Tiếng chân trần không giống tiếng chạy. Nó lướt trên lớp thảm dày như một dải lụa bị kéo ngang sàn, rất nhanh, rất nhẹ, đủ để dựng gai dọc hai cánh tay tôi. Chiếc khung bạc lạnh ngắt trong tay run lên, cạnh kính cấn vào lòng bàn tay. Ở cuối hành lang, dưới quầng sáng vàng nhạt từ chiếc đèn tường, một cô gái gầy trong chiếc áo len xám rộng quá khổ đứng nghiêng người bên cánh cửa ốp gỗ tối màu. Khuôn cằm đó. Sống mũi đó. Mái tóc đen cắt đến ngang vai, rối ở đuôi như vừa tự cắt bằng kéo bếp. Cô ấy đưa một ngón tay lên môi.
— Đừng quay lại — cô ấy thì thầm.
Mùi bụi vải cũ và hoa ly từ sảnh lớn dạt lên theo luồng máy lạnh. Trước khi tôi kịp đáp, cô ấy xoay chiếc núm đồng trên tấm ốp tường bên cạnh. Một khe cửa mỏng bật ra trong tiếng lách cách nhỏ như móng tay chạm ly thủy tinh. Bàn tay lạnh của cô ấy chộp lấy cổ tay tôi, kéo tôi vào một lối đi hẹp sau bức tường. Bóng tối ép sát hai bên vai. Sau lưng, hành lang ngoài kia vẫn im như chưa từng có ai bước qua.

Trong khe sáng rơi từ ô thông gió cao gần trần, tôi nhìn rõ mặt cô ấy hơn. Gò má hóp đi. Quầng thâm xanh dưới mắt. Một vết sẹo mảnh chạy dọc gần chân tóc bên trái, chạm xuống thái dương rồi mất dưới lọn tóc. Cô ấy nhìn chiếc khung bạc trên tay tôi, nhìn dải ruy băng đen ở góc ảnh, rồi nuốt khan đến mức cổ họng phát ra tiếng động nhỏ.
— Ông ấy đưa cô lên phòng tôi à?
Tôi gật đầu.
— Ông ấy muốn cô ký gì vào sáng mai?
— Tôi chưa biết. Hợp đồng chỉ nói đóng vai con gái ông ấy trong vài việc riêng.
Cô ấy cười, nhưng tiếng cười khô đến mức nghe như giấy bị vò.
— Vậy là ông ấy hết thời gian rồi.
Mùi gỗ ẩm và kim loại trong lối đi gợi tôi nhớ cầu thang thoát hiểm sau tiệm bánh, nơi tôi từng ngồi ăn nửa ổ bánh mì nguội lúc 10:47 p.m. giữa hai cuốc giao hàng. Chỉ vài giờ trước, tôi còn bị gọi là đồ ăn cắp. Giờ một người đã mất tích ba năm đang đứng sát đến mức hơi thở cô ấy chạm vào mu bàn tay tôi.
Tên cô ấy là Celeste Crane, nhưng điều đó tôi đã biết từ những bức ảnh trong sảnh. Điều tôi không biết là trước August 14, 2023, căn nhà này từng có tiếng đàn piano sau bữa tối, từng có mùi bơ nướng từ bếp sau mỗi sáng Chủ Nhật, và từng có một người mẹ mở cửa phòng con gái bằng ba nhịp gõ đều như nhịp metronome. Celeste kể rất nhỏ, mắt không rời khe thông gió, như thể chỉ cần nói lớn hơn một chút, cả căn nhà sẽ quay đầu nhìn vào bức tường này.
Mẹ cô ấy là Helena Crane. Bà không chỉ là vợ của Arthur Crane mà còn là người lập quỹ Helena House, nơi tài trợ học bổng, nhà tạm trú và các bếp ăn di động quanh thành phố. Mỗi tháng bà đều đưa Celeste theo đến một điểm phát đồ ăn, bắt con gái tự bê thùng sữa, tự ngồi nghe người vô gia cư kể chuyện. Sau khi bà mất trong một vụ lật thuyền cách đây bốn năm, hoa ly trắng xuất hiện khắp biệt thự này. Căn phòng âm nhạc bị khóa. Ảnh gia đình dừng lại. Arthur vẫn đeo đồng hồ đúng giờ, vẫn họp đúng lịch, chỉ có giọng nói của ông ngày một lạnh như mặt kính phòng họp.
Đến mùa hè 2023, Celeste phát hiện tiền từ quỹ mẹ mình chảy vào ba công ty vỏ bọc. Ban đầu là những khoản nhỏ: $18,400 cho tư vấn an ninh, $26,000 cho vận chuyển sự kiện, $9,700 cho bảo trì kho lạnh. Sau đó là những cột số dày lên, đều đều, sạch sẽ đến mức đáng ngờ. Cô ấy lục trong phòng làm việc của mẹ, thấy hóa đơn trùng với những công ty có địa chỉ là bãi đất trống hoặc hộp thư thuê tháng. Người duy nhất có quyền ký duyệt các khoản đó là Arthur Crane.
Ngày August 14, 2023, đúng ngày sinh nhật thứ 21 của Celeste, Arthur đặt lên bàn ăn sáng một tập giấy bìa xanh. Ông bảo đó là giấy ủy quyền tạm thời để ông tiếp tục điều hành quỹ cho đến khi con gái ổn định tinh thần sau tang lễ kéo dài. Cô ấy đọc đến trang mười một thì thấy điều khoản chuyển toàn bộ quyền biểu quyết của phần tài sản Helena để lại cho Arthur trong mười năm. Celeste không ký.
— Con đang làm quá lên — ông ấy nói lúc đó, rồi đẩy cây bút lại gần thêm nửa gang tay. — Không có ta, con chẳng là gì.
Đó là lần đầu tiên Arthur nhìn con gái như nhìn một chướng ngại vật. Không phải như nhìn một người thân.
Celeste đứng dậy, bỏ bữa sáng còn nguyên mùi bánh mì nướng và cà phê Ethiopia trên bàn, chạy xuống cầu thang phụ. Người lái xe cũ của Helena đã chở cô ấy đến nhà luật sư Melissa Greene trong đêm. Sáng hôm sau, Arthur báo cảnh sát rằng con gái ông mất tích, tinh thần bất ổn, có thể tự gây nguy hiểm cho bản thân. Ảnh của Celeste lên báo. Người dò tin được thuê. Các tài khoản cá nhân bị đóng. Melissa giấu cô ấy ở ba nơi khác nhau suốt hơn hai năm, chờ đủ tài liệu để không biến vụ này thành lời một cô con gái chống lại lời một tỷ phú.
— Tuần trước bà ngoại tôi mất — Celeste nói, mắt rơi xuống cổ tay tôi, nơi vệt siro đã khô thành lớp mỏng. — Trước khi mất, bà nhờ người gửi cho Melissa một cuốn thánh ca. Trong gáy sách có mã két ở phòng âm nhạc. Mẹ tôi giấu thứ cuối cùng ở đó.
Bấy giờ tôi mới nhớ đến cánh cửa khóa ở cuối hành lang. Ổ khóa bằng đồng tối màu, bóng lên quanh chỗ tay người chạm nhiều năm. Ở mép cửa có vết xước nhỏ như dấu móng mèo. Cổ họng tôi khô rát. Trong túi áo khoác vẫn còn bản hợp đồng giấy dày Arthur đưa. Khi lôi ra dưới ánh đèn điện thoại, mắt Celeste dừng ngay ở dòng chân trang.
CRANE RETAIL HOLDINGS.
Đó không chỉ là tập đoàn của Arthur. Đó còn là công ty mẹ của chuỗi tiệm bánh nơi Veronica vừa đẩy bảng tên của tôi vào thùng rác.
Tim tôi đập mạnh đến nỗi phần cổ áo thun dính vào xương đòn theo từng nhịp. Mùi mực in mới trên hợp đồng bỗng gắt lên. Celeste giật lấy tập giấy, lật rất nhanh đến trang cuối. Kẹp trong đó là một tờ hướng dẫn tạo hình. Tóc búi thấp. Váy xanh nhạt. Không cười khi có mặt hội đồng. Ký tên ở trang có đánh dấu vàng. Bên góc phải là ảnh thẻ của tôi, chụp từ hồ sơ nhân viên, dưới đó không phải tên Linh mà là Celeste Helena Crane.
Arthur không tìm thấy tôi tình cờ. Ông ấy đã chọn, theo dõi và dồn tôi đến chân tường.
Bọn tôi đi sát mép tường đến cánh cửa khóa. Celeste lấy từ túi áo len một chiếc chìa nhỏ quấn băng dính đen, tra vào ổ. Tiếng kim loại ăn khớp khô và gọn. Cửa mở vào căn phòng lạnh hơn hẳn bên ngoài. Không phải vì máy lạnh. Cái lạnh ở đây là thứ của một nơi bị đóng quá lâu, nơi rèm nặng giữ bụi và ký ức lại thành lớp.
Phòng âm nhạc vẫn còn cây grand piano phủ khăn trắng. Trên mặt gỗ, một lớp bụi mịn nằm yên như bột. Có mùi vecni cũ, giấy ố và thứ ngọt rất mờ từ hộp gỗ tuyết tùng đặt trên kệ sách. Celeste đi thẳng đến ghế đàn, quỳ xuống, luồn tay dưới mặt ghế. Cô ấy kéo ra một hộp nhạc nhỏ hình thiên nga, lớp sơn ngà đã nứt chân chim ở hai cạnh. Bên trong không có dây chuyền hay nhẫn. Chỉ có một chiếc USB màu bạc và một phong bì niêm sáp đã gãy.
Trong ngăn kéo bàn viết gần cửa sổ, tôi tìm thấy thứ khiến đầu ngón tay mình tê buốt hơn cả ổ khóa đồng. Một tập hồ sơ mỏng buộc dây xanh. Trang đầu là báo cáo theo dõi nhân viên từ các cửa hàng của Crane Retail. Trang thứ hai có ảnh chụp tôi khi đang dựng xe ngoài khu chung cư ở 7:06 a.m., tóc búi gọn trong nón bảo hiểm. Trang thứ ba là bảng chi tiêu của tôi: tiền thuê nhà $1,280, số dư tài khoản, lịch làm việc, tên chủ nhà, số căn hộ. Kẹp phía sau là xác nhận chuyển khoản $3,000 cho Veronica vào 11:12 a.m. hôm nay, ghi chú: execute termination before pickup.
Và dưới cùng là ảnh trích từ camera kho sau của tiệm bánh lúc 2:05 p.m. Người lấy hộp macaron $486 không phải tôi. Đó là Adrian Pike, giám đốc vận hành khu vực, tay cầm điện thoại, vai còn đeo thẻ quản lý khách VIP.
Không có nhầm lẫn nào ở tiệm bánh cả. Đó là cái bẫy được lập bằng giờ giấc, mật khẩu tài khoản và sự đói nghèo của tôi.
Celeste cắm USB vào chiếc laptop mỏng giấu trong túi vải. Hàng thư hiện lên thành từng dãy dưới ánh xanh lạnh. Tài khoản offshore. Hóa đơn giả. Biên bản họp sửa số. Và có cả một chuỗi email giữa Arthur với bộ phận pháp lý nội bộ về việc cần một người thay thế có vóc dáng tương đồng để hoàn tất buổi ký vào 8:30 a.m. hôm sau. Một email đính kèm bức ảnh tôi lấy từ camera nhân viên. Dòng chủ đề chỉ có sáu từ: suitable if pressured financially.
Celeste ngồi thụp xuống thảm, bàn tay đặt trên nắp laptop. Không có giọt nước mắt nào rơi. Chỉ có gân xanh nổi lên ở cổ tay và đường quai hàm siết cứng như mép ly pha lê.
— Melissa đang chờ ngoài cổng phụ lúc 7:15 a.m. — cô ấy nói. — Nhưng nếu bỏ đi bây giờ, ông ta sẽ xóa máy chủ trong đêm.
Tôi nhìn bản hướng dẫn tạo hình đặt trên bàn, nhìn bức ảnh thẻ của mình mang tên người khác, rồi kéo chiếc ghế đàn ngồi xuống. Bề mặt nhung cũ cọ qua lòng bàn tay như lông bụi.
— Sáng mai tôi sẽ xuống. Ông ấy muốn chữ ký thì để ông ấy chuẩn bị bút.
Mùi cà phê rang từ dưới nhà len rất nhẹ lên hành lang lúc 8:21 a.m. hôm sau. Trời trong xanh đến mức mặt hồ trước biệt thự phản ra trần nhà những dải sáng nhòe như gương rung. Người giúp việc cài cho tôi chiếc kẹp ngọc trai vào tóc, tay cô ấy run đến mức đầu kẹp chạm thái dương tôi hai lần. Chiếc váy xanh nhạt Arthur chọn ôm sát vai, phần vải mịn trượt trên da như nước lạnh. Trong gương, gương mặt tôi bị biến thành phiên bản trẻ hơn của những bức ảnh trong sảnh. Chỉ có đôi mắt là không giống. Mắt tôi đỏ vì thức trắng, còn trong ảnh của Celeste, nụ cười dừng ở thời điểm chưa ai ép cô ấy ký bán mẹ mình.