Ông Lão Giàu Có Chỉ Định Mang $20 Đến — Nhưng Thứ Ông Nhìn Thấy Sau Cánh Cửa Đã Đổi Cả Cuộc Đời-yumihong

Cánh cửa mở thêm một chút, đủ để hơi lạnh từ ngoài hiên lùa qua cổ tôi và làm mép chiếc áo cũ trên người em trai rung lên. Người đàn ông vẫn đứng yên, túi đồ ăn trong tay không nhúc nhích, hai hộp sữa đọng hơi nước lạnh đến mức ánh đèn hiên bắt lên thành một lớp bạc mỏng. Phía sau ông, chiếc xe đen thứ hai vừa tắt máy. Cửa sau mở ra, một người phụ nữ mặc áo măng tô màu be bước xuống, tay ôm một chiếc túi giấy khác, còn người đàn ông trẻ hơn đi vòng ra phía sau xe với một thùng nước đóng chai. Không ai nói lớn. Chỉ có tiếng máy xe nguội dần, tiếng em trai tôi thở hụt trên vai, và tiếng tủ lạnh trong bếp vẫn kêu rì rì như chưa biết trong nhà này sắp có chuyện gì thay đổi.

Tôi mở cửa thêm một khoảng nữa. Bản lề kêu lên một tiếng mỏng. Người đàn ông cúi xuống vừa đủ để ngang tầm mắt tôi, như thể ông sợ làm tôi lùi lại.

“Ta tên là Gabriel,” ông nói, giọng thấp, không nhanh. “Ta mang đồ ăn vào được không?”

Image

Tôi nhìn túi sữa. Rồi nhìn khuôn mặt ông. Da ông nhăn ở khóe mắt, tóc bạc gọn, cổ tay áo khoác để lộ chiếc đồng hồ sáng mờ. Không có nụ cười dễ dãi nào trên mặt ông. Chỉ có một vẻ nghiêm nghị khiến tôi nhớ đến những người thật sự quen đưa ra quyết định.

Tôi không trả lời ngay. Tôi bước lui một nửa bước, đủ để ông hiểu.

Ông quay đầu ra sau, nói ngắn:

“Laura, mang đồ vào. Daniel, gọi bác sĩ nhi khoa trực 24 giờ. Không còi. Không ồn.”

Người phụ nữ áo be gật đầu, đi ngang qua tôi với mùi nước hoa rất nhẹ, sạch như vải mới giặt. Người đàn ông còn lại xách thùng nước theo sau. Họ bước vào căn bếp nhỏ của tôi chậm đến mức tránh cả những chỗ gạch bị đội lên. Khi túi giấy được đặt xuống bàn, mùi bánh mì mềm, chuối chín, gà quay còn ấm, bơ đậu phộng và sữa mới mở nắp gần như làm đầu gối tôi mềm đi. Em trai tôi ngóc đầu lên khỏi vai tôi, đôi mắt mệt lả bỗng dõi vào chiếc túi như một con vật bé xíu vừa ngửi thấy thức ăn.

Gabriel không lao tới bế nó, không xoa đầu tôi, không hỏi dồn dập. Ông chỉ cởi găng tay, đặt gọn lên mép bàn, rồi nhìn chiếc tủ lạnh mở toang. Bên trong là khoảng trắng lạnh toát phản chiếu lên mặt ông.

“Con tên gì?” ông hỏi tôi.

“Linh.”

“Còn em?”

“Minh.”

Ông gật đầu. “Linh, trước tiên cho Minh uống vài ngụm nhỏ. Chậm thôi.”

Laura đã lấy cốc, đổ sữa ra, thử nhiệt độ bằng mu bàn tay như một người từng làm việc này nhiều lần. Tôi đỡ em trai ngồi xuống ghế. Hai bàn tay nó ôm chiếc cốc như ôm kho báu. Nó uống quá nhanh, sữa dính trắng ở mép, rồi ho sặc một cái. Tôi vuốt lưng nó. Gabriel kéo chiếc ghế đối diện, ngồi xuống, hai khuỷu tay đặt lên đầu gối, nhìn thằng bé uống mà không chớp mắt nhiều. Gương mặt ông lúc ấy không còn giống người trong penthouse nữa. Đèn bếp vàng đục làm những nếp nhăn trên trán ông sâu thêm, còn đôi mắt thì như đang nhìn xuyên qua căn bếp này sang một căn bếp nào khác, xa lắm, cũ lắm.

Tôi đã từng nghĩ đói chỉ là một cái gì nằm trong bụng. Tối hôm đó tôi mới biết nó còn nằm ở mùi. Trong tiếng xé bao bánh mì. Trong cách tay mình run lên khi chạm vào đồ ăn thật. Trong việc phải nhắc em trai nhai chậm dù chính môi mình cũng khô đến rát. Gabriel không nói gì trong lúc hai chị em ăn. Ông chỉ ra hiệu cho Laura bỏ bớt những đồ hỏng trong tủ, lau lại ngăn dưới, xếp sữa, trứng, trái cây và vài hộp thức ăn mềm vào đó. Từng món đi vào cái khoảng trắng lạnh lẽo ấy, và tôi nghe rõ âm thanh nhỏ của nhựa chạm kính như nghe một căn nhà được lấp lại từng lỗ thủng.

Đến 9:24 p.m., bác sĩ nhi khoa gõ cửa. Không áo blouse. Chỉ là một phụ nữ tóc buộc gọn, xách túi đen, mang theo mùi cồn sát trùng và gió đêm. Bà khám nhanh cho Minh, soi họng, nghe phổi, hỏi tôi nó đã ăn lần cuối lúc nào. Khi tôi đáp “hôm qua buổi trưa,” căn phòng im đi một nhịp quá dài. Bác sĩ không trách. Bà chỉ viết vài dòng vào điện thoại, bảo Laura sáng mai phải mang thêm cháo, điện giải và thuốc hạ sốt cho trẻ.

Gabriel vẫn ngồi đó. Cuối cùng ông hỏi câu đầu tiên thật sự chạm vào chỗ đau nhất:

“Người lớn trong nhà đâu?”

Tôi nắm chặt cạnh bàn. Gỗ bàn thô, xước vào lòng bàn tay.

“Đi rồi.”

“Ai?”

“Tôi gọi ông ấy là ba.”

Ông không ngắt lời.

“Ba ruột của Minh. Không phải của cháu.”

Laura ngẩng lên rất khẽ. Daniel, đang đứng gần cửa, dừng tay nhắn tin. Còn Gabriel vẫn giữ nguyên vẻ mặt ấy, chỉ có ngón cái ông xoa một lần lên khớp xương trỏ, như nén lại điều gì.

Mẹ tôi mất cách đây mười một tháng vì nhiễm trùng phổi sau một mùa làm việc liên tục ở xưởng. Trước lúc mất, bà còn cố ngồi dậy để dặn tôi nhớ nấu cháo loãng cho Minh nếu nó sốt về đêm. Người đàn ông sống cùng mẹ con tôi khi đó đã đứng ở cuối giường bệnh viện, hai tay đút túi quần, mắt dán vào điện thoại. Sau đám tang, ông ta ở lại căn nhà thuê vì nói chưa đủ tiền ra riêng, rồi dần dần biến căn nhà thành chỗ để đi về, ăn uống, ngủ một giấc, còn việc mua thức ăn, giặt đồ, dỗ Minh, gọi trường xin cho tôi đóng học phí chậm đều rơi vào tay tôi. Tôi đi phát tờ rơi cuối tuần, lau bàn quán phở buổi sáng, kèm chữ cho một bé lớp Một buổi tối. Có hôm kiếm được $14. Có hôm chỉ được $6 và một hộp cơm nguội.

Người đàn ông ấy không đánh tôi. Ông ta giỏi hơn thế. Ông ta để mặc. Để cái tủ lạnh trống dần. Để tiền điện bị nhắc quá hạn. Để đứa bé ba tuổi khóc đến khản giọng. Rồi ba ngày trước, ông ta lấy lon sữa cuối cùng, nhét vào vali, quăng chìa khóa lên bàn và nói câu đó như ném xương cho chó.

“Trẻ con nghèo thì học nhịn đi.”

Gabriel ngẩng đầu lên chậm rãi. Gân quai hàm ông nổi rõ dưới da.

“Ông ta tên gì?”

Tôi nói tên. Daniel gõ ngay vào điện thoại. Gabriel không nhìn anh ta, chỉ nói:

“Kiểm tra hồ sơ. Công việc. Nợ nần. Tiền thuê nhà. Tất cả.”

Chưa đầy tám phút sau, Daniel bước lại, cúi người sát tai Gabriel. Nhưng căn bếp nhỏ không giấu nổi âm thanh. Tôi nghe được từng mảnh câu vỡ ra trong không khí: đặt cược bóng đá, nợ tín dụng hơn $18,700, vừa xin tạm ứng lương, từng dùng tên mẹ tôi để mở một khoản trả góp, và mới bị camera cửa hàng ghi lại lúc bán hai thùng sữa bột trẻ em ở chợ đêm.

Tôi nhìn xuống tay mình. Móng tay bám vệt sơn bong từ cánh tủ. Gabriel thì nhắm mắt đúng một giây.

Read More