Khóa vali trượt hết đoạn còn lại lúc 4:05 a.m., phát ra một tiếng sít mảnh và dứt khoát trong căn phòng khách tối như mực. Ánh xanh từ màn hình điện thoại quét qua ba thùng carton dán kín, chiếc áo len màu kem nằm hờ trên tay ghế, và mép hộp đựng đĩa sứ tôi đã bọc bằng hai lớp giấy báo. Bên ngoài lớp kính cao sát trần, thành phố vẫn đen, chỉ có đèn báo hiệu đỏ trên nóc tòa nhà đối diện chớp theo nhịp đều đặn, cứng và lạnh như máy móc. Evan vẫn đang nói, giọng vỡ ra giữa tiếng còi cứu thương và tiếng gió lùa qua đầu dây.
Tôi kéo điện thoại ra xa một chút rồi áp lại lên tai.
“Bệnh viện nào?”

Đầu dây bên kia im đúng một nhịp.
“St. Gabriel. Cô tới ngay đi.”
Ngón tay tôi rời khỏi khóa vali, đặt điện thoại xuống mặt gỗ, mở ứng dụng gọi xe lúc 4:07 a.m. Giá chuyến đi hiển thị $48.70. Đèn sảnh tầng một hiện lên trong bản đồ nhỏ màu xanh, còn dưới bếp, chiếc máy lọc nước bật một tiếng tách rất nhẹ như thể căn hộ vẫn vận hành bình thường, như thể chưa từng có câu nói nào bị ném xuống mặt đá cẩm thạch hai tuần trước.
Mùi băng keo mới dán còn vương trên tay khi tôi xỏ áo khoác, nhét tập hồ sơ mỏng vào túi xách, rồi nhìn quanh căn penthouse lần cuối trong ánh đèn hành lang mờ nhạt. Bộ ly pha lê Dominic thích dùng khi có bạn bè vẫn xếp thành hàng trong tủ kính. Chiếc espresso machine màu thép không gỉ im lìm trên quầy. Cây olive nhỏ ngoài ban công nghiêng nhẹ trong gió đêm. Những thứ ấy từng làm nơi này trông giống một quảng cáo bất động sản, còn phần sống bên trong nó thì do tôi lặng lẽ gài từng chi tiết suốt tám năm.
Trước khi có penthouse tầng 31, trước cả chiếc Range Rover màu đen với ghế da mùi mới, Dominic từng sống trong một căn hộ một phòng ngủ phía tây thành phố, nơi ống nước kêu lạch cạch mỗi khi mở vòi nóng quá lâu. Mùa hè đầu tiên sống cùng nhau, chúng tôi ngủ trên chiếc giường thấp kê sát cửa sổ, quạt trần quay lạch cạch trên đầu, nửa đêm phải dùng khăn bếp lót dưới chân bàn vì sàn gỗ nghiêng. Dominic khi ấy chưa có đồng hồ cao cấp, chưa biết gọi rượu theo năm, chưa có nhóm bạn mặc áo khoác cashmere cười bằng khóe miệng và nhìn đồng hồ của người khác trước khi nhìn mặt họ.
Thời đó anh ta nhớ mọi thứ. Ngày tôi phải thuyết trình lúc 9:00 a.m., Dominic dậy sớm pha cà phê. Hôm mẹ tôi nằm viện, anh ta đứng trước quầy thuốc giữ chỗ suốt bốn mươi phút chỉ để lấy đúng loại thuốc bà cần. Những tối muộn, hai đứa ăn mì bằng tô sứ rẻ tiền, đầu gối chạm nhau dưới bàn gấp, và anh ta từng đưa tay lau vệt sốt trên cằm tôi như đó là việc duy nhất đáng làm lúc ấy.
Về sau, những động tác nhỏ ấy biến mất trước, y như đèn ở một hành lang dài tắt từng bóng. Dominic thăng chức. Bộ vest đổi từ xanh đậm sang xám than đặt may. Các bữa tối có thêm khách hàng, đối tác, người chơi golf, đàn ông cầm ly whisky và những người vợ với vòng cổ mảnh như sợi chỉ nhưng giá bằng cả một năm tiền thuê căn hộ cũ của chúng tôi. Tôi bước cùng anh ta vào các phòng tiệc sáng rực ánh vàng, nhớ tên trợ lý của đối tác, biết mẹ anh ta dị ứng penicillin, nhớ ngày sinh của ba người bạn thân mà anh ta chỉ gọi khi cần bàn đủ người.
Ban đầu, đó chỉ là những việc vặt. Đặt bàn. Gửi quà. Chốt vé. Nhắc giờ. Gói đồ. Sau đó, cả lịch sống của anh ta đi qua điện thoại tôi trước khi chạm tới anh ta. Tôi nhớ ngày bảo trì xe, hạn bảo hiểm, lịch làm răng, tên loại xì gà Dominic hút với khách vào tối thứ Năm, số đo cổ áo, hãng vớ, hãng giày, món tráng miệng duy nhất khiến anh ta chịu ngồi thêm mười phút ở bàn tiệc. Đến một lúc, Dominic không còn nhớ mình từng biết tự giữ cuộc sống gọn gàng bằng hai tay của chính mình.
Ngày đám bạn của anh ta tới xem bóng rổ ở nhà, tôi bê ba đĩa đồ ăn ra quầy bếp trong khi tiếng cười va vào tường kính như bóng cao su. 9:18 p.m., tôi quay lại lấy thêm đá và thấy chiếc iPad Dominic để mở trên bàn bar. Màn hình sáng lên ngay lúc một tin nhắn mới rơi xuống.
Evan: “Cô ấy vẫn chuẩn bị Santorini à?”
Dominic trả lời ngay bên dưới.
“Ừ. Cô ấy giỏi mấy việc đó.”
Một tin nhắn khác hiện ra, ngắn hơn, lạnh hơn.
“Reliable. Useful. Costs less than staff.”
Ngón tay tôi đứng nguyên trên khay đá. Mặt thép không gỉ lạnh buốt tì vào cổ tay, còn tiếng cười của bọn họ từ phòng khách vọng sang như bị bọc trong bông. Trên iPad là tên những người đàn ông từng uống rượu của tôi, ăn đồ tôi nấu, gật đầu cảm ơn mỗi dịp Giáng Sinh vì hộp quà tôi chọn. Trong ba dòng tin nhắn, tám năm sống chung bị xếp vào một ngăn nhỏ gọn gàng: tiện dụng, hữu ích, rẻ hơn thuê người.
Tôi không đóng mạnh chiếc iPad. Không ném khay đá. Không bước ra đối diện với họ. Khay thủy tinh được đặt xuống nhẹ đến mức không ai nghe thấy. Chỉ có lòng bàn tay trái là còn hằn vết lạnh rất lâu sau đó.
Hai ngày sau mới đến câu nói trong bếp.
“Em không đủ tốt.”
Câu ấy không phải một nhát cắt bất ngờ. Nó chỉ là chiếc đinh cuối cùng đóng xuống nắp hộp đã chật kín những thứ Dominic tưởng tôi không nhìn thấy.
Chiếc xe dừng trước St. Gabriel lúc 4:31 a.m. Mưa bụi mới tạnh, mặt đường ướt loang ánh đèn cấp cứu đỏ xanh. Cửa kính tự động mở ra, phả thẳng mùi thuốc sát trùng và hơi máy lạnh vào mặt. Sàn đá bóng đến mức phản chiếu đế giày của người ta. Một bà mẹ trẻ bế con ngủ gật ở dãy ghế chờ, đôi giày búp bê dính bùn đặt lệch nhau dưới chân. Ở góc kia, máy bán hàng tự động kêu vo vo, còn chiếc TV treo tường không tiếng đang phát bản tin sáng.
Evan đứng bật dậy ngay khi nhìn thấy tôi. Áo sơ mi anh ta nhăn, tóc dính bết, mắt đỏ quạch như chưa chớp đủ. Bên cạnh là Nolan và Bryce, cả ba người đều còn nguyên mùi rượu cũ, mùi mồ hôi và khói xe trên áo khoác.
“Cuối cùng cô cũng tới.” Evan quệt tay qua mặt. “Cô biết cậu ấy ghét bị kiểm soát. Cô mà nhắn một câu, gọi một cuộc, chuyện đâu đến mức này.”
Tôi cởi găng tay, gấp gọn bỏ vào túi áo, nhìn vệt cà phê khô trên mép cốc giấy dưới chân anh ta.

“Các anh uống với anh ấy từ lúc nào?”
Evan khựng lại.
“Chuyện đó—”
“10:12 p.m. ở Mercer’s. 12:46 a.m. đổi quán. 2:18 a.m. gọi thêm hai chai. 3:31 a.m. cậu ấy tự lấy chìa khóa.”
Ba người cùng nhìn tôi.
Thông tin ấy không phải đoán. Nolan, trong cơn say, đã đăng ba tấm story công khai mà không thèm ẩn tên địa điểm. Hình đầu là ly whisky đặt cạnh tay áo Dominic. Hình thứ hai là bàn gỗ đầy vỏ chanh và hóa đơn. Hình cuối cùng quay qua kính xe trước khi xóa, nhưng tôi đã nhìn thấy nó ở ghế sau chuyến taxi.
Evan mím môi. “Cô theo dõi bọn tôi à?”
“Không.” Tôi kéo điện thoại ra, mở màn hình. “Tôi chỉ không ngủ được khi một người ném chìa khóa lên quầy lúc 7:41 và nói đừng đợi.”
Nolan quay mặt đi trước. Bryce cúi xuống chỉnh dây giày dù dây vẫn ngay ngắn. Evan còn định nói nữa thì một y tá mặc đồng phục xanh biển bước tới với chiếc clipboard kê trước ngực.
Read More
“Gia đình của anh Dominic Vale?”
Cả ba người đàn ông lập tức nhìn về phía tôi như thể vừa nhớ ra vai trò của mình có giới hạn ở mức nâng ly và hô thêm một vòng nữa.
“Tôi là vợ anh ấy.”
Câu nói đi ra trơn và phẳng, không cao hơn tiếng máy lạnh.
Người y tá gật đầu, dẫn tôi qua cánh cửa chỉ dành cho nhân viên. Trong lúc đi, đế giày mềm của cô ấy hầu như không phát ra tiếng trên sàn, còn tiếng monitor từ các buồng bệnh phía trong đập thành nhịp đều, lạnh và vô cảm. Dominic nằm ở khu quan sát đặc biệt sau cấp cứu. Không chết. Không hôn mê. Xương đòn gãy, ba chiếc xương sườn nứt, một đường khâu trên trán, cánh tay phải bó cố định. Nồng độ cồn trong máu vượt ngưỡng cho phép khá xa.
Bác sĩ nói nhanh, gọn, mắt nhìn hồ sơ nhiều hơn nhìn tôi. Phẫu thuật nhỏ đã xong. Cần theo dõi thêm vài giờ. Có thể nói chuyện ngắn nếu bệnh nhân tỉnh.
Dominic mở mắt khi nghe tiếng rèm kéo. Da anh ta tái xám dưới ánh đèn trắng, môi khô, băng quấn ngang vai làm phần người còn lại trông lệch hẳn đi. Chiếc trán từng lúc nào cũng bóng gọn nay bị cắt một đường đỏ sẫm chạy ngang chân tóc. Nhưng cái khiến tôi dừng lại không phải vết khâu. Là tay trái anh ta đang mò lên mặt ga giường, từng ngón cử động khó nhọc như tìm điện thoại, ví tiền, nước, thuốc, một giải pháp, một người.
Dominic nhìn thấy tôi, đồng tử mở rộng thêm một chút.
“Em đến rồi.”
Không phải câu hỏi. Không phải cảm ơn. Chỉ là một kết luận nhẹ nhõm, như thể sau tất cả, hệ thống cũ đã khởi động lại đúng chức năng.
Tôi đặt túi xách lên ghế nhựa cạnh tường, lấy từ trong đó ra tập hồ sơ mỏng mang theo từ nhà. Ở trên cùng là bản sao hợp đồng thuê căn hộ mới, chìa khóa nhà mới buộc sẵn sợi ruy băng giấy của môi giới, và một phong bì nhỏ đựng thẻ ra vào câu lạc bộ của Dominic mà tôi đã giữ suốt hai tuần.
“Bác sĩ nói anh sẽ ổn.”
Dominic chớp mắt chậm, thở gấp hơn một nhịp. “Anh cần điện thoại. Gọi cho luật sư bảo hiểm. Báo với văn phòng. Và em nói với Evan đừng để báo chí—”
Tôi đặt phong bì xuống bàn đầu giường. Tiếng giấy chạm gỗ rất nhỏ.

“Anh còn nhớ câu anh nói trong bếp không?”
Một nếp gấp xuất hiện giữa hai hàng lông mày anh ta.
“Bây giờ không phải lúc—”
“Em không đủ tốt.”
Căn phòng chỉ còn tiếng máy theo dõi tim nhảy từng nhịp xanh trên màn hình. Dominic quay mặt đi trước, rất nhanh, như thể phần trần trắng bên phải hấp dẫn hơn khuôn mặt tôi lúc đó.
“Anh say.”
“Nhưng anh nhớ đủ rõ để lặp lại lời bạn mình.”
Anh ta nuốt khan. Một cử động đau chạy dọc cổ. “Em đang phạt anh vì một câu nói à?”
“Không.” Tôi đặt thêm chùm chìa khóa penthouse xuống cạnh phong bì. “Em chỉ ngừng sống cuộc đời của anh.”
Bàn tay trái của Dominic dừng hẳn. Ánh mắt anh ta hạ xuống chùm chìa khóa, rồi sang tập hồ sơ mỏng, rồi trở lại mặt tôi. Phần mê man trong mắt biến mất dần, nhường chỗ cho một thứ sắc hơn, tỉnh hơn, cuối cùng cũng hiểu đâu đó trong chuỗi âm thanh quanh mình có một mắt xích đã đứt.
“Em muốn gì?”
“Không gì cả.”
“Đừng làm kịch.” Giọng anh ta khàn đặc. “Về nhà trước đi. Sáng mai nói tiếp.”
Tôi kéo bản giấy đầu tiên ra khỏi tập hồ sơ, đặt lên bàn. Đó là xác nhận chấm dứt đồng chủ hộ khỏi hợp đồng thanh toán dịch vụ căn penthouse kể từ 10:00 a.m. ngày hôm đó. Bản thứ hai là thông báo thay đổi người phụ trách chi phí bảo dưỡng chiếc xe đứng tên công ty tư vấn của tôi. Dominic từng nghĩ món đó xuất hiện tự nhiên, như khăn sạch trong khách sạn.
Không gian trên giường bệnh như co lại một chút.
“Em làm từ khi nào?”
“Ngày anh bảo em giữ mấy thứ đó làm gì.”
“Em không thể bỏ đi giữa lúc này.”
Tôi nhìn lên màn hình theo dõi tim rồi nhìn lại anh ta. “Giữa lúc nào?”
Câu hỏi ấy rơi xuống giữa hai người như một vật có trọng lượng. Dominic mở miệng, nhưng lần đầu tiên trong nhiều năm, anh ta không chọn được câu vừa đủ ngắn để ra lệnh, vừa đủ lịch sự để ngụy trang. Bàn tay trái nâng lên rồi hạ xuống vì đau. Dưới lớp chăn bệnh viện mỏng màu xám, anh ta trông nhỏ hơn người đàn ông từng chống tay lên quầy bếp và chê vợ mình như chê một món đồ không hợp nội thất.
Ngoài hành lang, bánh xe cáng đi ngang qua tạo ra âm thanh rin rít rất khẽ. Một y tá khác cười nhỏ ở quầy trực. Bình minh chưa lên, nhưng ánh đèn ngoài cửa sổ đã nhạt bớt phần xanh sâu nhất của đêm.
Dominic nhìn phong bì. “Em định ly hôn à?”
Tôi kéo khóa túi xách lại. “Luật sư sẽ liên hệ với anh chiều nay.”

Gân trên cổ anh ta nổi lên. “Em đến đây chỉ để nói thế?”
“Tôi đến để anh không phải đoán.”
Từ “tôi” làm anh ta chớp mắt. Dominic luôn biết khi tôi đổi đại từ, một cánh cửa nào đó đã đóng.
Trên đường ra ngoài, Evan chặn tôi ngay góc hành lang cạnh máy pha cà phê tự động. Ly giấy trong tay anh ta run nhẹ, cà phê sóng sánh lên nắp.
“Cậu ấy đang nằm trong đó.”
“Ừ.”
“Cô có biết nếu cô vẫn ở nhà, nhắc cậu ấy, gọi tài xế, hoặc—”
“Hoặc làm tiếp phần việc mà các anh quá quen nhìn tôi làm?”
Evan cứng mặt.
Máy pha cà phê đằng sau lưng anh ta rít lên một tiếng dài rồi nhả xuống cốc giấy của ai đó dòng nước đen đặc, bốc mùi cháy. Tôi lấy điện thoại, mở lại ảnh chụp màn hình ba dòng tin nhắn trên iPad đêm nọ, giơ lên vừa đủ để Evan đọc. Mí mắt anh ta giật một cái ở chữ cuối cùng.
Reliable. Useful. Costs less than staff.
Không ai nói thêm. Bryce nhìn thấy màn hình từ xa, bàn tay đang đút trong túi áo khoác siết lại. Nolan bước lùi nửa bước, vai chạm vào tường. Cái nhóm bạn từng ngồi dựa lưng vào sofa nhà tôi, cười lớn và bảo Dominic may mắn, bỗng đứng im như ba chiếc ghế bị kéo ra khỏi bàn tiệc khi nhạc dừng giữa bản.
“Từ giờ,” tôi nói, hạ điện thoại xuống, “các anh gọi tài xế cho nhau.”
6:12 a.m., tôi rời bệnh viện. Trời vừa nhú một vệt bạc rất mỏng ở rìa đông. Không khí ngoài cổng lạnh và có mùi kim loại ẩm sau mưa. Dãy xe đậu trước sảnh phản chiếu hàng đèn vàng kéo dài như bị quệt cọ lên mặt đường. Ở bồn cây sát mép tường, vài chiếc lá camellia ướt bám xuống gạch, đỏ sẫm như mới sơn.
Xe chuyển đồ đến penthouse lúc 8:40 a.m. đúng giờ hẹn. Hai người khuân vác mang găng tay xám, nói chuyện với nhau bằng giọng nhỏ và đều, hầu như không nhìn vào mặt tôi ngoài câu xác nhận tầng, mã cửa, số thùng. Mùi bìa carton, băng keo và vải bọc đồ phủ lên phòng khách, lấp luôn cả thứ hương cam bergamot Dominic từng xịt trước khi ra ngoài. Tôi tháo chiếc tạp dề treo sau cửa bếp, gấp nó làm ba, đặt lên cùng ngăn với cuốn sổ nhắc việc và bức ảnh chụp chúng tôi ở căn hộ cũ, khi bàn ăn còn là chiếc bàn gấp mua giảm giá.
Đến 10:03 a.m., người quản lý tòa nhà gõ cửa với clipboard. Tôi ký vào biên bản thay đổi chủ thẻ ra vào bằng cây bút mực đen mượn của ông ta. Nét mực khô rất nhanh trên giấy dày. 11:20 a.m., luật sư của tôi gọi xác nhận Dominic đã được gửi đơn. 1:14 p.m., công ty bảo hiểm thông báo họ đã nhận biên bản tai nạn và ghi rõ người điều khiển xe có nồng độ cồn vượt mức. 3:00 p.m., Evan nhắn một dòng duy nhất.
“Tôi đã không biết.”
Tin nhắn nằm yên trên màn hình. Tôi không trả lời.
Căn hộ mới ở phía nam thành phố nhỏ hơn nhiều, bếp chỉ đủ một người quay lưng là chạm quầy đối diện. Không có hồ bơi vô cực, không có quầy bar bằng đá, không có cửa kính cao sát trần nhìn xuống đèn xe loang như sông. Bù lại, ban công hẹp có thể đặt vừa hai chậu hương thảo và một chiếc ghế mây. Buổi chiều, nắng chiếu xiên vào nền gạch tạo thành một hình chữ nhật ấm. Đêm đầu tiên ở đó, tôi luộc mì trong chiếc nồi nhỏ, mở cửa sổ cho mùi tỏi phi bay ra ngoài, rồi ngồi ăn trên thùng sách chưa kịp tháo băng dính. Không ai gọi tìm áo sơ mi. Không chuông nhắc sinh nhật mẹ chồng. Không tin nhắn hỏi chìa khóa để ở đâu.
Ba tuần sau, Dominic xuất viện. Sáu tuần sau nữa, anh ta ký vào thỏa thuận ly thân trong văn phòng luật sư với cánh tay phải vẫn còn cứng một góc. Không có màn xin lỗi dài. Không có cảnh ném đồ hay đập bàn. Chỉ có tiếng bút ký lướt qua giấy, tiếng điều hòa đều đều trên trần, và một ly nước lọc đặt giữa hai người mà không ai chạm tới. Dominic nhìn tôi lâu hơn trước khi đứng dậy, như đang cố tìm xem người phụ nữ từng đặt aspirin sẵn đầu giường và nhớ hết những thứ anh ta quên đã biến vào lúc nào.
Tôi cài cúc áo khoác, đứng lên trước. Chiếc ghế bọc da lùi lại một khoảng ngắn trên thảm dày.
Chiều hôm ấy, ở căn hộ mới, tôi mở thùng cuối cùng. Bên trong là chiếc hộp đồng hồ màu xanh đậm đã trả lại từ lâu, tấm thiệp xé đôi, cuốn sổ nhỏ ghi những điều một người đàn ông trưởng thành từng để vợ mình nhớ hộ. Tôi xếp cuốn sổ xuống đáy ngăn kéo bếp, dưới chiếc kéo, mấy dây chun và gói trà bạc hà chưa mở. Rồi tôi đóng ngăn lại.
Tối xuống chậm. Ngoài ban công, tiếng xe xa dần trên đại lộ như nước chảy dưới cống sau mưa. Một cốc sứ trắng đặt trên bệ bếp còn vương hơi ấm. Bên cạnh nó là chùm chìa khóa nhà mới, chỉ có hai chiếc kim loại nhỏ, không nặng tay, không kéo lệch túi áo, không kêu lách cách bởi quá nhiều cánh cửa phải mở hộ cho người khác. Trên mặt kính cửa sổ, bóng tôi đứng một mình gọn lại giữa căn bếp hẹp, còn phía sau lưng, ngăn kéo đã khép kín.