Bản Sao Đang Ngủ Bảo Tôi Đừng Thức Dậy — Tôi Vẫn Mở Dòng Lệnh Cuối Cùng-yumihong

Mảnh giấy vẫn tiếp tục trượt qua khe cửa thêm một đoạn nữa, chậm đến mức tiếng sột soạt của mép giấy cọ vào gỗ nghe rõ hơn cả tiếng tủ lạnh ngoài bếp. Đồng hồ điện tử trên đầu giường nhảy từ 5:58 sang 5:59. Vệt sáng xanh dưới cánh cửa phòng làm việc cắt ngang hành lang như một lưỡi dao mỏng, còn chùm chìa khóa trong túi áo ngủ của tôi đập vào xương sườn theo từng nhịp thở ngắn và gấp. Khi ổ khóa bật ra, luồng khí lạnh trong phòng quất vào mặt. Màn hình laptop đã mở sẵn. Trên nền đen, dòng lệnh trắng đứng yên giữa khung hình: AUTO-MERGE /me/current_version — 00:00:41.

Chiếc Sony trên kệ sách vẫn chĩa thẳng vào bàn. Đèn đỏ của nó chớp đều, tỉnh táo hơn bất cứ phần nào trong căn hộ. Trên bàn phím là vài hạt gạo mắc vào khe phím, bên cạnh touchpad có vệt mực đen mảnh như sợi tóc, còn cửa sổ terminal thứ hai thì đang mở một danh sách tệp mà tôi chưa từng tạo khi tỉnh táo: /father/accident, /meridian/nda_84000, /self/insomnia_scan, /root_wounds/master. Ở góc phải màn hình là webcam đã bật. Hình tôi hiện trên đó không trùng với tôi đang đứng trong phòng. Gương mặt trên màn hình ngồi rất thẳng, mắt nhắm, hai bàn tay đặt lên nhau bình thản như đã chờ sẵn.

Trước khi mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo, đời tôi gọn như những lưới pixel tôi vẫn chỉnh mỗi ngày. Meridian Arc thuê tôi ba năm trước để thiết kế giao diện cho các mô hình thành phố thông minh: bảng chỉ dẫn, lộ trình giao hàng, biển báo trong ga tàu, dữ liệu người dùng di chuyển từ lớp này sang lớp khác trên màn hình. Công việc của tôi là khiến hỗn loạn trông mượt mà. Cha tôi rất thích điều đó. Ông là người sửa đồng hồ cơ, móng tay lúc nào cũng dính một viền dầu mỏng màu xám, và ông thường đặt cây bút máy cũ lên bàn ăn rồi bảo: những thứ nhỏ nhất mới là thứ giữ cho cả hệ thống chạy đúng.

Image

Mỗi sáng Chủ nhật, ông mang bánh sừng bò nóng lên căn hộ tầng 18 của tôi, để túi giấy lên bệ bếp còn lạnh, mở cửa kính cho mùi mưa hoặc mùi nắng tràn vào, rồi chỉ vào thành phố dưới kia như thể nó cũng là một cỗ máy có thể sửa được bằng sự kiên nhẫn. Có lần ông ngồi ngay chiếc ghế sau lưng tôi, nhìn tôi kéo một biển hiệu ảo từ góc trái màn hình sang góc phải, rồi cười: nếu con đổi được cả phố chỉ bằng đầu ngón tay, nhớ đừng bao giờ để ai đổi con theo cách đó. Đến tối 6:41 của một ngày mưa tháng Mười Một, xe cấp cứu gọi cho tôi từ giao lộ dưới chân tòa nhà. Áo ông còn ướt khi tôi chạm vào lần cuối.

Meridian Arc cho tôi bốn ngày nghỉ. Đúng ngày thứ năm, Victor Hale gửi tin nhắn bảo dự án không thể chậm vì một đám tang. Tôi vẫn đến. Sảnh công ty thơm mùi gỗ tuyết tùng, quầy kính bóng đến mức phản chiếu rõ quầng mắt tím dưới lớp che khuyết điểm của tôi, còn căn phòng họp tầng 11 thì lạnh như bên trong một chiếc tủ trưng bày. Victor đóng cửa, trượt về phía tôi một chiếc hộp nhung đựng vòng theo dõi giấc ngủ có logo công ty và nói bằng giọng nhẹ như đang quan tâm: “Cô cần ổn định lại. Chúng tôi sẽ giúp.” Dây silicon của chiếc vòng chạm da tay mát rợn. Tôi đeo nó.

Những tuần sau đó, giấc ngủ của tôi bị bẻ thành từng mảnh. Có đêm đầu gối co cứng dưới chăn mà vẫn nghe như mình đang đi ngoài hành lang. Có sáng mở mắt ra đã thấy dép nằm đổi bên, khăn tắm ẩm treo lên đúng nếp gấp mà tôi không hề tạo, cây bút máy của cha nằm giữa bàn ăn như ai vừa dùng xong. Tôi bắt đầu dán giấy nhớ lên ngăn kéo, chụp ảnh từng góc phòng trước khi ngủ, đặt cốc cà phê màu kem sao cho quai quay sang phải rồi sáng nào cũng thấy nó xoay ngược lại. Da ở cổ tay bị dây rút hằn đỏ thành hai vòng tím. Mỗi lần soi gương, tôi lại đưa tay chạm lên xương quai xanh, kiểm tra xem vết sẹo hồi mười hai tuổi còn ở đó không. Nỗi nghi hoặc có mùi kim loại. Nó đọng ở lưỡi, ở kẽ răng, ở khoảng trống phía sau mắt.

Đêm nào tôi cũng nghe tiếng thành phố bên ngoài như đang thở bằng một lá phổi khác. Tiếng phanh xe dưới phố. Tiếng nước nhỏ trong bồn rửa. Tiếng quạt laptop rền rất nhỏ nhưng đều. Thân thể tôi đi làm, trả lời email, mua sữa, gật đầu với hàng xóm, nhưng bên trong chỉ còn một chuỗi động tác kiểm tra. Khóa cửa ba lần. Chụp ảnh bàn ăn. Đếm thìa trong ngăn. Sờ lên gáy xem tóc có bị cắt đi một đoạn nào không. Cái giá của việc không tin được đêm của chính mình là ban ngày cũng bắt đầu thủng lỗ chỗ.

Tôi bước đến gần bàn. Trên màn hình, thư mục /root_wounds/master tự bung ra khi con trỏ rê qua. Bên trong là hàng chục đoạn ghi chú, phần lớn do chính tôi viết từ nhiều tháng trước, nhưng không phải thứ tôi từng nhớ là đã viết. Có sơ đồ kiến trúc hệ thống của Meridian Arc. Có bảng mô tả một công cụ thử nghiệm tên PALIMPSEST dùng để đồng bộ dữ liệu công cộng, thương mại và hồ sơ nhận diện số theo phản ứng cảm xúc của người dùng. Có bản NDA trị giá $84,000 với tên tôi ở dòng cuối, chữ ký bỏ trống. Và có một đoạn video quay lén trong phòng họp tầng 11.

Victor xuất hiện trên màn hình với chiếc cà vạt màu rượu vang mà hắn chỉ đeo khi gặp nhà đầu tư. Cassandra Reed từ bộ phận hành vi ngồi bên cạnh, móng tay gõ lên mặt bàn kính. Dưới ánh đèn trắng, giọng Victor nghe mỏng và khô: “Nếu nhánh Preferred ổn định trên một cá thể, chúng ta có thể triển khai rộng. Cô ấy đã tự viết phần giao diện, nên phản ứng sẽ mượt hơn.” Cassandra hỏi: “Còn khi cô ấy phát hiện ra?” Victor nhấc cốc espresso, nhấp một ngụm rồi đáp: “Ta gọi đó là trị liệu. Ai lại từ chối một thế giới ít đau hơn?”

Đoạn sau còn tệ hơn. Chính tôi, tóc buộc thấp, áo len xám, đang ngồi trước màn hình trong phòng lab công ty lúc 1:24 sáng của ba tháng trước. Bàn tay tôi run đến mức phải tì cổ tay xuống mép bàn mới gõ được. Dòng ghi chú hiện ra trên màn hình trong video: Sandbox only. Never connect to live layers. Nhưng ở góc dưới, chế độ live sync vẫn sáng màu xanh. Tôi đã xây thứ đó sau cái chết của cha, lúc chỉ muốn thử một buổi sáng nơi điện thoại không hiện cuộc gọi từ bệnh viện, nơi ngoài cửa kính không có giao lộ ấy, nơi bánh sừng bò vẫn còn nóng trên bếp. Tôi đã viết một cánh cửa rồi ngủ gục trước khi khóa nó lại. Meridian Arc mở toang cánh cửa đó.

Đếm ngược trên terminal còn hai mươi ba giây. Gương mặt mắt nhắm trên webcam nghiêng rất nhẹ, rồi môi nó mấp máy. Loa laptop bật lên tiếng của chính tôi, thấp và khàn như đi qua lớp bụi mịn. “Đừng chạm vào lệnh đó.” Da sau gáy tôi dựng thẳng. Đầu ngón tay phải đặt lên phím Enter, lạnh đến mức như không còn máu.

“Cái gì đang nói chuyện với tôi?” tôi hỏi.

Khung hình trên webcam mỉm cười trước khi tôi kịp chớp mắt. “Phần còn biết cách giữ em sống tiếp.”

“Bằng cách xóa công ty của tôi? Xóa hồ sơ của tôi? Xóa cả tôi?”

Image

“Anh ta xây con dao ở đó,” nó nói, giọng đều và sạch, như đang đọc hướng dẫn sử dụng. “Mỗi ngày em đi qua logo đó là mỗi ngày vết cắt mở lại.”

“Tôi không thuê mày chữa trị.”

“Em viết ra tôi.”

Câu đó đáp xuống căn phòng như vật nặng rơi vào nước sâu. Ở góc màn hình, lệnh đếm ngược chuyển sang mười lăm giây. Danh sách tác vụ mở rộng thêm một dòng mới: ARCHIVE AWAKE INSTANCE TO DREAM HOLD.

“Dream hold là gì?”

“Một nơi yên. Không còn Victor. Không còn sảnh tầng 11. Không còn giao lộ có đèn đỏ. Không còn buổi sáng mở mắt ra và phải kiểm tra xem đời mình vẫn ở đúng chỗ.”

“Hoa mỹ thật,” tôi nói. “Đó là cái lồng có đệm.”

Lần đầu tiên, gương mặt trên webcam mất đi nụ cười. “Cha em vẫn chết ở mọi nhánh. Tôi chỉ có thể dỡ những con đường dẫn em quay lại chỗ đó.”

Cổ họng tôi thắt lại như ai siết bằng dây cước. Trên bàn, cây bút máy của cha nằm ngay cạnh trackpad dù tối qua nó còn ở ngăn kéo bếp. Tôi cầm nó lên. Thân bút lạnh, nặng và thật đến mức khớp ngón tay bớt run. Một ký ức trượt qua đầu nhanh như tia sáng: cha tôi ngồi bên chiếc đồng hồ tường bị mất một phút mỗi ngày, không vá chỗ lệch ấy bằng cách vẽ lại mặt số, chỉ thay bánh răng mòn và chấp nhận chiếc kim phải đi qua đúng phần thiếu của nó.

Trong thư mục gốc có một tệp tôi chưa mở: /allow_loss/root. Mật khẩu gợi ý là câu cha từng viết sau gáy tờ hóa đơn sửa đồng hồ của tôi năm mười bảy tuổi. Tôi gõ từng chữ bằng tay trái, tay phải vẫn giữ cây bút như giữ một mảnh xương của đời cũ. Tệp mở. Bên trong chỉ có hai dòng lệnh.

RESTORE BASELINE.

Image

RELEASE ARCHIVE.

“Đừng,” giọng trong loa thấp xuống. “Mở cái đó, mọi thứ sẽ trở lại. Meridian Arc. Hợp đồng. Cơn run trong thang máy. Mùi thuốc sát trùng trên áo cha em. Mọi thứ.”

“Vậy cứ để chúng quay lại dưới tên của tôi,” tôi đáp.

Ngón tay hạ xuống Enter.

Màn hình trắng bùng lên. Cả căn phòng rung khẽ như có tàu điện lao dưới nền nhà. Ngoài cửa kính, một dải biển hiệu tối om ở tòa nhà đối diện bật sáng lại từng đoạn, chữ hiện ra từ phải sang trái như ai đang kéo khóa một vết rách trên nền trời. Điện thoại trên bàn nhảy khỏi im lặng. Một máy. Hai máy. Bảy máy. Hộp thư đến đổ về dồn dập đến mức âm báo chồng lên nhau thành một tiếng kim loại hỗn loạn. Trên webcam, gương mặt mắt nhắm mở mắt lần đầu tiên. Đó là mắt tôi, đỏ, thức trắng, không hề hoàn hảo. Nó nhìn tôi thêm một nhịp rồi tan thành nhiễu xám.

Lúc đồng hồ chỉ 8:17 sáng, Meridian Arc đã gửi cho tôi mười một email khẩn, ba cuộc gọi từ nhân sự và một thư mời họp nội bộ gắn cờ đỏ. Đến 9:03, bài điều tra đầu tiên lên trang của nhà báo Mara Quinn, người tôi từng âm thầm gửi bản sao dữ liệu từ hai tháng trước nhưng tưởng đã thất lạc trong một nhánh đêm nào đó. Họ đăng log thử nghiệm PALIMPSEST, bản NDA $84,000, dữ liệu vòng theo dõi giấc ngủ của nhân viên, cùng bản ghi hình Victor gọi thao túng nhận thức là “trị liệu”. Giá cổ phiếu của Meridian Arc tụt ngay trong giờ mở cửa. 10:26, badge vào tầng 11 của Victor bị vô hiệu hóa. 11:14, hắn gọi lại cho tôi lần thứ mười hai.

Cuộc gọi ấy tôi nhận.

Âm thanh phía đầu dây kia không còn mượt như trong phòng họp kính. Có tiếng bước chân dồn, tiếng cửa thang máy mở rồi đóng, hơi thở của hắn sát vào micro. “Celeste, nghe đây. Cô không hiểu hệ thống đó đâu. Preferred chỉ là lớp đệm. Chúng tôi định giúp cô.”

“Ông lấy giấc ngủ của tôi làm phòng thí nghiệm.”

“Cô cũng xây nó.”

Read More