Người đàn bà đi cùng chồng tôi đêm đó không đến để cướp gia đình tôi — cô ấy đến lấy hết mọi thứ của anh ta-yumihong

Cánh cửa mở đủ rộng để hơi ấm trong nhà phả ra mặt Eleanor. Mùi sáp gỗ, quế từ cây nến ở kệ lò sưởi, và thứ hương chanh nhạt của sàn đá vừa lau sạch tràn qua khoảng tối ngoài hiên. Noah vô thức kéo Lily sát lại. Con bé ôm chặt con gấu bông một mắt, má tựa vào cánh tay mẹ, còn Eleanor thì đứng bất động ở ngưỡng cửa, bàn chân vẫn giữ nguyên trên nền đá lạnh, như thể chỉ cần bước thêm một bước, cô sẽ bước vào nhầm một đời khác.

Trong phòng khách, một người đàn ông lớn tuổi mặc bộ suit xanh đậm đang đứng cạnh bàn kính. Tóc ông bạc gần hết, được chải gọn ra sau, cổ tay áo trắng thẳng như lưỡi dao. Trên bàn là một tập hồ sơ xanh sẫm có niêm phong sáp đỏ, một máy ghi âm nhỏ bằng bạc, một chùm chìa khóa đặt riêng trên khăn da, và chiếc đồng hồ Dominic đã tháo khỏi tay tối hôm đó. Dominic đứng lùi phía sau lưng ông ta, mặt trắng bệch, cổ áo mở lệch, hai bàn tay siết rồi thả liên tục như không tìm được chỗ đặt.

Người phụ nữ áo kem đứng sang một bên. Không còn vẻ xa cách lạnh lùng khi lần đầu bước vào nhà. Mái tóc cô ta vẫn gọn, nhưng đôi mắt đã khác, sắc và tỉnh táo như người vừa kéo màn khỏi một sân khấu.

Image

Người đàn ông lên tiếng trước.

— Bà Eleanor Hart?

Cổ họng Eleanor khô đến mức nuốt cũng đau. Cô gật đầu.

Ông kéo tập hồ sơ lại gần hơn một chút. Giọng ông trầm, đều, không lớn, nhưng từng chữ rơi xuống căn phòng im lìm nghe rõ như tiếng đá chạm kính.

— Tôi là Arthur Crane. Người được ủy quyền cuối cùng của Quỹ Hart. Ngôi nhà này, kể từ 5:14 chiều nay, đã được hoàn trả quyền cư trú độc quyền cho bà và hai con.

Noah quay đầu nhìn mẹ. Lily chớp mắt rất chậm, như không hiểu, nhưng đủ thấy gương mặt Dominic giật mạnh một cái.

Eleanor không bước vào ngay. Mưa sau lưng cô vẫn gõ nhịp lên mái hiên. Nước nhỏ từ tóc xuống vai áo, lạnh buốt. Cô nhìn Arthur Crane, rồi nhìn tập hồ sơ có niêm phong, rồi nhìn Dominic. Căn nhà quen thuộc bỗng mang khuôn mặt khác, như thể từng món đồ đã lặng lẽ nghiêng sang một phía trong lúc mẹ con cô không có mặt.

Ba ngày trước, trên chiếc sofa lún ở căn hộ của Mara, Eleanor đã nằm thức gần trắng đêm với hai chân co cứng dưới chiếc chăn mỏng có mùi bột giặt rẻ tiền. Noah ngủ chập chờn, cứ xoay người là lại tìm vạt áo mẹ. Lily sốt, tóc bết vào trán, hơi thở lúc nóng lúc lạnh. Mỗi khi xe chạy ngang ngoài phố, ánh đèn quét qua trần nhà làm căn phòng nhấp nháy như có nước. Eleanor ngồi thẳng đến gần sáng, chiếc phong bì đặt trên đùi, hai bàn tay úp lên nó như giữ một vật vừa cứu mình vừa dọa mình.

Không phải đêm đó là lần đầu Dominic làm cô im lặng. Chỉ là lần đầu anh ta làm điều đó trước mặt bọn trẻ mà không chớp mắt.

Ngày trước, Dominic không như thế. Ít nhất khuôn mặt anh ta ngày trước không có sự trơn lạnh ấy. Họ gặp nhau trong một văn phòng thuê cũ gần ga tàu điện, nơi mùa hè mùi giấy in nóng bốc lên ngai ngái, còn mùa đông gió lùa qua khung cửa sổ kêu rin rít suốt buổi chiều. Dominic khi ấy mang giày rẻ tiền, cổ tay áo sờn, hay cười và luôn nói nhanh như thể sợ cơ hội chạy mất. Eleanor làm ở bộ phận kế toán cho một công ty nhỏ ở cùng tòa nhà. Buổi trưa cô thường ăn bánh mì nguội ngay tại bàn, còn Dominic đi ngang qua, đặt xuống trước mặt cô ly cà phê giấy nóng hổi rồi xin cô kiểm tra giúp một bảng số liệu anh làm sai.

Họ bắt đầu bằng những thứ rất nhỏ. Một chiếc ghế xoay ọp ẹp. Một căn bếp thuê chỉ đủ kê chiếc bàn tròn. Một ấm nước kêu rít lúc 6 giờ sáng. Dominic mở công ty đầu tiên trong một phòng làm việc chật đến mức mỗi khi hai người cùng đứng lên, ghế sẽ chạm nhau. Eleanor làm việc cả ngày ở công ty, tối về còn ngồi nhập hóa đơn cho anh đến quá nửa đêm. Mùa đông năm Noah ra đời, cô vừa bế con ngủ vừa đánh máy bằng một tay. Khi khách hàng lớn đầu tiên rút lui, Dominic ngồi sụp ở góc bếp, đầu cúi xuống hai đầu gối, còn Eleanor lặng lẽ mang hộp trang sức mẹ để lại ra tiệm cầm đồ. Bộ vòng cổ cưới, đôi hoa tai ngọc trai, chiếc lắc tay có khắc tên Adelaide. Tất cả đổi lấy €38,000 đủ để anh trả lương nhân viên thêm ba tháng.

Sau đó là căn nhà này. Khoản đặt cọc đầu tiên đến từ việc bán căn nhà nhỏ ở ngoại ô mà mẹ cô để lại sau khi mất. Dominic đã nắm tay cô trong văn phòng luật sư hôm ký giấy, hôn lên mu bàn tay còn lạnh của cô và nói ngôi nhà ấy sẽ là nơi bọn trẻ lớn lên, nơi không ai có thể đẩy họ ra ngoài. Arthur Crane khi đó cũng có mặt, nhưng Eleanor chỉ nhớ mơ hồ một người đàn ông tóc đen điểm bạc, đặt từng tập giấy thẳng hàng rồi chỉ vào chỗ cần ký. Cô đang mang thai Lily tháng thứ bảy, lưng đau, mắt mỏi, đầu chỉ nghĩ đến việc về nhà tháo giày. Cô không hỏi nhiều. Dominic cười thay phần cả hai người.

Những năm sau, công ty phình ra, xe đổi đời, rượu trên bàn ăn đắt hơn, và những chuyến công tác của Dominic cũng dài hơn. Mùi nước hoa lạ xuất hiện trên cổ áo sơ mi. Điện thoại úp màn hình xuống bàn. Những buổi tối anh ta về nhà muộn, cười nhạt khi Noah chạy ra cửa, đặt hôn lên đầu con mà mắt vẫn nhìn màn hình sáng trên tay. Eleanor nhìn thấy sự đổi màu ấy từng chút một như nhìn một chiếc thìa bạc xỉn dần trong ngăn kéo. Không có tiếng vỡ. Chỉ có bề mặt mất đi thứ phản chiếu trước kia.

Một tháng trước đêm bị đuổi khỏi nhà, Dominic mang về một xấp tài liệu dày và bảo cô ký gấp vì liên quan đến tái cấu trúc công ty. Lily đang khóc vì đau tai, Noah làm đổ sữa trên ghế, nên Eleanor chỉ ký ba trang cuối rồi bế con vào phòng tắm. Đêm ấy, lúc quay ra lấy nhiệt kế, cô thấy Dominic đứng trong phòng làm việc, cửa hé một khe nhỏ, đang dùng điện thoại chụp lại chữ ký của cô trên tờ giấy đặt riêng dưới đèn bàn. Khi Eleanor bước tới, anh ta khép cửa lại nhanh đến mức cạnh gỗ va vào khung nghe cộc một tiếng. Sáng hôm sau, Dominic nói cô nhìn nhầm vì mệt.

Ở nhà Mara, đến chiều ngày thứ hai, người phụ nữ áo kem gọi điện cho Eleanor từ một số lạ. Giọng cô ta vẫn bình tĩnh như đêm mưa, nhưng không còn quấn lấy chữ theo kiểu của một kẻ đang đóng vai.

— Tôi tên Serena Vale. Tôi cần cô nghe hết.

Eleanor đứng trong bếp nhỏ, tay đặt lên mặt bàn gỗ dính vết dao cũ. Ấm nước sôi sau lưng, hơi nóng phả lên gáy. Serena nói cô là trưởng bộ phận thẩm định pháp lý cho thương vụ Dominic đang theo đuổi với Northbridge Capital. Dominic giới thiệu cô trước mọi người như người phụ nữ mới của anh ta để gây áp lực, để cho vợ thấy cánh cửa đã đóng. Anh ta cần Eleanor ra khỏi nhà trong vòng bảy mươi hai giờ để nộp hồ sơ ly thân với bằng chứng rằng cô đã rời nơi cư trú, từ đó đòi toàn bộ quyền sử dụng nhà và đẩy nhanh thủ tục xin quyền nuôi con tạm thời với lý do người mẹ không còn chỗ ở ổn định.

Nhưng trong lúc kiểm tra tài sản dùng làm bảo đảm cho thương vụ, Serena phát hiện hai thứ Dominic không hề đọc kỹ hoặc cố tình giấu đi. Thứ nhất là một phụ lục gắn với Quỹ Hart do Adelaide Hart lập trước khi mất, giao Arthur Crane giữ quyền kích hoạt. Thứ hai là chuỗi chữ ký quét lại của Eleanor bị ghép trái phép vào hồ sơ chuyển nhượng nội bộ. Ngôi nhà này không thuộc toàn quyền Dominic. Anh ta chỉ có quyền sử dụng trong thời kỳ hôn nhân, với điều kiện Eleanor và các con không bị cưỡng ép rời khỏi nơi ở. Chỉ cần có bằng chứng anh ta đuổi vợ con ra ngoài, điều khoản bảo vệ sẽ được kích hoạt ngay, quyền cư trú quay lại toàn bộ cho Eleanor và hai đứa trẻ, còn tài sản dùng nhà này để bảo đảm cho thương vụ sẽ lập tức mất hiệu lực.

Serena nói cô không can thiệp ngay trong đêm vì cần đủ ba việc: lấy bản ghi camera an ninh trong nhà trước khi Dominic xóa, gọi Arthur Crane nộp lệnh khẩn lên tòa, và thông báo Northbridge phong tỏa thương vụ trước khi tiền bị chuyển ra ngoài. Phong bì €10,000 là để mẹ con Eleanor có chỗ ở, có thuốc hạ sốt cho Lily, và không bị buộc phải quay lại quá sớm khi giấy tờ chưa kịp có hiệu lực.

— Tôi đã nghe anh ta nói câu đó với cô ở cửa, Serena nói. — Ngay lúc ấy tôi biết anh ta đang tự đạp vào bẫy của mình.

Căn phòng khách bây giờ im đến mức Eleanor nghe rõ cả tiếng đồng hồ tường gõ từng nhịp ngắn. Arthur Crane mở hồ sơ. Tờ giấy trên cùng dày, mép ngả vàng, có chữ ký của mẹ cô và con dấu cũ.

— Mẹ bà lập quỹ này sau khi bán căn nhà ở Arleston, ông nói. — Số tiền được chuyển vào đây làm phần vốn gốc cho bất động sản hiện tại. Bà không để ý cũng không lạ. Khi đó bà đang mang thai, và chồng bà là người nói gần như hết.

Dominic bước lên nửa bước, giọng bật ra quá nhanh.

— Chuyện đó vô lý. Tôi trả khoản vay. Tôi xây tất cả ở đây.

Arthur ngẩng lên. Ánh mắt ông lạnh và khô như mặt kính.

— Ông trả khoản vay bằng tài sản có điều kiện bảo hộ mà ông vừa tự mình vi phạm. Và đây là bản sao lệnh tạm thời cùng thông báo hủy bảo đảm từ Northbridge.

Ông trượt thêm một tờ giấy qua bàn. Điện thoại Dominic rung đúng lúc ấy. Màn hình sáng lên. Anh ta liếc xuống, sắc mặt đổi thêm một lần nữa. Rồi lại một cuộc gọi khác. Rồi tin nhắn. Những nhịp rung nhỏ dồn dập trên mặt kính bàn nghe như móng tay gõ vào quan tài.

Serena đặt máy ghi âm lên gần hơn.

— Bản này lấy từ camera hành lang và mic cửa chính, cô nói. — Có đủ hình ảnh anh đuổi vợ con ra khỏi nhà, kèm thời gian. Cả câu anh nói về việc không quan tâm họ sẽ đi đâu.

Dominic quay phắt sang Serena.

— Cô gài tôi?

Serena nhìn thẳng vào anh ta.

Read More