Anh ta xóa nợ để tôi chăm mẹ mình — rồi tôi nhận ra bà ấy từng hủy nhà tôi-yumihong

Tiếng da giày của Adrian dừng lại ngay sau lưng tôi, gọn và khô trên nền đá bóng lạnh như nước. Mùi trà hoa cúc trong phòng trộn với mùi thuốc xoa bóp bạc hà, thứ hương ngai ngái mà người ta chỉ ngửi thấy ở những căn phòng có bệnh và tiền cùng ở lại quá lâu. Người phụ nữ trên xe lăn nhấc cằm lên một chút, đôi mắt lướt qua mặt tôi rồi dừng ở bàn tay đang ghì mép túi áo.

Bà ta nói trước, giọng khàn nhưng vẫn sắc như mặt kính cắt giấy.

— Con gái ông Khải.

Image

Adrian khựng lại.

— Mẹ biết cô ấy à?

Bàn tay đeo nhẫn ngọc lục bảo gõ hai nhịp lên tay vịn. Tiếng ngọc chạm gỗ khô và lạnh.

— Biết đủ để hiểu vì sao cô ta đứng như vậy.

Tôi xoay người nửa bước để Adrian nhìn thấy mặt mình. Cổ họng vẫn khô, nhưng chân không còn run nữa.

— Anh ở lại đi.

Ánh mắt Adrian chuyển từ tôi sang mẹ anh, như thể lần đầu tiên anh nhìn hai người phụ nữ trong cùng một khung hình. Gió từ cửa sổ khép hờ lùa vào, làm tấm rèm màu ngà rung nhẹ. Tiếng đồng hồ quả lắc ngoài hành lang gõ thêm một nhịp.

Bà Victoria cười mỏng. Nụ cười ấy y hệt trong ký ức của tôi, chỉ khác là da cổ tay bà giờ đã mỏng như giấy, còn ngón tay thì nổi gân xanh.

— Mười hai năm rồi mà mắt cô vẫn giống ông ấy. Lúc đứng trước bàn ký cũng như thế. Cứng. Nhưng nghèo.

Adrian quay hẳn sang mẹ mình.

— Mẹ.

Bà ta không nhìn anh.

— Đưa cô ấy đến đây đi, Adrian. Nếu đã trả 8,400 đô, ít nhất con cũng nên biết mình mang ai vào nhà.

Ngón tay tôi rời khỏi mép phong bì trong túi. Lớp giấy bên trong đã mềm đi vì mồ hôi tay. Tôi bước vào phòng, nghe rõ tiếng đế giày mình lướt trên thảm len dày, thứ âm thanh êm đến mức càng làm mọi thứ trở nên nguy hiểm hơn.

Mùi gỗ tuyết tùng trong căn nhà ấy bám vào trí nhớ nhanh hơn tôi tưởng. Chỉ cần đi qua hành lang phía tây là mùi đó lại kéo tôi về xưởng gỗ cũ của ba, nơi 5:40 sáng nào ông cũng mở cửa cuốn, bật bóng đèn dài màu trắng, rồi đặt ly cà phê đen xuống góc bàn cưa. Mùn cưa bám trên mu bàn tay ông. Nhựa gỗ dính vào đầu ngón. Những tấm ván sồi xếp dọc bức tường cao hơn đầu người, còn tôi ngồi trên chiếc ghế thấp, làm bài tập trong tiếng bào gỗ chạy dọc mặt bàn như một thứ nhạc đều đều.

Nhà tôi không giàu, nhưng bữa tối luôn có cơm nóng, quạt trần chạy kẽo kẹt trên đầu, và tiếng ba gọi mẹ ra xem một chiếc tủ mới đánh bóng xong. Mỗi cuối tháng, ông lại vuốt phẳng hóa đơn, nhét vào bìa hồ sơ màu xanh, rồi bảo tôi đừng đụng. Hồi đó tôi chỉ nhớ bìa hồ sơ có mùi giấy ẩm và mùi mực in, hoàn toàn không hiểu một chữ ký có thể lấy đi cả mái nhà nhanh đến thế.

Ngày ông từ ngân hàng trở về, vai áo sơ mi ướt mưa đến sẫm màu. Mẹ tôi đứng ngay ngưỡng cửa bếp, tay còn dính bột vì đang làm bánh. Ba không ngồi. Ông đặt cặp tài liệu xuống ghế, tháo kính, rồi nhìn vào tường rất lâu. Tối hôm ấy, mẹ gói chiếc nhẫn cưới bằng khăn giấy mềm. Ba tôi im lặng đến mức tiếng muỗng va vào tô canh cũng nghe thành lỗi.

Sáu tháng sau, cửa xưởng đóng. Bảng hiệu bị tháo xuống lúc 6:15 chiều trong mùi mưa và dầu máy. Em trai tôi cất bộ đồng phục trường nghề vào thùng carton. Mẹ tôi cắt bớt tóc để bán. Còn cái tên Victoria thì ở lại trong nhà như một cái gai nhỏ, đụng đâu cũng nhói.

Ba ngày đầu ở biệt thự của Adrian trôi bằng những việc rất nhỏ nhưng không cho ai ngẩng đầu. 5:30 sáng, chuông gọi đặt cạnh giường bà Victoria rung một tiếng ngắn. 6:00, nước ấm pha đúng 42 độ. 6:15, thuốc huyết áp. 7:10, khăn chườm cổ tay. Tôi bưng khay trà qua sàn đá lạnh, nghe mùi chanh bergamot bốc lên từ ấm bạc và mùi kem dưỡng tay đắt tiền còn sót lại trên tay bà. Nhiều lúc bà không cần gì, chỉ muốn nghe tiếng người khác bước đến khi bà bấm chuông.

Cruelty của bà không nằm ở giọng lớn. Nó nằm ở cách bà xoay muỗng một vòng rồi để tôi lau giọt trà rất nhỏ trên khay, ở cách bà kéo dài hai chữ chậm hơn bình thường khi gọi tôi lại, và ở ánh mắt lướt xuống đôi giày rẻ tiền của tôi như thể nhìn một vết xước trên sàn.

Ngày thứ hai, khi tôi giúp bà chuyển từ xe lăn sang ghế bành gần cửa sổ, bà ghé sát đến mức tôi ngửi thấy mùi phấn gạo cũ trên da bà.

— Cha cô đã quỳ gần như thế này đấy.

Tôi siết tay vào thành ghế. Da bọc lạnh như kim loại.

— Tôi không nhớ ông quỳ, tôi đáp.

Bà ta cười không thành tiếng.

— Vì cô không ở trong phòng.

Adrian hiếm khi có mặt lúc ấy. Anh đi từ sớm, về muộn, áo sơ mi luôn thơm mùi xà phòng sạch và gió điều hòa trong xe. Những lúc chạm mặt, anh chỉ hỏi ngắn xem mẹ đã ăn chưa, thuốc đúng giờ chưa, có cần thêm người phụ không. Anh không nhìn tôi như người giúp việc, nhưng cũng không nhìn như một người hiểu hết chuyện gì đang ở trong nhà mình. Điều đó đôi khi còn nguy hiểm hơn cả khinh miệt.

Tối thứ Năm đầu tiên, đúng 4:20 chiều, Veronica đến. Mùi nước hoa ngọt sắc của cô ta trôi dọc hành lang trước khi gót giày xuất hiện. Tôi đang thay ga giường thì nghe tiếng cười nửa miệng ngoài cửa. Cánh cửa không khép hẳn, nên giọng bà Victoria lọt ra như một sợi chỉ mỏng.

— Con bé đã ký chưa?

— Chưa, Veronica đáp. Nhưng nó đang ở đây. Chậm vài hôm cũng được.

— Không. Trước thứ Hai.

Tay tôi khựng trên mép ga. Vải cotton cấn vào đốt ngón tay. Một giây sau, quản gia bước qua hành lang, và câu chuyện bên ngoài dừng lại ngay như ai bóp nghẹt.

Read More