Bị đuổi học vì thiếu 6,8 triệu, cô nữ sinh bước vào lớp bí mật và phát hiện mình là người được chọn duy nhất-yumihong

Cánh cửa khép lại sau lưng Linh bằng một tiếng chạm rất nhỏ, nhưng âm thanh đó chạy dọc sống lưng em như đầu móng tay kéo trên mặt kính. Điều hòa trong phòng thổi ra luồng lạnh khô, mang theo mùi gỗ mới, giấy in và một thứ nước hoa nhạt giống mùi tuyết tùng từ người đàn ông đang dừng lại bên ngoài. Trên màn hình trước mặt, dòng chữ trắng vẫn đứng im. HỌC VIÊN DUY NHẤT ĐÃ CÓ MẶT. Linh chưa kịp quay đầu thì tay nắm cửa chuyển động. Người đàn ông áo xám bước vào, đặt một tập hồ sơ mỏng lên bàn, rồi kéo ghế ngồi đối diện em như thể ông đã biết chính xác khoảnh khắc này sẽ đến từ rất lâu rồi.

“Ngồi xuống.”

Ông không nâng giọng. Nhưng người phụ nữ mặc vest kem bên cạnh lập tức lùi về sau hai bước, hai tay đan trước bụng. Linh vẫn đứng. Những ngón tay em bám chặt lưng ghế đến nỗi khớp tay trắng bệch.

Image

“Nếu em không muốn, cửa vẫn mở được trong mười giây nữa.”

Ông ngẩng lên nhìn em. Mặt ông bình thản, mắt sâu và lạnh như mặt hồ khi trời sắp mưa.

“Sau mười giây, em sẽ không còn cơ hội quay lại.”

Linh ngồi xuống.

Mặt ghế bọc da mịn và lạnh. Em nghe tiếng tim mình dội lên tận tai. Trên bàn, ngoài quyển sổ da, còn có một bản cam kết in sẵn. Dòng đầu tiên đập vào mắt em trước cả khi em kịp thở đều lại.

HỌC VIÊN PHẢI CẮT ĐỨT MỌI LIÊN HỆ VỚI MÔI TRƯỜNG CŨ TRONG 12 THÁNG.

Cổ họng Linh khô rát.

“Đó là điều kiện đầu tiên?”

Người đàn ông gật đầu.

“Em sẽ không quay về trường cũ. Không gặp bạn học cũ. Không tiết lộ địa điểm này. Không sử dụng tên thật bên ngoài chương trình nếu chưa được cho phép.”

Ngón tay Linh khựng lại trên mép giấy.

“Vì sao?”

Ông đẩy sang phía em một chiếc máy tính bảng. Màn hình sáng lên. Ảnh chụp hiện ra ngay lập tức.

Bà hiệu phó đang ngồi trong một quán cà phê, nhận một phong bì dày từ tay một người đàn ông khác. Góc ảnh ghi rõ thời gian: 08:13, sáng thứ Hai. Tấm thứ hai là bảng kê tên bảy học sinh đã bị gạch khỏi danh sách vì “nợ phí bổ sung”. Tấm thứ ba là một giao dịch chuyển khoản 212.000.000 đồng vào tài khoản mang tên em họ của bà ta. Tấm cuối cùng khiến hơi thở Linh nghẹn lại.

Tên của mẹ em nằm trong danh sách người từng gửi đơn xin miễn giảm học phí ba lần. Cả ba lần đều bị đánh dấu là đã xử lý. Nhưng Linh chưa từng nghe mẹ nói trường phản hồi một lần nào.

Mùi kim loại từ máy lạnh, mùi giấy mới, cả hơi ấm mong manh từ ly nước đặt sẵn trên bàn bỗng trở nên xa lạ. Linh chạm vào màn hình như muốn chắc rằng những cái tên đó không phải ảo ảnh.

“Có người đã giữ lại những khoản hỗ trợ dành cho học sinh nghèo,” người đàn ông nói. “Có người biến học phí thành một cái kéo. Cắt dần những đứa trẻ không có ai chống lưng.”

“Ông là ai?”

Ông im lặng vài giây. Bên ngoài lớp học, tiếng đồng hồ tích tắc đều và khô, như kim châm vào tường.

“Người tài trợ lớn nhất cho chuỗi trường đó.”

Linh ngẩng phắt lên. Người phụ nữ vest kem mở thêm một hồ sơ khác, đặt trước mặt em. Trên đó là tên của ông.

Phạm Quang Khải.

Chủ tịch Quỹ Giáo Dục Đông Minh.

Người đàn ông từng xuất hiện vài lần trên truyền hình địa phương mỗi dịp trao học bổng. Linh nhớ rất mơ hồ gương mặt ấy trên tấm banner treo ở hội trường hai năm trước, khi trường tổ chức lễ kỷ niệm thành lập. Nhưng trong trí nhớ của em, ông đứng rất xa, cạnh hiệu trưởng, dưới ánh đèn sân khấu vàng gắt và dàn hoa giả ngột ngạt mùi nhựa. Còn ở đây, chỉ cách em một cái bàn, ông hiện ra thật hơn bất kỳ bức ảnh nào: hàng mi không động, cổ tay áo xắn rất gọn, trên ngón út có một vết sẹo mờ cũ.

“Ba tháng trước, tôi bắt đầu kiểm tra nội bộ,” ông nói. “Một tháng trước, tôi nhận được báo cáo vô danh về việc học sinh bị đẩy ra khỏi trường để giữ chỉ tiêu thành tích và dòng tiền phụ thu. Hai tuần trước, tôi xem camera ở hành lang phòng tài vụ.”

Ông đẩy chiếc máy tính bảng gần hơn. Màn hình hiện đoạn video không tiếng. Linh thấy chính mình trong bộ đồng phục bạc màu, thấy bà hiệu phó gõ ngón tay lên tờ giấy, thấy vài học sinh đứng ngoài cửa rồi quay đi. Thấy mình cúi xuống nhặt tập vở rơi, lưng thẳng nhưng mỏng đến mức trông như có thể gãy giữa chừng.

“Tôi không chọn học viên vì thương hại,” ông nói. “Tôi chọn người không van xin khi bị dồn vào chân tường.”

Linh nhìn thẳng vào màn hình, rồi nhìn lại ông.

“Ông muốn em làm gì?”

“Chứng kiến. Học. Ghi nhớ. Và khi đến lúc, nói đúng một câu trước đúng người.”

Người phụ nữ vest kem lúc này mới lên tiếng. Giọng cô ta mềm, nhưng từng âm rơi xuống rất chuẩn.

“Chương trình này không dạy em cách trở nên ngoan ngoãn. Nó dạy em cách bước vào một căn phòng mà không ai nghĩ em thuộc về, rồi khiến họ phải ngồi thẳng lưng khi em cất tiếng.”

Read More