Người Mẹ Tôi Bảo Đã Chết 10 Năm Trước Bỗng Ho Khẽ Sau Cánh Cửa Gỗ Bạc Màu-thuyhien

Tiếng chuông gió bằng thìa inox chạm nhau leng keng rất khẽ ngay trên đầu tôi. Mùi canh hâm lại, thuốc ho và vải ẩm chui qua khe cửa hẹp, quẩn trong khoảng không nóng bức của con hẻm cuối. Điện thoại trong túi tôi rung lần thứ mười hai, màn hình sáng lên cái tên Mẹ, rồi tắt, rồi sáng lại. Noah đứng bên trái tôi, ôm chiếc hộp giày ép vào bụng, ngẩng lên nhìn bàn tay tôi đang treo giữa không trung trước cánh cửa gỗ như nhìn một người sắp chạm vào dòng điện.

Tôi gõ.

Ba tiếng. Không mạnh. Nhưng trong căn hẻm im gió ấy, âm thanh vang lên khô đến mức cổ họng tôi siết lại.

Image

Bên trong, cơn ho dừng đột ngột.

Có tiếng chân kéo chậm trên nền xi măng. Tiếng khóa cửa xoay một lần, rồi ngập ngừng. Cánh cửa hé ra chưa tới một gang tay. Một đôi mắt nhìn ra từ khe hẹp ấy, đôi mắt từng theo tôi qua vô số giấc ngủ đứt quãng của tuổi hai mươi, đôi mắt màu hổ phách nhạt với viền tối ở rìa mống mắt, giờ chìm trong hốc sâu, gầy đi, mệt đi, nhưng không thể lẫn đi đâu được nữa.

Người phụ nữ phía sau cánh cửa sững lại.

Chiếc khăn mỏng trên vai tuột xuống một chút. Bàn tay bám vào mép cửa xương nổi rõ dưới da. Mái tóc từng chạm ngang xương quai xanh giờ được cắt ngắn, vài sợi bạc lẫn giữa màu đen. Môi cô khô, gò má sắc hơn, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt ấy mở lớn ra, tôi nhìn thấy Elena của mười năm trước đứng nguyên ở đó, như thể mọi tháng năm giữa chúng tôi chưa từng tồn tại.

Chiếc hộp giày rơi khỏi tay Noah xuống bậc cửa, nắp bật ra. Một chiếc sneaker lăn nghiêng, dây giày trắng quệt lên nền xi măng xám.

Elena nhìn tôi. Rồi nhìn Noah. Rồi lại nhìn tôi.

Môi cô mấp máy. Không thành lời.

Noah kéo nhẹ vạt áo tôi.

— Mẹ.

Chỉ một chữ. Nhưng nó cắt ngọt mười năm thành hai nửa.

Elena mở rộng cửa như người vừa tỉnh dậy giữa cơn sốt. Căn phòng phía sau hiện ra chật hẹp và tối hơn tôi tưởng. Tường loang những mảng ẩm màu nâu. Một chiếc quạt đứng rung bần bật ở góc nhà, phát ra tiếng rè rè đều đặn. Trên bàn nhựa là nửa chén cháo, một lọ thuốc đã mở nắp, một ly nước đục hơi bám đầy thành. Mùi dầu gió, hành phi cũ và hơi vải phơi trong nhà mùa mưa quyện vào nhau.

Noah cúi nhặt đôi giày rất nhanh, như sợ làm bẩn sàn người khác. Nó ôm lại chiếc hộp, đứng nép vào cạnh tường.

Elena vịn mép cửa, ngón tay run thấy rõ.

— Sao anh lại ở đây?

Giọng cô khàn đi như giấy bị vò.

Tôi nhìn mặt cô, rồi nhìn căn phòng, rồi nhìn đứa bé đứng giữa chúng tôi.

— Em còn sống.

Câu nói ra khỏi miệng tôi nghe lạ như của ai khác.

Elena chớp mắt. Bờ vai gầy của cô nâng lên, hạ xuống. Rồi cô quay mặt đi, như thể điều ấy mới là thứ cô sợ nhất: không phải bị tìm thấy, mà là phải đứng im cho tôi nhìn rõ.

Một cơn gió nóng lùa qua hẻm, mang theo mùi nước cống và tiếng xe rác từ đầu đường. Chuông gió lại khẽ chạm nhau. Tôi bước vào trong trước khi cô kịp ngăn. Đế giày da của tôi chạm nền xi măng nứt, lạc lõng đến buồn cười trong căn phòng chỉ rộng hơn phòng thay đồ ở câu lạc bộ của nhà tôi một chút.

Trên kệ gỗ thấp cạnh cửa là một chiếc khung ảnh úa màu. Không có kính. Tấm ảnh hơi cong mép vì ẩm. Elena trong ảnh trẻ hơn, bế Noah lúc còn đỏ hỏn, ngồi trên chiếc ghế nhựa xanh ngoài hiên bệnh viện. Gương mặt cô trắng bệch nhưng cười rất nhỏ. Dưới góc ảnh là nét chữ nguệch ngoạc bằng mực tím: Noah, 3 ngày tuổi.

Tôi quay lại.

— Nó là con anh?

Elena nhắm mắt một nhịp. Noah ngước nhìn mẹ nó, hai bàn tay siết mép hộp giày đến nhăn giấy.

— Noah, ra ngoài mua giúp mẹ gói muối và chai nước lọc đi con. Tiệm dì Hạnh đầu hẻm ấy.

— Nhưng mẹ đang sốt.

— Mẹ ngồi được.

Noah nhìn tôi thêm một lần, cái nhìn cẩn trọng của một đứa trẻ đã quen đo nhiệt độ người lớn bằng ánh mắt, rồi gật đầu. Nó để chiếc hộp giày xuống góc bàn, kéo cánh cửa ra vừa đủ để luồn người qua. Khi nó đi qua tôi, tôi ngửi thấy mùi xà phòng giặt rẻ tiền còn sót trên cổ áo và hơi nắng cũ trên tóc nó. Cánh cửa khép lại. Căn phòng nhỏ bỗng im đến mức nghe rõ tiếng quạt lắc đầu.

Elena ngồi xuống mép giường sắt kê sát tường. Tấm nệm mỏng lõm xuống dưới sức nặng nhẹ đến đáng sợ của cô. Cô kéo tấm khăn lên vai, mắt vẫn không nhìn thẳng tôi.

— Anh không nên đến đây.

— Em chết rồi, đó là điều mẹ anh nói.

— Em biết.

Read More