Bác sĩ bật khóc khi bế con tôi lần đầu — và cái tên tôi nói ra đã làm cả gia đình ông sụp xuống-thuyhien

Tiếng khóc của con vẫn mảnh và cao, rung trong lớp không khí lạnh đặc mùi xà phòng và thuốc sát trùng. Chiếc đèn tròn trên trần hắt xuống khuôn mặt vị bác sĩ một màu trắng gần như tàn nhẫn, làm rõ từng đường gân xanh ở thái dương ông. Tôi nằm im, lưng dính vào lớp ga còn ẩm mồ hôi, nhìn đôi môi ông mấp máy mấy lần mà không thành câu. Bàn tay đang bế con tôi run đến mức nữ hộ sinh phải bước tới đỡ khuỷu tay ông. Charles Beaumont nuốt xuống khó khăn, nhìn đứa bé thêm một lần nữa, rồi kéo ghế lại sát giường tôi như thể hai đầu gối ông không còn đủ sức giữ ông đứng thẳng.

“Victor Beaumont… là con trai tôi.”

Không ai trong phòng nói thêm lời nào. Chỉ có tiếng máy monitor chớp nhịp đều đều bên cạnh đầu giường, tiếng máy sưởi rè nhẹ trong góc, và tiếng con tôi quẫy rất khẽ trong khăn quấn. Nữ hộ sinh nhìn từ ông sang tôi, rồi lùi lại một bước, khép cửa phòng sinh kín hơn. Tôi không nhấc người lên nổi, chỉ nhìn bảng tên bạc trước ngực ông rung nhẹ theo từng hơi thở gấp.

Image

Ông đưa tay vuốt qua mặt như một người vừa tỉnh dậy giữa cơn mộng dữ. “Nó nói với gia đình tôi rằng nó đang ở Zurich từ tháng trước. Nó bảo đang xử lý một hợp đồng với quỹ đầu tư. Ba ngày trước, vợ cũ của tôi còn gửi ảnh nó đứng trước một khách sạn ở Geneva.” Ông dừng lại, mắt đỏ ngầu, rồi nhìn thẳng xuống hai bàn tay mình. “Nó đã bỏ cô lại một mình sao?”

Tôi không đáp ngay. Vết kim truyền ở mu bàn tay nhói lên khi tôi khẽ cử động. Từ ngực áo bệnh viện, mùi sữa non mới xuống quyện với vị kim loại trong cổ họng. Bên ngoài cửa kính nhỏ, một chiếc cáng lướt qua, tiếng bánh xe nghiến lên mặt sàn bóng loáng. Mọi thứ trong bệnh viện vẫn vận hành như cũ, chỉ có căn phòng này là đang đứng khựng lại.

“Tôi không tìm ông,” tôi nói, giọng lạc đi vì khô cổ. “Tôi cũng không biết ông là ai.”

Ông gật đầu một cái, chậm đến đau mắt. “Tôi biết.”

Con trai tôi — đứa trẻ vừa sinh được vài phút — được đặt trở lại lên ngực tôi. Cơ thể bé nhỏ, ấm và mềm, áp vào lớp da còn rát buốt dưới xương quai xanh. Tôi cúi đầu, ngửi thấy mùi sữa, máu và lớp khăn giặt bằng nước xả hương dịu. Charles Beaumont vẫn ngồi đó, hai bàn tay chắp chặt đến các khớp xương trắng lên. Một người đàn ông quen ra lệnh trong phòng mổ, quen ký những biểu mẫu quyết định mạng sống của người khác, bây giờ ngồi trước tôi như một người vừa bị lấy mất phần xương sống.

Có lẽ nếu gặp ông trong bất kỳ ngày nào khác, tôi đã không tin một người mang họ Beaumont có thể trông như vậy.

Bảy tháng trước, khi Victor bỏ đi khỏi quán cà phê lúc 8:40 p.m., tôi đã ngồi yên thêm mười hai phút. Mưa ngoài mái hiên gõ cộc cộc, nhân viên lau bàn bằng khăn ướt có mùi chanh hóa học, còn ly espresso trước mặt thì lạnh dần, để lại vòng nâu đậm trên chiếc đĩa sứ. Victor chưa từng nói yêu tôi kiểu ồn ào. Anh ta đặt vé máy bay vào hộ chiếu tôi, đổi điện thoại mới cho tôi vào ngày chiếc cũ hỏng loa, và luôn gọi món trước khi tôi kịp nhìn menu. Kiểu đàn ông như thế khiến người khác tưởng mình đang được chở che. Mãi đến hôm ấy tôi mới hiểu đó chỉ là cách một người kiểm soát nhịp thở của người bên cạnh.

Chúng tôi gặp nhau ở khu thuốc kê đơn của tiệm nơi tôi làm thêm buổi tối. 9:18 p.m. của một ngày tháng Mười, anh ta bước vào với chiếc áo khoác còn dính mùi nước hoa gỗ đàn hương và hỏi mua thuốc giảm đau cho tài xế. Sau đó anh quay lại thêm hai lần, lần nào cũng mang một lý do nhỏ đủ để đứng cạnh quầy thêm vài phút. Tôi quen đôi bàn tay luôn được cắt móng gọn, chiếc đồng hồ thép sáng dưới đèn cửa hàng, và giọng nói thấp, đều, như thể không có điều gì trên đời khiến anh ta phải vội.

Khi biết mình có thai, tôi đã nhìn que thử hai lần lúc 6:03 a.m., trong căn phòng trọ chỉ rộng vừa đủ một chiếc giường đơn, một bếp điện và cái tủ nhựa màu kem đã sứt tay nắm. Bên ngoài cửa sổ, xe rác kéo qua để lại mùi xăng và nước mưa cũ. Tôi gọi cho Victor lúc 6:11 a.m. Anh không bắt máy. 6:42 a.m., anh nhắn: “Tối gặp.” Tôi đã giữ điện thoại trong lòng bàn tay suốt ca làm sáng hôm đó, nhìn tên anh sáng lên rồi tắt đi trên màn hình đen như một nhịp tim khác của mình.

Sau đêm ở quán cà phê, tôi không còn gặp anh nữa. Số điện thoại bị đổi. Căn hộ nơi anh từng đưa tôi đến nhìn xuống sông, với thảm màu be và máy lọc không khí kêu rất khẽ, biến mất khỏi cuộc đời tôi như thể chưa từng tồn tại. Người gác cửa nói người thuê đã chuyển đi từ tuần trước. Cửa kính thang máy phản lại gương mặt tôi xanh nhợt, hai tay giữ chặt tờ giấy siêu âm bị gấp đôi trong túi áo khoác.

Mỗi tháng sau đó được chia bằng những con số rất cụ thể. $680 tạm ứng tiền phòng khám. $124 cho vitamin và xét nghiệm bổ sung. $91 tiền taxi những ngày chóng mặt không đứng nổi trên xe buýt. $2,340 là số tiền tăng ca tôi cất trong phong bì nâu, ép phẳng dưới đáy ngăn kéo cạnh ba bộ quần áo sơ sinh mua dần từng món. Đêm nào tan ca lúc 11:16 p.m., tôi cũng đi bộ qua cửa hàng tiện lợi ở góc phố, mua một chai sữa nhỏ hoặc một gói bánh quy vị bơ, rồi đặt tay lên bụng khi về đến cửa phòng trọ. Không có ai nghe ngoài đứa bé trong bụng, nhưng tôi vẫn nói đều: “Mẹ ở đây.”

Charles Beaumont lắng nghe tất cả mà không ngắt lời. Mỗi lần tôi dừng lại để thở, ông chỉ cúi đầu sâu hơn một chút. Khi tôi kể đến đoạn mình đi xin ứng lương để đóng tiền khám thai tháng thứ sáu, ông đặt khuỷu tay lên đầu gối, hai bàn tay che kín miệng. Mùi găng tay latex còn mới trên áo ông trộn với mùi nước hoa nhẹ từ cổ áo sơ mi bên trong. Con tôi khẽ ọ ẹ trong lòng, và mắt ông ngay lập tức tìm đến khuôn mặt đứa bé như thể bị kéo bằng một sợi dây vô hình.

“Tôi nhận ra nó ngay,” ông nói rất nhỏ. “Phần xương gò má. Đôi lông mày. Đó là khuôn mặt của Victor lúc mới sinh.”

Tôi nhìn xuống con. Bé ngủ chập chờn, miệng hé nhẹ, bàn tay bé tí co lại như một chiếc lá non. Cơn đau dưới bụng vẫn cuộn lên từng đợt nhưng không còn làm tôi co người nữa. Một thứ khác đang dần thay thế nó — không phải nhẹ nhõm, cũng không phải giận dữ. Nó giống cảm giác nhìn thấy một cánh cửa vốn bị khóa kín nay tự mở ra, để lộ phía sau là một hành lang mình chưa từng biết đến.

“Cô có muốn tôi gọi nó đến đây không?” Charles hỏi.

Tôi quay sang nhìn ông. “Ông gọi được sao?”

Ông rút điện thoại khỏi túi áo blouse. Màn hình hiện 1:41 p.m. và năm cuộc gọi nhỡ của một cái tên lưu là Victoria. Ông bỏ qua tất cả, tìm số Victor, bấm gọi loa ngoài. Chuông reo bảy lần. Đến lần thứ tám, một giọng nam vang lên, nhiễu nhẹ vì gió.

“Dad? Con đang họp.”

Charles không đổi nét mặt. “Con đang ở đâu?”

“Geneva. Con đã nói rồi.”

Có một khoảng im lặng ngắn, rồi ở đầu dây bên kia vang lên tiếng va ly kéo trên nền đá và một giọng phụ nữ cười khẽ bằng tiếng Anh. Tôi nhìn thấy ngón tay Charles siết quanh mép điện thoại.

“Ta đang đứng trong phòng sinh của St. Gabriel,” ông nói. “Ta đang nhìn đứa con trai mới sinh của con.”

Đầu dây im bặt. Không còn tiếng gió. Không còn giọng cười. Chỉ có một âm thanh sột soạt như ai đó vừa chụp lấy điện thoại.

“Dad, con có thể giải thích.”

“Lái xe tới đây.”

“Không phải như bố nghĩ.”

“3:00 p.m. Nếu con không xuất hiện, ta sẽ để luật sư gia đình làm phần còn lại.”

Charles cúp máy. Không một lời đe dọa cao giọng. Không chửi bới. Không đập bàn. Chỉ có cách ông đặt chiếc điện thoại xuống khay inox bên cạnh giường tôi, nhẹ đến mức nó chẳng phát ra tiếng nào, mới làm nữ hộ sinh đứng gần đó quay hẳn mặt đi.

Tôi đã nghĩ câu chuyện lớn nhất trong ngày ấy là cuộc sinh khó kéo dài từ 11:43 a.m. đến 1:07 p.m. Nhưng hóa ra không phải.

3:02 p.m., Victor xuất hiện ở cửa phòng hậu sản. Anh ta mặc áo khoác sẫm màu, cổ áo còn dựng lên, mái tóc chải gọn đến mức như vừa bước khỏi một sảnh khách sạn chứ không phải khỏi một lời nói dối. Mùi nước hoa quen thuộc tiến vào trước cả người anh. Nhưng lần đầu tiên từ lúc tôi biết anh, bước chân ấy không còn đều nữa. Nó chậm lại khi nhìn thấy cái nôi trong suốt đặt cạnh giường tôi. Chậm thêm một nhịp khi thấy tôi đang ngồi tựa gối, ôm con. Và khựng hẳn khi thấy cha anh đứng bên cửa sổ.

“Dad…”

Charles quay lại. Ánh sáng sau lưng ông làm mái tóc bạc viền lên một đường sắc lạnh. “Lại đây.”

Read More