thành một cảm giác trật tự, sạch sẽ, an toàn. Sau một ngôi nhà mà bữa tối luôn kết thúc bằng tiếng đĩa va vào tường, một người đàn ông biết kéo ghế cho tôi ngồi đã đủ giống một phép cứu.

Chúng tôi đính hôn sau tám tháng. Chiếc nhẫn đính kim cương hình oval nằm trong hộp nhung xanh đậm. Adrian quỳ xuống trong một căn phòng kính nhìn ra vườn cây đã được cắt tỉa quá hoàn hảo, giọng anh thấp, chậm, gần như run. Tôi nhìn thấy bà Victoria đứng cách đó không xa, tay cầm ly rượu, khẽ gật đầu với ai đó bên cạnh. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ bà là một người mẹ hài lòng.

Giờ nhớ lại, tôi thấy có quá nhiều thứ được sắp sẵn. Danh sách khách cưới do bà chọn. Căn nhà cưới là bất động sản đứng tên công ty của gia đình. Bộ đồ sứ, ga giường, rèm cửa, cả màu sơn phòng ngủ cũng do bà Victoria nói ‘phù hợp với hình ảnh của Adrian’. Tôi chỉ được phép chọn hoa ly trắng cho bàn ăn và một khung ảnh bạc đặt ở hành lang tầng hai.

Đêm tân hôn là lần đầu tiên tôi chạm vào cánh cửa đóng kín ấy. Adrian hôn lên trán tôi như một người anh trai lịch thiệp, rồi nằm xuống sofa. Sáng hôm sau, anh mang cho tôi cà phê đúng vị tôi thích, như thể khoảng cách đêm qua chỉ là sự cố nhỏ cần được phủ lên bằng một lớp bọt sữa đẹp mắt. Tôi cắn môi, gấp chiếc váy ngủ vào vali, tự nhủ rằng có thể anh căng thẳng, có thể anh tử tế quá mức, có thể hôn nhân nào rồi cũng cần nhịp riêng.

Một tháng đầu, tôi còn đếm số đêm anh quay lưng lại. Tháng thứ ba, tôi ngừng đếm. Đến năm đầu tiên, tôi thuộc lòng khoảng trống giữa hai bên giường như thuộc lòng chiều rộng của vết nứt trên trần bếp. Tôi thức dậy lúc 6:40 a.m., là áo sơ mi cho chồng, cắm hoa ly mới vào bình, dự tiệc cùng anh, cười trước ống kính, đeo đôi bông tai sapphire trị giá $3,600 anh tặng trong ngày kỷ niệm một năm, rồi tối đó nhìn cánh cửa phòng làm việc khép kín đến 1:13 a.m.

Người ta hỏi chuyện con cái trong những bữa tối. Tôi nghe tiếng nĩa chạm đĩa, mùi bơ nướng nóng và rượu đỏ quẩn quanh cổ áo khách mời. Adrian luôn cười rất vừa đủ.

‘Sớm thôi.’

Từ đó rơi ra khỏi môi anh gọn như đá viên trong ly. Bà Victoria sẽ đặt tay lên cổ tay tôi, đầu ngón tay mát và khô.

‘Đừng hấp tấp. Phụ nữ có giáo dục biết chờ đúng lúc.’

Tôi về phòng tắm, khóa cửa, áp hai tay lên bồn rửa lạnh ngắt cho đến khi các đầu ngón tay tê đi. Trên gương là mặt tôi vẫn còn nguyên lớp son. Dưới cổ áo là làn da không một dấu chạm.

Có những đêm Adrian ngủ lại phòng làm việc. Có những đêm anh nói mẹ anh khó thở nên phải xuống kiểm tra. Có những lần tôi thức giấc lúc 12:48 a.m. và thấy ánh sáng mỏng dưới khe cửa phòng bà Victoria. Sáng hôm sau, cả hai đều ngồi ở bàn ăn như chưa từng có đêm nào đi qua giữa họ và tôi.

Một tháng trước đêm mưa đó, tôi tìm chìa khóa dự phòng của ngăn kéo bàn làm việc khi đang tìm hộ chiếu để chuẩn bị cho chuyến đi Boston. Bên dưới tập hợp đồng bảo hiểm là một phong bì trắng không dán kín. Trong đó có bản sao điều lệ quỹ Halcyon, giấy chuyển khoản $42,000 vào tài khoản của bà Victoria, và một bản ghi nhớ ngắn chỉ có đúng một dòng bút mực xanh: ‘Nếu đủ 36 tháng, quyền biểu quyết sẽ được giải ngân lúc 9:00 a.m., ngày 17 tháng 10.’

Read More