Victor mở miệng ra, nhưng âm thanh bật khỏi cổ họng ông ta không còn là mệnh lệnh. Nó giống một hơi thở bị cắt ngang giữa mùa đông, ngắn, sắc, khô đến mức tôi nghe rõ ngay cả khi mưa đang quất vào lớp kính cao sát trần. Mùi nến sáp, rượu đỏ và khăn bàn mới giặt vẫn còn đọng trong phòng ăn, nhưng giờ đó còn có thêm mùi sắt lạnh từ ổ khóa vừa gài và mùi mồ hôi chua từ những bàn tay bấu chặt vào lưng ghế. Victor nhìn Elara như nhìn một người vừa bước ra khỏi ngôi mộ mà chính ông ta đã đứng cạnh hai mươi hai năm trước.nn”Mang máy tính của tôi xuống,” ông ta nói với quản lý ca. “Và gọi Daniel Reeves. Bảo ông ta mở kho hồ sơ cũ. Ngay lập tức.”nnKhông ai dám chậm.nnChiếc máy tính xách tay màu đen được đặt lên bàn số 1, ngay cạnh ly Bordeaux còn dang dở. Daniel Reeves xuất hiện trên màn hình sau chưa đầy bốn phút. Ông ta là người điều tra tư nhân đã nghỉ làm từ lâu, tóc bạc, đeo kính gọng mảnh, giọng khàn như giấy nhám. Victor không chào hỏi. Chỉ ném ra một câu.nn”Mở lại vụ tai nạn của Evelyn Ashford. Đêm 14 tháng 12. Hai mươi hai năm trước.”nnTôi thấy Elara siết sợi dây chuyền chặt hơn. Đầu ngón tay cô hằn đỏ, rồi trắng bệch. Cô không biết Evelyn là ai, tôi chắc thế. Nhưng cái tên ấy vừa đi qua căn phòng như gió lùa qua khe cửa, khiến nến trên bàn rung lên một đường mỏng.nnVictor Ashford từng có một người vợ mà nhân viên cũ trong khu phố vẫn còn nhắc đến bằng một giọng kỳ lạ, nửa kính nể nửa dè chừng. Evelyn không giống những phụ nữ đi cùng ông ta bây giờ ở các buổi đấu giá hay tiệc gây quỹ. Bà không ồn ào, không đeo kim cương như áo giáp, không cười bằng môi. Người ta bảo bà đi qua nhà hàng đang sửa dở năm ấy trong một chiếc áo len màu kem, tóc xõa sau lưng, tay cầm sổ tay ghi tên từng nhân viên bếp vì muốn nhớ họ. Có lần bà ngồi xuống nền đá lạnh chỉ để buộc lại dây giày cho cậu bé giao hoa đang khóc ngoài cửa phụ. Lần khác, bà trả gấp đôi tiền công cho một phụ bếp vì nghe anh ta ho suốt đêm nhưng vẫn không dám nghỉ.nnVictor thì khác. Ngay cả hồi còn trẻ hơn, ông ta vẫn bước đi như thể mọi căn phòng đều được xây ra để nhường đường cho mình. Nhưng ở cạnh Evelyn, cái lạnh của ông ta dịu đi vài phần. Nhân viên cũ kể lại rằng có những đêm sau giờ đóng cửa, Victor tự tay kéo ghế cho vợ ở góc nhìn ra phố, để bà ăn món risotto đầu bếp thử nghiệm, còn mình ngồi nghe bà nói về những thứ nhỏ nhặt như màu khăn trải bàn hay tiếng violin quá chói. Bà là người duy nhất khiến ông ta chờ trước khi nổi nóng.nnRồi Evelyn biến mất trong một đêm tuyết rơi.nnTheo hồ sơ chính thức, chiếc xe chở bà lao khỏi cầu ở đường ven núi lúc gần 10:40 tối. Bình xăng nổ. Thi thể cháy đến mức phải nhận diện qua nhẫn cưới và mặt dây chuyền vàng Victor tặng vào mùa đông đầu tiên sau đám cưới. Quan tài được đóng kín. Tang lễ diễn ra sau đó ba ngày, giữa hương loa kèn trắng và những chiếc ô đen đẫm nước tuyết tan. Victor đứng như một cột đá ở hàng đầu, không khóc, không ngất, không rời một bước. Chỉ có đôi mắt đỏ khô và bàn tay siết chặt đến bật máu khi quan tài hạ xuống.nnÍt ai biết lúc ấy Evelyn đang mang thai bảy tháng.nnDaniel Reeves hiện lên rõ hơn trên màn hình. Ánh sáng xanh nhợt của máy tính hắt lên cằm Victor và lên cả mặt dây chuyền trong tay Elara. Daniel gõ rất nhanh. Tiếng phím lách cách vang lên giữa căn phòng im như nhà thờ.nn”Tôi đã tìm thấy báo cáo tai nạn gốc,” ông ta nói. “Nhưng có gì đó không ổn.”nnVictor không chớp mắt. “Đọc.”nn”Biên bản pháp y ghi một thi thể nữ. Chiều cao 1m68. Nhưng hồ sơ bệnh viện của bà Evelyn ghi 1m72.” Daniel dừng một giây. “Chênh bốn centimet.”nnVictor không cử động. Chỉ có xương hàm ông ta siết lại.nnDaniel lật tiếp. “Răng hàm trên của nạn nhân có miếng trám bạc bên trái. Hồ sơ nha khoa của bà Evelyn không có. Và còn một điểm nữa… người ký giấy nhận dạng thi thể không phải ông.”nnCả phòng nhìn Victor.nn”Là ai?” ông ta hỏi.nn”Bác sĩ hộ tống xe cấp cứu, Harold Brenner. Giấy xác nhận có chữ ký của ông ta và của một điều dưỡng tên Mara Voss. Không có người thân trực tiếp.”nnCái tên Mara Voss làm Elara ngẩng phắt đầu lên. Cử động ấy nhỏ nhưng đủ để tôi thấy rõ.nnVictor thấy luôn. “Cô biết cái tên đó?”nnElara im lặng. Mưa ngoài kính nặng hạt hơn. Một tia chớp lóe xa xa, làm mặt cô hiện lên tái mịn như sứ cũ.nn”Mara,” cô nói cuối cùng, giọng thấp đến mức tôi phải ghé tai mới nghe rõ. “Đó là tên mẹ nuôi tôi từng nhắc lúc sốt. Bà ấy bảo đừng bao giờ tin một người phụ nữ thích đeo găng tay màu kem trong nhà.”nnVictor bước một bước tới gần. Không còn vẻ ông chủ chỉ đạo nhân viên nữa. Trên mặt ông ta có thứ gì đó còn đáng sợ hơn giận dữ: hy vọng.nn”Mẹ nuôi cô là ai?”nn”Tôi không có giấy khai sinh gốc,” Elara đáp. “Chỉ có hồ sơ nhận nuôi tạm thời ở một trại trẻ phía bắc. Người đưa tôi tới đó là một phụ nữ bị bỏng ở cổ tay, dùng tên giả. Bà mất khi tôi mười lăm tuổi.”nnVictor nhìn chằm chằm vào cô. “Bà ấy tên gì?”nnElara lắc đầu. “Tôi chỉ gọi bà là Mẹ.” Cô mở mặt dây chuyền ra lần nữa. “Bà dặn nếu có ai nhận ra mặt ngoài, hãy bắt họ đọc dòng khắc trước. Nếu họ đọc đúng, nghĩa là họ từng chạm vào quá khứ này. Nếu họ đọc sai, tôi phải bỏ chạy.”nnVictor nhắm mắt trong đúng một nhịp. Khi mở ra, màu đỏ trong mắt ông ta sâu hơn.nn”Tôi đã đọc đúng.”nn”Nhưng ông vẫn không biết mặt trong,” Elara nói.nnHai người nhìn nhau qua ánh sáng nến rung và tiếng mưa quất cửa. Một người giữ bí mật suốt tuổi thơ. Một người chôn vợ và đứa con chưa kịp chào đời. Khoảng cách giữa họ chỉ vài bước chân, nhưng nó chứa hai mươi hai năm tro bụi.nnDaniel phá tan im lặng. “Còn nữa. Tôi vừa mở hồ sơ bảo hiểm nhân thọ. Sau khi bà Evelyn được tuyên bố tử vong, người yêu cầu giải ngân đầu tiên không phải ông Victor. Là cố vấn pháp lý của gia đình Ashford khi đó, ông Leonard Vale. Yêu cầu bị treo vì có tranh chấp tài sản chưa khai báo. Hai tuần sau, Leonard Vale chết vì nhồi máu cơ tim.”nnVictor quay hẳn người về màn hình. “Tranh chấp gì?”nnDaniel nuốt khan. “Một quỹ tín thác riêng đứng tên đứa trẻ chưa sinh. Nếu đứa trẻ sống sót, toàn bộ cổ phần kiểm soát chuỗi bất động sản ven đông sẽ không chuyển sang nhánh gia đình ông, mà treo cho người giám hộ của đứa trẻ đến năm hai mươi lăm tuổi.”nnTôi nghe ai đó hít mạnh phía sau mình.nnElara không hiểu hết giá trị của những con số ấy, nhưng cô hiểu một điều khác. Mắt cô hạ xuống mặt dây chuyền, rồi ngước lên Victor. “Ông nghĩ tôi là đứa bé đó?”nnVictor không trả lời ngay. Ông ta tiến gần thêm nửa bước, đủ để nhìn rõ vết sẹo mảnh sau tai trái của cô gái.nnTôi thấy ông ta khựng lại.nn”Evelyn có một vết bớt nhỏ ở sau tai trái,” ông ta nói chậm rãi. “Hình lưỡi liềm.”nnElara gạt tóc ra. Không phải vết bớt. Là một vết sẹo cong mờ như trăng non.nn”Tôi có cái này từ nhỏ,” cô nói. “Mẹ nuôi bảo tôi ngã vào cạnh nôi kim loại.”nnVictor đưa tay ra nhưng không chạm vào cô. Bàn tay ấy dừng giữa không trung một giây rồi hạ xuống. Với lần đầu tiên trong đêm, ông ta trông như một người đàn ông già hơn tuổi thật.nnDaniel nói tiếp, nhanh hơn, gấp hơn. “Tôi vừa tìm thấy tên tài xế. Simon Kade. Ông ta không chết trong vụ lao xe như biên bản ghi. Ông ta được chuyển đi bằng trực thăng riêng mười bảy phút trước khi xe phát nổ. Và người chi tiền là quỹ nội bộ của Ashford Holdings.”nnVictor đứng sững.nn”Ai phê duyệt?”nnTiếng gõ phím lại vang lên. Daniel nhìn màn hình, rồi tháo kính xuống.nn”Chữ ký điện tử thuộc quyền ủy nhiệm tạm thời của người em trai ông. Adrian Ashford.”nnMột âm thanh khô bật ra từ hàm Victor. Không phải cười. Không phải chửi. Chỉ là tiếng của thứ gì đó nứt bên trong.nnTôi từng nghe tên Adrian. Em trai cùng cha khác mẹ của Victor. Người luôn xuất hiện sau các tấm ảnh gia đình ở mép khung hình, như một cái bóng lịch sự. Người đại diện quỹ, ngồi trong hội đồng, nói năng nhỏ nhẹ, cài khăn túi hoàn hảo. Cũng là người đã tiếp quản gần hết mảng tài sản ven đông sau cái chết của Evelyn.nnVictor quay sang quản lý. “Gọi đội an ninh đến nhà Adrian. Không báo trước. Khóa toàn bộ quyền truy cập kho lưu trữ và két hồ sơ tầng hầm.”nnElara cất tiếng, lần đầu tiên có lực hơn trước. “Ông định làm gì tôi?”nnVictor nhìn lại cô.nn”Nếu cô là chìa khóa duy nhất còn sót lại của đêm đó, tôi sẽ không để ai chạm vào cô thêm lần nào nữa.”nnCâu nói ấy làm không khí đổi hẳn màu. Không phải dịu đi. Chỉ là chuyển từ đối đầu sang một thứ cảnh giác lạnh và sâu hơn. Elara không tin ông ta. Tôi thấy điều đó trong cách cô đặt chân lùi nửa bước, vai co lại, mắt đảo nhanh ra phía cửa phụ đã khóa.nn”Hai mươi hai năm rồi ông mới đào hồ sơ lên vì một sợi dây chuyền,” cô nói. “Còn tôi sống bằng thứ này từ lúc biết nhớ.” Cô giơ mặt dây chuyền lên ngang mặt. “Nếu mẹ tôi còn sống, tại sao bà không tới?”nnVictor không trả lời được.nnBên ngoài, còi xe vọng qua mưa. Bên trong, Daniel gửi tệp scan đầu tiên. Victor mở nó ngay trên bàn. Một biểu mẫu chuyển viện hiện lên, góc giấy có vết cà phê cũ. Ở phần ghi chú tay cuối trang có một dòng nguệch ngoạc gần như bị bỏ sót: Female conscious for 11 minutes after extraction. Repeated one phrase: not the baby, hide the baby.nnVictor đọc xong thì bàn tay đặt trên bàn chậm rãi nắm lại.nnElara nhìn nét mặt ông ta là biết có gì đó vừa đổi hẳn.nn”Có gì trong đó?”nnVictor quay màn hình về phía cô. Tôi thấy mắt Elara chạy thật nhanh qua dòng chữ tiếng Anh rồi dừng lại ở ba từ cuối.nnHide the baby.nnCô lùi ra sau như bị ai đẩy. Phần lưng đập nhẹ vào cột đá lần nữa. Không mạnh như cú đầu. Nhưng đủ để tiếng chạm vang khô giữa căn phòng chết lặng.nn”Tôi không muốn ở đây,” cô nói. “Mở cửa cho tôi.”nn”Không thể.” Victor đáp ngay. “Nếu Adrian đứng sau chuyện này, cô ra ngoài là biến mất trước khi trời sáng.”nnElara cười nhạt. Nụ cười mỏng, trắng, không ấm. “Tôi đã sống hai mươi ba năm mà không có ông bảo vệ.”nnVictor đón câu đó như đón một nhát dao mình đáng nhận. Ông ta không tránh. Chỉ gật đầu một lần.nn”Đúng.”nnMột nhân viên an ninh chạy vào, áo khoác còn dính mưa. “Thưa ông, phía nhà Adrian không có người. Nhưng chúng tôi lấy được camera gara. Ông ta rời biệt thự lúc 7:42 tối cùng hai vali cứng. Đi về hướng bến trực thăng.”nnVictor quay sang Daniel. “Chặn tất cả chuyến riêng trong bán kính một trăm dặm. Dùng tên tôi.”nnDaniel không cần hỏi thêm. Gương mặt ông ta căng như dây thép.nnRồi mọi thứ lao đi rất nhanh.nnĐiện thoại đổ chuông dồn dập. Luật sư được gọi tới. Tài khoản cấp quyền lưu trữ bị khóa. Hai chiếc xe đen dừng trước cửa chính đang mưa. Trong lúc ấy, Elara ngồi xuống chiếc ghế sát cột đá, không phải vì yếu mà vì đầu gối cô đã bắt đầu run. Tôi lặng lẽ đặt trước mặt cô một ly nước ấm. Cô nhìn tôi, khẽ gật, nhưng không uống. Mặt dây chuyền vẫn nằm trong lòng bàn tay khép kín của cô như một vết bỏng không thể đặt xuống.nnGần 11:06 đêm, Daniel gọi lại lần cuối. Mặt ông ta trên màn hình trắng bệch.nn”Tôi có địa chỉ,” ông ta nói. “Mười lăm năm qua, Mara Voss nhận tiền định kỳ từ một quỹ ma do Adrian lập. Ba tuần trước có khoản thanh toán cuối cùng gửi đến một viện điều dưỡng ven biển ở Black Harbor. Mara mất ở đó tám ngày trước. Nhưng trước khi chết, bà để lại một phong bì niêm sáp cho người tên Elara Voss.”nnElara giật mình. “Voss?”nn”Họ tạm trong hồ sơ của cô,” Daniel nói. “Có lẽ để che tên thật.”nnVictor chụp lấy chìa khóa xe trên bàn. “Đi ngay.”nnElara không đứng dậy. “Tôi không đi với ông.”nnVictor nhìn cô rất lâu. Rồi ông ta tháo chiếc nhẫn signet vàng ở ngón út, đặt xuống bàn cạnh ly nước.nn”Chiếc nhẫn này là của Evelyn. Tôi chưa từng đưa ai chạm vào. Tôi để nó ở đây. Cô có thể giữ người của tôi đi cùng, giữ an ninh đi cùng, hoặc để tôi đi trước một xe. Nhưng đêm nay, nếu chúng ta bỏ lỡ phong bì đó, Adrian sẽ đốt sạch phần còn lại.”nnElara nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn ông ta. Cuối cùng cô đứng lên.nnChuyến xe đi trong mưa kéo dài gần hai giờ. Đường ven biển tối như mực, chỉ có ánh đèn pha cắt qua màn nước và mùi da ghế mới trộn với mùi biển tanh lạnh dần hiện ra khi họ tới Black Harbor. Tôi không đi cùng, nhưng sáng hôm sau người tài xế kể lại bằng một giọng vẫn còn run. Viện điều dưỡng nằm trên triền đá hướng ra mặt biển chì xám. Mara Voss đã chết, đúng. Nhưng phong bì vẫn còn, vì bà y tá trưởng không dám mở thứ người chết ôm chặt đến cứng cả ngón tay.nnBên trong là một tấm ảnh cũ chụp Evelyn trên giường bệnh, tóc cháy xém một bên, da cổ quấn băng, tay ôm một đứa bé sơ sinh. Sau lưng ảnh có dòng chữ nguệch ngoạc: If he finds her first, she dies. Trust no Ashford but Victor.nnCòn có một lá thư ngắn, chỉ hơn một trang.nnMara viết rằng đêm chiếc xe rơi khỏi cầu, Evelyn tỉnh lại mười một phút như hồ sơ ghi. Bà biết mình không qua khỏi. Bà nói Adrian đã động vào hệ thống phanh từ trước, vì đứa bé trong bụng sẽ khiến hắn mất hết quyền lực. Evelyn sinh non trong cơn xuất huyết ngay tại phòng cấp cứu dã chiến. Đứa bé sống. Evelyn ra lệnh giấu con đi, đổi tên, xóa hồ sơ, và chỉ trao lại sợi dây chuyền khi đứa trẻ đủ lớn để tự chọn tin ai. Mara làm theo. Suốt nhiều năm bà chuyển chỗ ở liên tục, nhận tiền từ Adrian để im lặng nhưng giữ đứa bé ngoài tầm tay hắn. Đến khi bệnh nặng, bà dùng khoản tiền cuối cùng để đưa Elara tới thành phố nơi Victor thường lui tới, vì nếu số phận còn một đường mở, chỉ có ông ta mới nhận ra mặt dây chuyền.nnKhi Victor đọc xong thư, trời ngoài biển vừa hửng một vệt xám đầu tiên. Elara không khóc. Người tài xế kể cô chỉ ngồi rất thẳng trên chiếc ghế gỗ cứng, hai tay đặt trên đùi, còn Victor thì đứng quay lưng ra cửa sổ quá lâu đến mức ai nhìn cũng tưởng ông ta đã hóa thành tượng.nnAdrian bị chặn ở sân đáp trực thăng lúc 3:14 sáng. Trong vali của hắn có hộ chiếu, ổ cứng, tiền mặt và một tập tài liệu về quỹ tín thác đứng tên một đứa trẻ đã chết trên giấy tờ. Đến trưa, hội đồng quản trị tạm đình chỉ mọi quyền lực của hắn. Chiều cùng ngày, cảnh sát kinh tế và điều tra hình sự đồng loạt niêm phong hai văn phòng, một kho lưu trữ và căn biệt thự ven hồ nơi hắn giữ két riêng. Báo chí không có toàn bộ câu chuyện, nhưng họ có đủ để đánh hơi mùi máu trong gia đình Ashford.nnCòn Victor, người đàn ông từng giật sợi dây chuyền khỏi cổ cô gái quét sàn như cướp lại một phần xác chết của mình, đã làm điều không ai trong nhà hàng tin ông ta làm được. Ông ta sa thải toàn bộ bộ phận pháp lý cũ. Mở lại cuộc điều tra công khai. Tự ký văn bản công nhận Elara là người thừa kế tạm thời của quỹ trước khi xét nghiệm ADN hoàn tất. Và khi luật sư đưa xấp giấy ra trước mặt cô, Elara không chạm vào ngay.nn”Tôi không cần tài sản của ông,” cô nói.nnVictor đứng cách cô một khoảng vừa đủ lịch sự. Áo sơ mi ông ta nhăn sau một đêm trắng, mắt thâm đỏ, cằm lởm chởm râu mới mọc.nn”Cô không nhận cho tôi,” ông ta đáp. “Cô nhận lại thứ bị lấy khỏi cô trước khi cô kịp có tên.”nnPhải ba ngày sau, kết quả ADN mới về.nn99.98%.nnNhà hàng đóng cửa nguyên một tuần để thay hệ thống an ninh và dập tin đồn. Nhưng những người làm ca tối hôm đó đều biết vì sao. Tôi vẫn nhớ buổi chiều Elara quay lại. Không còn đồng phục xám. Cô mặc áo len kem đơn giản, tóc buộc thấp như cũ, bàn tay vẫn quen đặt lên cổ mỗi khi căng thẳng. Cô đi qua phòng ăn đang trống, qua cây cột đá nơi vai mình từng va vào, rồi dừng ở khung kính nhìn mưa rơi xuống phố.nnVictor không đứng quá gần. Ông ta chỉ bước tới đặt lên bàn cạnh cô một hộp nhung nhỏ. Bên trong là chiếc nhẫn signet và một tờ giấy viết tay ngắn.nnThis time, no one buries the truth.nnElara đọc xong, gấp tờ giấy lại, không trả lời. Cô mở lòng bàn tay. Sợi dây chuyền vàng nằm đó, mặt ngoài trầy xước, mặt trong vẫn sáng nét dòng chữ của một người mẹ hấp hối đã gửi lại cả mạng sống trong vài từ ngắn ngủi.nnCô đeo nó lại lên cổ.nnNgoài trời, mưa đã nhẹ hạt. Ánh chiều muộn chảy thành một lớp bạc mỏng trên cửa kính. Bên trong, nhà hàng vắng không một vị khách, chỉ còn tiếng điều hòa thổi đều, tiếng khăn lau chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ và mùi chanh nhạt từ nước dọn sàn còn sót lại từ ca sáng.nnElara đứng yên trước ô kính rất lâu. Sau lưng cô, Victor lặng lẽ ngồi xuống chiếc bàn sát góc phòng, đúng chỗ người ta kể Evelyn từng ngồi thử món risotto đầu tiên nhiều năm trước. Ông ta không gọi cô. Không bước tới. Không xin một điều gì mà mình chưa xứng đáng.nnTrong tấm kính phản chiếu lẫn mưa, tôi thấy một người đàn ông đã mất vợ, mất con, mất hai mươi hai năm đời mình. Và một cô gái đã tìm thấy tên thật ngay ở nơi mình từng bị xem như vết bẩn trên sàn đá.nnKhi tôi tắt bớt đèn để đóng ca, ánh pha lê trên trần rút dần thành những chấm nhỏ. Trên chiếc ghế đối diện Victor, không ai ngồi. Nhưng chiếc khăn ăn màu ngà ở đó vẫn được đặt ngay ngắn, như thể ai đó vừa mới đứng dậy và sẽ còn quay lại khi mùa tuyết ngừng rơi.
Ông Chủ Nhà Hàng Giật Sợi Dây Chuyền Của Cô Lao Công — Rồi Một Hồ Sơ Cũ Khiến Cả Đêm Hóa Địa Ngục-yumihong
Read More
