Cụ Ông Ở Viện Dưỡng Lão Gọi Đúng Tên Thơ Ấu Của Tôi — Và Hồ Sơ 15 Năm Trước Bắt Đầu Sụp Đổ-yumihong

Điện thoại vẫn rung trong túi áo tôi khi bà Veronica đứng khựng lại trước mặt. Ánh đèn xanh đỏ từ xe cấp cứu ngoài sân hắt qua ô cửa kính nhỏ, quét ngang gò má bà, khiến lớp phấn trên mặt bà nhìn như vừa nứt ra. Chùm chìa khóa bạc trong tay bà va vào nhau leng keng một tiếng rất nhỏ. Tôi rút điện thoại ra. Màn hình sáng trắng giữa căn phòng lưu trữ tối xám.

214.

Tôi nhìn bà ấy thêm đúng một giây, rồi đứng dậy. Chân ghế sắt bật lùi trên nền xi măng. Bà Veronica chụp lấy cánh tay tôi.

Image

— Cô không đi đâu cả.

Bàn tay bà lạnh và khô như mặt sau của một con dao. Tôi nhìn xuống những ngón tay đang siết trên tay áo mình, rồi ngẩng lên. Có lẽ gương mặt tôi lúc đó quá yên nên bà buông tay chậm hơn dự định.

— Nếu ông ấy chết trong lúc tôi bị giữ ở đây, bà sẽ phải giải thích trước.

Tôi nói xong và bước thẳng ra cửa. Gót giày bà Veronica nện theo sau tôi hai nhịp, rồi dừng lại. Khi tôi ngoái lại ở khúc rẽ, bà vẫn đứng trong khung cửa tầng hầm, tập hồ sơ ép chặt vào ngực, mắt dán theo tôi như sợ tôi sẽ mang theo thứ gì đó vô hình mà bà không thể giật lại.

Hành lang tầng một sáng trắng và lạnh. Mùi thuốc sát trùng đậm hơn, lẫn với mùi nhựa của găng tay y tế mới bóc và mùi mưa theo cửa mở vào. Một xe cáng vừa được đẩy vào từ lối cấp cứu phụ. Hai nhân viên y tế mặc áo phản quang nước mưa còn đọng trên vai. Tiếng bánh xe, tiếng đế giày cao su, tiếng bộ đàm rè rè cắt ngang khoảng lặng lúc đêm muộn.

Khi tôi đến phòng 214, cửa đang mở.

Arthur Hale không nằm trên giường nữa. Ông ngồi thẳng lưng trên mép nệm, dây máy đo nhịp tim kéo lệch khỏi ngực, chăn rơi xuống ngang đùi. Bác sĩ trực đang cúi kiểm tra đồng tử cho ông, còn y tá Milo thì giữ giá truyền dịch đang lắc nhẹ. Ánh đèn đầu giường bật sáng hơn bình thường, soi rõ những đường gân xanh nổi trên mu bàn tay già nua của ông.

Ông nhìn xuyên qua hai người đó và nhìn thẳng vào tôi.

— Đuổi họ ra ngoài.

Giọng ông yếu, nhưng cả phòng im ngay lập tức.

Bác sĩ trực cau mày. — Thưa ông Hale, huyết áp của ông vừa tụt—

— Ra ngoài.

Ông không lớn tiếng. Chỉ có vậy. Nhưng cái cách ông nói giống hệt một người quen được nghe theo cả đời.

Bác sĩ nhìn sang tôi, rồi sang Milo, rồi miễn cưỡng tháo găng. Chưa đầy một phút sau, cánh cửa khép lại. Trong phòng chỉ còn tôi và ông. Mưa tiếp tục gõ vào cửa kính. Chiếc máy tạo ẩm phả ra từng luồng hơi mỏng. Tôi nghe rõ tiếng kim giây trên chiếc đồng hồ bỏ túi bạc đặt cạnh cốc nước.

Arthur đưa tay ra dưới gối và kéo ra một phong bì dày hơn phong bì tôi vừa thấy ở tầng hầm. Mép phong bì sờn, có nếp gập cũ, như đã được mở ra rồi đóng lại nhiều lần.

— Đừng để Veronica chạm vào cái này.

Tôi cầm lấy. Giấy bên trong nặng tay. Tim tôi đập đau sau xương sườn.

— Ông là ai?

Ông nhìn tôi rất lâu. Cái nhìn không lảng tránh, cũng không vội vã. Chỉ quá mệt mỏi.

— Ta là người đã đến muộn.

Ông hít vào một hơi ngắn, như lồng ngực không còn đủ chỗ cho không khí.

— Mẹ con tên là Elise.

Tôi không ngồi xuống. Tôi bám vào thành ghế đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

— Hồ sơ của tôi ghi một cái tên khác.

— Vì hồ sơ của con đã bị mua lại.

Ngoài hành lang có tiếng xe đẩy đi qua, rồi xa dần. Bên trong căn phòng, mùi trà hoa cúc nguội từ chiếc cốc đầu giường nhẹ mà đắng. Arthur chậm rãi ra hiệu cho tôi mở phong bì.

Tờ đầu tiên là giấy khai sinh bản sao. Không phải bản sao tôi từng thấy ở St. Agnes, mà là bản sao cũ hơn, giấy ngả vàng, mép trái có dấu dập nổi của văn phòng hộ tịch. Phần tên mẹ: Elise Warren. Phần tên cha: để trống.

Bên dưới là ba bức ảnh.

Bức đầu chụp một phụ nữ trẻ ôm một đứa bé quấn khăn len màu kem. Gương mặt cô ấy nghiêng xuống, mũi chạm gần vào trán đứa bé. Bức thứ hai chụp cùng người phụ nữ đứng trước một ngôi nhà nhỏ có hàng rào trắng, mái tóc bị gió thổi tạt vào má. Bức cuối cùng là ảnh chụp nghiêng, xa hơn một chút. Elise đang bế tôi trong vòng tay, còn phía sau cô ấy, ngay bên hiên nhà, là Arthur Hale của bốn mươi năm trước — trẻ hơn, vai thẳng hơn, nhưng vẫn là gương mặt đó.

Tôi ngồi xuống ghế trước khi chân mình kịp mềm ra.

— Ông quen mẹ tôi?

Arthur nhắm mắt một nhịp. — Ta là cha của Elise.

Read More