Bà Ta Trở Lại Đòi 18 Tỷ Ngay Đêm Vinh Danh Cha — Nhưng Trang Cuối Cùng Đã Chôn Mọi Hy Vọng-thuyhien

Ngón tay thằng cả dừng lại ở mép giấy lâu đến mức cả hội trường nghe rõ tiếng điều hòa thổi qua dãy đèn pha lê trên trần. Tờ giấy hơi rung trong tay nó. Ánh đèn vàng hắt xuống làm hàng chữ cuối cùng hiện lên rõ như một vết cắt. Người phụ nữ đứng giữa lối đi vẫn giữ nguyên cằm ngẩng cao, nhưng nụ cười trên môi đã mỏng đi một chút.

Con trai tôi ngẩng đầu lên trước. Rồi nó nhìn sang em gái. Rồi nhìn đứa út vẫn còn cầm micro trên sân khấu. Ba đứa không nói ngay. Chỉ có tiếng giày của phục vụ khựng lại ở góc phòng, mùi hoa ly nồng hơn vì không ai còn chạm vào ly rượu hay thức ăn trên bàn.

“Trang này,” nó nói, giọng thấp, khô, “là giấy từ bỏ toàn bộ quyền liên quan đến ba anh em tôi. Có công chứng. Có chữ ký của bà. Ngày ký là 17 tháng 8, 30 năm trước.”

Image

Một vài cái đầu trong hội trường quay hẳn về phía người phụ nữ.

Bà ta đưa tay ra rất nhanh.

“Đưa đây.”

Thằng cả không đưa. Nó lật tờ giấy lại, ngón tay giữ chặt vào góc dưới cùng, nơi có vết mực cũ đã ngả màu nâu nhạt.

“Tự nguyện rời khỏi nơi cư trú. Từ bỏ quyền nuôi dưỡng, thăm nom, đại diện và mọi yêu cầu tài sản phát sinh từ quan hệ với các con về sau.”

Mỗi chữ nó đọc lên rơi xuống sàn như kim loại. Không lớn tiếng. Không gằn giọng. Càng bình tĩnh, cả phòng càng im hơn.

Người phụ nữ bước thêm một bước, gót giày chạm nền đá thành một tiếng cộc sắc lạnh.

“Lúc đó tôi bị ép.”

Đứa con gái thứ hai của tôi đứng dậy. Nó mặc bộ váy xanh đậm, tóc búi thấp, cổ tay còn giữ chiếc vòng bạc tôi mua năm nó đỗ đại học, chỉ đáng 320 nghìn nhưng nó đeo suốt nhiều năm. Nó không nhìn người đàn bà kia ngay. Nó kéo chiếc ghế ra khỏi bàn, âm thanh chân ghế cào trên sàn khiến vài người rùng mình.

“Bị ép?” nó hỏi.

Mùi nước hoa trong phòng như đặc hơn. Người phụ nữ chớp mắt một lần. “Đúng.”

Con gái tôi quay hẳn người lại, đối diện bà ta giữa lối đi.

“Bị ép đến mức để lại ba đứa trẻ, đứa nhỏ nhất mới 3 tháng, rồi biến mất suốt 30 năm?”

Không ai xen vào. Một người đàn ông bàn đầu cầm điện thoại lên rồi lại hạ xuống, như sợ tiếng thông báo sẽ cắt ngang thứ đang diễn ra trước mắt.

Tôi vẫn đứng cạnh ghế, tay đặt trên lưng ghế. Gỗ ghế mát lạnh. Ở khoảng cách đó, tôi nhìn thấy một sợi tóc bạc rất nhỏ ở thái dương người phụ nữ. Thời gian đã đi qua bà ta, nhưng không để lại lấy một dấu vết mềm đi trong mắt.

Đứa út đặt micro xuống chân đế. Tiếng kim loại chạm nhau nhỏ mà vang. Nó bước xuống hai bậc sân khấu, bộ vest sẫm màu làm vai nó trông rộng hơn hẳn thằng bé ngày xưa hay ôm cổ tôi ngủ gục mỗi chiều mất điện.

Nó dừng lại trước mặt người phụ nữ.

“Bà muốn phần nào?”

Người phụ nữ hơi thở mạnh hơn một nhịp, như vừa tìm được khe cửa để bước tiếp.

“Tài sản hình thành từ gia đình này. Tên tuổi, công ty, nhà đất. Tôi là mẹ ruột của các anh chị.”

Đứa út gật đầu rất khẽ.

“Ruột thịt thì có. Nhưng gia đình?”

Bà ta siết quai túi xách. “Tôi sinh các anh chị ra.”

“Ông ấy nuôi chúng tôi sống.”

Câu nói ấy làm người phụ nữ khựng lại rõ ràng lần đầu tiên từ lúc bước vào.

Ở phía sau, ai đó khẽ hít vào. Tiếng ly chạm đĩa rất nhỏ từ bàn cuối cùng cũng im bặt.

Con trai cả lật thêm một trang mỏng kẹp phía sau. “Còn cái này nữa.”

Nó giơ lên cao vừa đủ để luật sư ngồi ở bàn khách mời nhìn thấy con dấu tròn màu đỏ. “Biên nhận số tiền 12 triệu đồng bà nhận khi rời đi. Nội dung ghi rõ: nhận đủ, không tranh chấp, không quay lại yêu cầu cấp dưỡng hay tài sản về sau.”

Môi son đỏ trước mặt tôi mím lại.

“12 triệu thì đáng gì?” bà ta bật ra.

Lúc đó, lần đầu tiên tôi nhìn thẳng vào bà ta và cất tiếng.

“Ngày đó,” tôi nói, “12 triệu là giá bà tự đặt cho ba đứa con.”

Read More