Bị lấy mặt để bán hàng giả đồng ý, cô bán rong mở phong bì thứ hai và kéo sập cả chiến dịch-yumihong

Cánh cửa sau của chiếc ô tô đen mở ra chậm đến mức Linh nghe rõ cả tiếng bản lề ăn vào kim loại. Gió đêm lùa dọc mặt kính hiệu thuốc, hất góc hợp đồng trên đầu gối cô bật lên rồi đập xuống. Mùi nhựa mới của tấm poster, mùi dầu gió từ túi giấy trong tay và hơi nóng còn giữ lại trên bậc thềm bê tông quện vào nhau khiến cổ họng cô khô rát. Người bước xuống không phải Adrian.nnLà cô gái trang điểm trong studio hôm chụp hình.nnCô ấy vẫn mặc sơ mi trắng, nhưng lớp phấn trên mặt đã trôi gần hết. Tóc buộc thấp, tay ôm một túi laptop màu đen và một phong bì nâu dày. Cô khép cửa xe, nhìn thẳng vào Linh rồi đi nhanh qua vệt sáng vàng hắt từ biển hiệu nhà thuốc.nn”Em là Vy,” cô nói nhỏ. “Hôm đó em đứng ngay cạnh chị. Người nhắn tin là em.”nnLinh không đứng dậy. Cô chỉ gấp hợp đồng lại làm đôi, mép giấy cứa vào lòng bàn tay thêm một đường mảnh.nn”Tại sao giờ mới tới?”nnVy ngồi xuống cách cô một khoảng vừa đủ, không chạm vai. Mùi keo xịt tóc cũ và mùi mưa đọng trên áo cô thoảng qua. Bên kia đường, một xe bán bánh mì kéo cửa sắt xuống rầm một tiếng. Cả con phố như giật mình rồi im lại.nn”Vì chiều nay họ bắt đầu chuyển file gốc đi. Nếu em chậm thêm một đêm, mọi thứ sẽ biến mất.”nnVy đặt phong bì nâu lên đầu gối Linh. Bên trong là một USB, ba tờ giấy in màu và một thẻ nhớ quấn bằng dây chun đỏ. Tấm hình đầu tiên là ảnh chụp màn hình máy tính trong studio. Trên đó, gương mặt Linh được cắt khỏi chiếc giỏ tre rồi ghép vào một bố cục khác, bàn tay cầm hộp viên uống giảm cân sáng trắng như được đánh bóng. Góc dưới bên phải hiện rõ tên file: LINH_KEYVISUAL_FINAL_7.nnTấm thứ hai là ảnh email nội bộ. Dòng tiêu đề viết: MỞ RỘNG GÓI SỬ DỤNG HÌNH ẢNH – KHÔNG CẦN DUYỆT LẠI. Người nhận có tên Adrian Khải và ba quản lý phân phối. Có một dòng được bôi vàng.nnGương mặt bình dân. Độ tin cậy cao. Đẩy sang mỹ phẩm, thực phẩm bổ sung và mẹ & bé trong cùng tuần.nnTấm thứ ba làm Linh dừng hẳn tay.nnĐó là bản scan trang hợp đồng cô chưa từng nhìn thấy trước khi ký. Phần chữ in nhỏ hơn, lề lệch như cô vừa phát hiện. Dưới cùng là chữ ký tên cô, mềm và dài một cách lạ lẫm. Nhưng ngay bên trên, trong mục thời gian cập nhật tài liệu, hiện rõ 11:56 p.m. ngày hôm sau buổi chụp. Tức là sau khi cô đã rời studio.nnVy nuốt khan. “Trang đó được chèn sau. File log còn trong máy dựng. Em copy ra trước khi họ xóa.”nnLinh nhìn sang mặt kính hiệu thuốc đối diện. Trên tấm poster, cô đang cười bằng khuôn mặt của mình nhưng bằng một cuộc đời không phải của mình. Hôm chụp, cô đã ngồi dưới đèn lạnh gần sáu giờ, lưng thẳng, hai cổ tay tê dần vì giữ đạo cụ. Cô nhớ rõ tiếng máy ảnh nổ liên hồi, nhớ cả lúc mình nói không bán thứ hộp đó. Cô còn nhớ Adrian khi ấy không ngẩng lên, chỉ nói phần còn lại bên tôi xử lý.nnBây giờ câu đó nghe khác hẳn.nnNó không còn là một câu trấn an.nnNó là tiếng khóa cửa.nnVy mở túi laptop, lấy ra chiếc máy tính mỏng, bật lên ngay trên bậc thềm. Màn hình xanh lạnh phủ lên mặt cả hai người. Cô mở một đoạn video hậu trường không tiếng. Trong khung hình, Linh đang ngồi trên ghế cao, tay đặt trên giỏ tre. Một nhân viên đưa sang hộp thực phẩm chức năng. Linh lắc đầu. Một khung hình sau, Adrian bước tới, cầm chính chiếc hộp đó, đặt xuống bàn rồi nói gì đó. Camera không thu âm gần, nhưng góc quay khác cho thấy môi anh tạo thành bốn tiếng rất rõ.nnChụp đi. Cô ấy cần tiền.nnVy bấm dừng video.nnNgón tay Linh khựng lại trên mép laptop.nnKhông có nước mắt nào rơi xuống. Cô chỉ kéo khẩu trang từ cằm lên che nửa mặt, như thể cơ thể cần một lớp gì đó giữa mình và thế giới.nn”Em muốn gì?” cô hỏi.nnVy nhìn thẳng vào màn hình, giọng khàn đi. “Em từng nghĩ chỉ là quảng cáo lố tay. Nhưng chiều nay em thấy bản phân phối. Họ còn định đưa mặt chị lên chiến dịch thuốc kích ăn cho trẻ em và viên giảm mỡ bụng. Tháng sau là livestream bán hàng trên toàn quốc. Nếu chị xuất hiện một lần, coi như họ khóa chị vào hết.”nnỞ cuối con phố, đèn tín hiệu chuyển từ xanh sang đỏ. Dòng xe chậm lại. Một người đàn ông giao hàng dừng sát lề, ngoái nhìn tấm poster rồi nhìn Linh thật ngoài đời, như đang so hai bản mặt với nhau. Linh quay đầu đi.nnCô nhớ lại quãng đời trước đó của mình không có ánh đèn studio, không có phong bì 18.500.000 đồng, không có ai gọi cô là gương mặt đại diện. Cuộc đời cô là một chiếc xe đẩy cũ mượn của dì Ba, là 4 giờ 50 sáng ra chợ đầu mối lấy khăn giấy và tất trẻ em, là 6 giờ tối ngồi đếm từng tờ tiền lẻ có mùi tay người và bụi đường. Ba mất từ khi cô học lớp mười. Mẹ bệnh khớp, những hôm trở trời cầm cái ly cũng run. Có những tuần Linh lời chưa đến 280.000 đồng sau khi trừ tiền hàng hư, nhưng cô vẫn gói dầu nóng cho mẹ, vẫn mua thêm hai quả trứng vịt cho bữa tối nếu hôm đó bán được khá hơn bình thường.nnCô không quen với những thứ được cho quá dễ.nnCho nên khi Adrian xuất hiện giữa trưa hôm đó, gom lại từng gói hàng bị hất xuống cống và nói bằng giọng thấp đều rằng gương mặt của cô giữ được người ta lại, một phần trong Linh đã tin. Không phải vì anh tử tế hơn người khác. Mà vì anh nhìn đám hàng lăn lóc của cô như đồ có giá trị. Người ta sống lâu với cảnh bị coi nhẹ, chỉ cần ai đó nhặt đồ của mình lên bằng khăn tay sạch cũng đủ để nhớ rất lâu.nnCái giá của sự nhớ lâu đang dán trước mặt kính khắp mấy con phố quận một.nnVy lục thêm trong túi, lấy ra một xấp giấy khác. “Chị xem cái này.”nnLà bảng thanh toán chiến dịch.nnDòng đầu tiên ghi: GÓI HÌNH ẢNH GỐC – 18.500.000 đồng.nnNhưng phía dưới là những mã sản phẩm nối dài: mỹ phẩm, viên uống, sữa trẻ em, thực phẩm chức năng, hàng gia dụng. Tổng ngân sách phân phối hình ảnh lên tới 1.240.000.000 đồng. Riêng mục KOL/ĐẠI DIỆN GƯƠNG MẶT THỰC TẾ được khoanh đỏ 320.000.000 đồng.nnLinh cười khan một tiếng rất nhỏ. Không chua chát đến mức bật thành tiếng, chỉ đủ làm khóe khẩu trang động đậy.nn18.500.000 đồng cho khuôn mặt đi khắp thành phố.nn6.000.000 đồng tạm ứng để giữ cô ngồi yên.nn320.000.000 đồng ghi riêng cho giá trị cái vẻ nghèo thật mà họ nhìn thấy ở cô.nn”Ai nữa biết chuyện này?” cô hỏi.nnVy đáp ngay. “Một người. Anh Hòa, kỹ thuật dựng file. Anh ấy không dám lộ mặt vì đang giữ máy chủ phụ. Nhưng anh ấy nói nếu chị làm tới nơi, anh ấy sẽ nộp log xuất file.”nnLinh gấp các tờ giấy lại thật phẳng. Bên trong nhà thuốc, nhân viên đang tháo bớt standee để đóng cửa. Một tấm nhỏ mang mặt cô bị rút khỏi chân đế, nghiêng đi một góc rồi va vào quầy. Tiếng nhựa cứng chạm kính nghe khô và rỗng.nn”Tối nay họ còn ở đâu?” cô hỏi.nnVy nhìn cô sửng sốt. “Chị định làm gì?”nnLinh đứng lên. Đầu gối cô tê cứng vì ngồi lâu trên bậc xi măng. Cô xếp mọi thứ vào túi nilon chống mưa như cách vẫn cất tiền hàng, cẩn thận, vuông góc, không thừa một mép nào. Khi ngẩng lên, mắt cô không còn đỏ kiểu buổi trưa nữa. Màu đỏ đã rút xuống sâu hơn, như than lùi vào đáy bếp.nn”Lấy lại tên mình trước.”nnVy nói rất nhanh, như sợ cô đổi ý. “9 giờ tối họ có buổi duyệt với đại lý phân phối ở một showroom trên đường Nguyễn Huệ. Adrian sẽ ở đó.”nnLinh gật đầu.nn”Đi với em.”nnShowroom nằm trên tầng ba của một tòa nhà kính, bên dưới là quán cà phê mở nhạc jazz và mùi bơ cháy từ bếp bánh. Thang máy lên chậm. Trong gương inox, Linh nhìn thấy mình: áo chống nắng nâu đã cũ, tóc buộc thấp, dép nhựa mòn gót, tay ôm túi nilon đựng hợp đồng giả và USB. Bên cạnh là Vy với laptop và phong bì nâu. Hai người không giống bất kỳ cặp khách mời nào của một buổi duyệt chiến dịch hàng trăm triệu.nnCửa mở tầng ba. Ánh sáng trắng lạnh tràn ra. Trên vách kính lớn, khuôn mặt Linh được phóng lên màn hình LED cao gần hai mét. Cô đang cười, tay nâng một hộp serum. Bên dưới, khoảng mười hai người ngồi quanh bàn dài. Adrian đứng đầu màn hình, áo vest xám đậm, tay cầm bút laser.nn”Tỉ lệ nhận diện tăng mạnh ở nhóm khách nữ thu nhập trung bình thấp,” anh đang nói. “Độ tin của gương mặt này đặc biệt cao vì không có cảm giác diễn.”nnCó vài tiếng cười tán thành. Một người đàn ông béo cầm tập catalog lật nhanh. Một phụ nữ tóc ngắn gật đầu, chỉ vào slide tiếp theo có thêm hình Linh bế giỏ hàng bước qua vỉa hè nắng gắt.nnVy đi trước nửa bước rồi dừng lại. Linh không.nnTiếng dép nhựa của cô chạm sàn gỗ nghe lạc hẳn giữa những đôi giày da mềm. Cả phòng quay đầu. Adrian ngừng nói giữa chừng. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, vẻ mặt anh trống đi, như ai vừa rút mất một tấm bảng kê khỏi đầu bàn.nn”Cô tới đây làm gì?” anh hỏi.nnLinh bước tới sát màn hình LED đang chiếu chính mặt mình. Ánh sáng xanh trắng hắt lên gò má cô, làm đường cắt nhỏ ở ngón trỏ buổi trưa hiện rõ hơn.nn”Nhìn cho kỹ,” cô nói. “Mặt tôi ở đây. Nhưng chữ ký này không phải của tôi.”nnCô đặt bản hợp đồng có trang chèn giả xuống bàn. Giấy trượt trên mặt kính một quãng ngắn rồi dừng ngay trước mặt người phụ nữ tóc ngắn. Vy mở laptop, xoay màn hình ra ngoài. Cảnh hậu trường hiện lên. Tên file, thời gian chỉnh sửa, log xuất bản, email nội bộ. Không ai còn cười.nnAdrian kéo ghế ra, tiếng chân ghế cào trên sàn chát một đường. “Đây là tài sản công ty. Cô không được tự ý xông vào buổi họp riêng.”nnLinh không nhìn anh.nnCô nhìn những người đang ngồi quanh bàn. “Tôi nói trước mặt tất cả mọi người một lần thôi. Hôm chụp hình, tôi từ chối cầm sản phẩm này. Tôi không ký cho các loại còn lại. Trang hợp đồng mở rộng được thêm vào sau. Nếu tối nay màn hình này còn chạy, sáng mai tôi mang tất cả lên công an kinh tế, thanh tra sở và luật sư.”nnNgười đàn ông béo nãy giờ lật catalog dừng hẳn tay. Người phụ nữ tóc ngắn cầm tờ hợp đồng lên, nhìn sang phần căn lề lệch rồi nhìn màn hình laptop thêm một lần nữa. Một cậu nhân viên trẻ đứng cuối phòng vô thức hạ điện thoại xuống khỏi tư thế sắp quay lén.nnAdrian bước vòng qua đầu bàn, dừng trước mặt Linh.nn”Cô đang làm quá lên vì không đọc kỹ hợp đồng,” anh nói. Giọng vẫn thấp, nhưng hàm dưới đã siết lại. “Tôi đã trả tiền cho cô.”nnLinh kéo khẩu trang xuống.nn”Anh trả tiền để thuê mặt tôi,” cô đáp. “Không phải để làm giả tay tôi.”nnCả phòng im đến mức nghe được tiếng đá viên trong ly nước ai đó tan lách tách. Ngoài cửa kính, phố đi bộ Nguyễn Huệ vẫn sáng rực, nhưng trong phòng, mọi thứ như tụ lại ở cái khoảng trống giữa Linh và Adrian.nnVy mở email nội bộ trên màn hình lớn bằng cách cắm cáp trình chiếu phụ. Dòng bôi vàng hiện lên, to đến mức người ngồi cuối bàn cũng đọc được.nnGương mặt bình dân. Độ tin cậy cao. Đẩy sang mỹ phẩm, thực phẩm bổ sung và mẹ & bé trong cùng tuần.nnNgười phụ nữ tóc ngắn đặt mạnh tập bút xuống bàn. “Adrian, anh giải thích đi. Ngay bây giờ.”nnAnh quay phắt sang Vy. “Cô lấy file này ở đâu?”nnVy không lùi. “Ở máy dựng của công ty. Chỗ anh bảo xóa lúc 5 giờ 12 chiều.”nnMột người đàn ông lớn tuổi mặc sơ mi đen ngồi im từ đầu buổi, giờ mới lên tiếng. Ông không cao giọng. Chỉ đẩy chiếc kính lên sống mũi rồi hỏi Adrian một câu gọn đến lạnh sống lưng.nn”Bộ phận pháp chế của cậu có biết chuyện này không?”nnAdrian không trả lời ngay.nnVà khoảng ngừng đó đủ giết cả căn phòng.nnÔng ta không phải khách mời bình thường. Vy ghé sát tai Linh thì thầm một câu: “Ông ấy là Quang Minh, nhà đầu tư chính của chiến dịch.”nnÔng Minh chìa tay. “Đưa tôi bản gốc.”nnVy đưa USB. Ông cắm vào laptop của mình, mở nhanh các file log, đối chiếu thời gian tạo, thời gian sửa, email duyệt, danh sách phân phối. Mỗi cú click nghe khô gọn như một con dấu đóng xuống. Mặt Adrian tái dần từng mảng, từ hai bên má đến môi.nn”Dừng chiến dịch ngay,” ông Minh nói với phòng marketing mà không nhìn Adrian. “Tháo toàn bộ POSM trong đêm. Ngừng phát sóng digital từ phút này. Bên pháp chế làm việc trực tiếp với cô Linh và đại diện của cô ấy trước 8 giờ sáng mai.”nnAdrian bật ra một bước. “Chú không thể cắt như vậy chỉ vì một—”nnÔng Minh ngẩng lên. “Một gì? Một người bán rong? Hay một người mà cậu nghĩ không đủ tiền để kiện?”nnKhông ai cứu Adrian. Không một ai.nnNgười phụ nữ tóc ngắn gọi ngay cho đội thị trường. Điện thoại đặt loa ngoài. Từng câu lệnh được thả xuống như kéo cầu dao: thu poster ở điểm bán, gỡ banner ngoài trời, xóa landing page, dừng ads, niêm phong dữ liệu. Một người khác mở email hồi tố gửi đại lý trong đêm. Một cậu nhân viên bối rối cuộn nhanh standee đặt ở góc phòng, và chính lúc ấy, khuôn mặt cười của Linh trên tấm bạt bị gấp ngang qua mắt.nnAdrian chồm tới định giật USB khỏi tay ông Minh. Hai bảo vệ của tòa nhà đã đứng ở cửa từ lúc nào, có lẽ do lễ tân tầng dưới gọi lên khi thấy tình hình bất thường. Một người bước vào, giữ cổ tay anh ta lại. Chiếc bút laser rơi xuống sàn, lăn một vòng rồi dừng dưới chân Linh.nnCô cúi xuống nhặt nó lên, đặt thẳng lên bàn.nn”Anh nhặt đồ của tôi giữa đường để lấy lòng tin,” cô nói, mắt nhìn thẳng Adrian. “Tôi nhặt cái này cho anh để nhớ cảm giác bị trả về đúng chỗ.”nnMôi Adrian động đậy nhưng không ra được lời trọn vẹn. Sự chỉnh chu trên áo vest, đồng hồ bạc, giọng nói đều và thấp từng khiến anh ta giống một người luôn kiểm soát được mọi thứ. Bây giờ chỉ còn lại mùi nước hoa gỗ lạnh và lớp mồ hôi mỏng lộ ra ở chân tóc.nnNgay trong đêm đó, Linh không về nhà ngay. Ông Minh giữ lời, gọi luật sư riêng tới showroom lúc gần 10 giờ 30. Họ ngồi ở phòng họp nhỏ phía sau, nơi chỉ còn mùi trà nguội và giấy in nóng. Luật sư xem file log, bản chụp hậu trường, email nội bộ và trang hợp đồng giả. Ông hỏi Linh đúng hai câu: cô có muốn bồi thường dân sự không, và cô có muốn tố giác hành vi giả mạo tài liệu hay không.nnLinh đặt đôi dép nhựa song song dưới chân ghế, hai bàn tay đặt trên đầu gối như lúc cô vẫn ngồi bán hàng.nn”Tôi muốn họ gỡ hết trước,” cô nói. “Rồi mới tính tiếp.”nnLuật sư gật đầu. “Đó là câu trả lời đúng.”nn3 giờ 12 sáng, đội thị trường gửi video xác nhận tháo tấm poster trước nhà thuốc gần cầu Ông Lãnh. 3 giờ 47, ảnh ngoài trạm xe buýt được gỡ xuống. 4 giờ 05, trang sản phẩm mẹ và bé biến mất. 4 giờ 26, link mỹ phẩm báo lỗi. Màn hình điện thoại của Vy sáng lên từng đợt trên bàn, mỗi đợt là thêm một gương mặt của Linh biến mất khỏi nơi cô chưa từng đồng ý đứng.nnSáng hôm sau, trời đổ mưa sớm. Không phải cơn mưa lớn, chỉ là mưa bụi mịn quất lên mái tôn nghe rì rì. Linh về nhà thay áo, đưa mẹ bát cháo nóng rồi đi cùng luật sư tới văn phòng công ty của Adrian. Lần này không có studio, không có đèn trắng, không có stylist chỉnh tóc cho cô. Chỉ có phòng họp nhỏ với rèm kéo kín, mùi điều hòa khô và ba người đàn ông đợi sẵn.nnAdrian không có ở đó.nnNgười ngồi giữa là đại diện pháp chế. Ông ta đặt trước mặt Linh một văn bản thừa nhận sử dụng hình ảnh vượt phạm vi thỏa thuận, một biên bản bồi thường và một cam kết thu hồi toàn bộ nội dung liên quan trong 72 giờ. Con số đề nghị không còn là 18.500.000 đồng.nnLà 480.000.000 đồng, chưa tính khoản phạt bổ sung nếu còn điểm bán nào giữ hình cô sau thời hạn.nnLinh đọc chậm từng dòng. Tay cô vẫn quen với giấy biên lai, hóa đơn đầu mối, sổ ghi nợ của người bán vải bạt. Những câu chữ pháp lý dài và lạnh, nhưng lần này không còn có một trang nào lạ nét ở giữa. Cô dừng lại ở mục xin lỗi công khai. Bên công ty đề nghị đăng thông báo chung chung về sai sót quy trình.nn”Không được,” Linh nói.nnVị đại diện ngẩng lên.nn”Phải ghi rõ hình ảnh tôi bị dùng ngoài phạm vi đồng ý,” cô nói tiếp. “Và gỡ từng điểm bán, không nói chung chung.”nnLuật sư ngồi cạnh cô không chen vào. Chỉ gật một lần rất nhẹ.nnCuối cùng họ sửa lại.nn11 giờ 08 sáng, khi Linh ký vào văn bản cuối cùng, trời ngoài cửa kính đã sáng hẳn sau mưa. Cô không ký bằng cây bút của công ty. Cô lấy bút bi xanh trong túi mình ra, loại 5.000 đồng mua ở sạp văn phòng phẩm gần chợ. Nét chữ dứt khoát, ngắn, cứng như chính bàn tay quen buộc dây thun vào từng xấp khăn giấy.nnĐến chiều, tin bắt đầu rò ra. Không phải từ Linh. Mà từ chính những đại lý nhận lệnh tháo gỡ giữa đêm rồi bàn tán với nhau. Một vài tấm ảnh bị gỡ vội còn nguyên băng keo dính trên cột điện và mặt kính được chụp lại, đăng lên mạng. Có người tò mò đào ra thông báo xin lỗi mới đăng trên trang công ty. Có người nhận ra đó là cô bán hàng rong từng đứng gần chợ Bến Thành. Đám bình luận chạy rất nhanh, nhưng Linh không đọc nhiều. Cô chỉ giữ lại ba thứ trong điện thoại: video hậu trường, bản scan hợp đồng giả, và thông báo xin lỗi có tên mình viết đúng.nnAdrian bị đình chỉ ngay trong tuần đó để phục vụ điều tra nội bộ. Hai quản lý phê duyệt chiến dịch bị cho nghỉ. Bộ phận pháp chế công ty chuyển hồ sơ sang cơ quan chức năng vì phát hiện thêm nhiều hợp đồng mẫu có dấu hiệu chỉnh sửa sau ký. Vy nộp đơn nghỉ việc vào thứ Sáu, nhưng trước khi đi, cô nhận được thư cảm ơn từ ông Minh vì đã giữ lại dữ liệu gốc. Anh Hòa, người kỹ thuật dựng file, cũng ra làm chứng bằng bản log máy chủ sao lưu.nnPhần tiền bồi thường về tài khoản của Linh sau mười ba ngày làm việc. Cô không đổi điện thoại mới ngay. Không mua vàng. Không khoe gì trên mạng. Việc đầu tiên cô làm là trả hết khoản nợ 62.000.000 đồng tiền thuốc và viện phí tích từ ba năm mẹ đau khớp rồi thoái hóa cột sống. Việc thứ hai là thuê một ki-ốt nhỏ trong hẻm có mái che, đủ chỗ để bày hàng sạch sẽ mà không phải né đội trật tự từng ngày. Việc thứ ba là in một tấm bảng nhỏ đặt ngay phía trước quầy.nnTrên bảng không có ảnh của cô.nnChỉ có một dòng chữ đen: BÁN THỨ GÌ, NÓI ĐÚNG THỨ ĐÓ.nnBuổi sáng khai trương quầy mới, mùi sơn bảng hiệu còn hơi hăng. Mưa đêm trước để lại chút lạnh trên tay nắm cửa cuốn. Linh xếp từng gói tất trẻ em, từng bịch khăn giấy, từng dây buộc tóc lên kệ inox sáng loáng. Mẹ cô ngồi trên ghế nhựa trong góc, đầu gối phủ khăn mỏng, tay cầm ly trà ấm. Dì Ba đứng ngoài cửa cắt dây băng dính của một thùng hàng mới rồi chép miệng khen kệ đẹp. Không ai nói lớn tiếng. Không ai nhắc tên Adrian.nnGần trưa, Vy ghé qua với một bó cúc trắng bọc giấy báo. Cô đặt hoa xuống rồi cười nhẹ, lần đầu trông không còn căng như người luôn nghe tiếng máy ảnh thúc sau lưng. Linh rót cho cô ly nước lọc lạnh, loại vẫn bán trong thùng đá năm nào. Hai người đứng trước quầy nhìn dòng xe ngoài hẻm chảy qua, đều và không ồn ào như những con đường lớn nơi gương mặt người ta dễ bị phóng to rồi dùng sai đi.nnKhi khách cuối cùng của buổi trưa rời đi, Linh kéo ghế ngồi xuống cạnh cửa. Ánh nắng qua mái tôn nhựa lấy bớt độ gắt, chỉ còn lại thứ sáng vàng dịu đổ nghiêng lên mép kệ mới. Cô mở ngăn kéo, lấy ra phong bì hợp đồng giả cũ đã được bấm cùng bản xác nhận thu hồi chiến dịch. Cô nhìn chữ ký giả một lần cuối, rồi đặt nó xuống đáy hộp giấy đựng hóa đơn đã khóa.nnNgoài cửa, tấm bảng nhỏ khẽ đong đưa theo gió quạt từ trong quầy thổi ra. Không có gương mặt nào trên đó để người khác lấy đi. Chỉ có mấy chữ đen đứng yên trên nền trắng, khô ráo, rõ ràng. Trên kệ, những gói khăn giấy xếp thành hàng thẳng tắp. Dưới chân ghế, đôi dép nhựa mòn gót của Linh đặt song song, sạch bụi hơn hôm trước. Và trong ô kính hẹp của quầy mới, phản chiếu ngược lại không phải nụ cười bị in sai của cô trên một tấm poster nữa, mà là chính cô đang cúi xuống buộc lại dây thun quanh một xấp hàng, chậm, chắc và hoàn toàn thuộc về mình.

Read More