Họ Ép Tôi Ký Rời Khỏi Đế Chế Gia Tộc — Không Biết Chính Cái Bẫy Đó Mới Kích Hoạt Quyền Lực Của Tôi-thuyhien

Chấm sáng trên màn hình lớn rung lên một lần rồi đứng yên như mắt kim loại vừa mở ra giữa căn phòng lạnh mùi gỗ đánh bóng và cà phê để quá lâu. Tôi vẫn giữ cây bút trên trang cuối, mũi bút chưa chạm giấy. Điều hòa thổi thẳng xuống gáy khiến sống lưng tôi lạnh buốt, nhưng đôi tay lại nóng ran dưới mặt bàn kính. Melissa Greene đặt ổ cứng xuống, tiếng nhựa cứng chạm gỗ nghe nhỏ mà sắc. Victor còn chưa ngồi hẳn xuống chiếc ghế da vừa bật mạnh ra sau. Veronica đứng bất động, chỉ có viên ngọc trai trên găng tay là run lên rất nhẹ khi bà siết mép bàn.

Màn hình sáng hẳn.

Dominic hiện ra trong khung hình với chiếc cà vạt xanh đậm tôi từng mua cho anh ở Rome vào đúng ngày trời mưa mùi đá ướt. Phía sau anh là thư phòng riêng ở tầng 22, nơi rèm nhung màu than luôn kéo một nửa vào buổi chiều. Có lẽ đoạn video được ghi vào một tối muộn; góc đồng hồ trên giá sách hiện 11:47 p.m., và cốc espresso đặt cạnh khuỷu tay anh đã nguội, để lại vệt nâu mỏng trên gỗ óc chó.

Image

“Nếu em đang xem cái này,” Dominic nói, giọng trầm và bình hơn bất kỳ lần nào anh từng nói trước mặt gia đình mình, “nghĩa là họ đã làm đúng điều anh đoán.”

Không ai cử động.

“Tất cả tài sản điều hành của Ashford Strategic Group, quyền biểu quyết lớp B, quyền kích hoạt quỹ dự phòng, và quyền tiếp cận hồ sơ nội bộ khẩn cấp sẽ được chuyển sang Celeste Ashford, nhưng chỉ khi có bằng chứng cô ấy bị ép ký từ bỏ quyền lợi bởi thành viên gia đình trực hệ.”

Tiếng hít vào của Victor bật ra như ai vừa đấm vào ngực anh ta.

“Tài liệu đầy đủ nằm trong phong bì niêm sáp đỏ. Melissa Greene có quyền công bố ngay tại chỗ.”

Dominic dừng một nhịp, mắt nhìn thẳng vào ống kính.

“Và nếu mẹ hoặc Victor đang ở trong phòng khi đoạn này phát, thì hãy nghe cho rõ. Celeste chưa bao giờ là người ngoài. Suốt bảy năm, cô ấy giữ cho đế chế này không đổ vào mặt các người.”

Tôi đã từng yêu Dominic từ một con người hoàn toàn khác với người đàn ông luôn im lặng trong những bữa tối nhà Ashford. Trước khi chúng tôi cưới nhau, anh lái xe xuống bờ biển chỉ để mua cho tôi loại bánh tart chanh tôi nhắc vu vơ một lần duy nhất. Anh từng ngồi trên sàn căn hộ đầu tiên của chúng tôi, tay áo sơ mi xắn cao, cùng tôi ăn mì hộp lúc 1 giờ sáng trong mùi mưa và mực in từ những báo cáo chưa xong. Khi công ty còn đang mở rộng quá nhanh, anh gọi tôi là người duy nhất trong tòa nhà biết phân biệt ai đang nói dối bằng số liệu và ai đang chết chìm trong chính tham vọng của họ.

Thời gian đầu, tôi tưởng mình không cần một chiếc nhẫn đắt hay họ Ashford phải gật đầu chấp thuận. Tôi chỉ cần người đàn ông hay nhét tay tôi vào túi áo khoác anh khi trời trở lạnh, người nhớ tôi ghét mùi nến vani rẻ tiền, người có thể ngồi yên nghe tôi nói về các chuỗi cung ứng trong gần một tiếng mà không tỏ ra chán. Anh đưa tôi vào công ty trước khi đưa tôi vào nhà thờ. Không phải vì thương hại. Vì tin tưởng.

Rồi gia đình anh bắt đầu chạm vào mọi thứ.

Veronica không bao giờ quát. Bà chỉnh cổ tay áo, nhấp trà, rồi chọn đúng câu ngắn nhất để làm tôi nhỏ lại. Victor thì lịch sự hơn, cười nhiều hơn, nhưng mỗi email anh ta gửi đều bỏ qua tên tôi ở dòng quyết định cuối cùng. Dominic nhìn thấy hết. Có những đêm, anh ngồi trên mép giường, tháo đồng hồ, xoa sống mũi rồi nói rằng sau quý này mọi chuyện sẽ khác. Sau cuộc họp hội đồng tới mọi chuyện sẽ khác. Sau thương vụ ở Singapore mọi chuyện sẽ khác.

Không có gì khác cả.

Người đàn ông từng có thể đối đầu cả phòng đàm phán đầy luật sư lại không thắng nổi sự im lặng của chính mình trước mẹ ruột. Tôi không mất anh trong một ngày. Tôi mất anh từng miếng một, trong tiếng dao nĩa chạm nhau dưới đèn vàng, trong những lần anh siết cổ tay tôi dưới gầm bàn thay cho một câu bảo vệ mà anh không dám nói.

Ba tháng trước khi Dominic qua đời, tôi nhìn thấy tay anh run lần đầu tiên. Khi ấy là 6:12 a.m., bếp vẫn còn mùi bánh mì nướng và cà phê đen. Anh làm rơi lọ thuốc nhỏ màu hổ phách trên mặt đá bếp. Tôi cúi nhặt. Tên bác sĩ bị cạo mất một phần nhãn, nhưng chữ cuối của bệnh viện vẫn còn. Anh nói chỉ là thuốc hỗ trợ tim sau một đợt căng thẳng. Tối hôm đó, Melissa gọi tôi xuống tầng hồ sơ, đưa cho tôi bộ dữ liệu sức khỏe mà Dominic yêu cầu mã hóa riêng. Tôi nhìn những chỉ số men tim, lịch hẹn bí mật, rồi nhìn cô ấy. Melissa không nói gì, chỉ đẩy về phía tôi một phong bì màu kem và bảo: “Ông ấy đang sắp xếp theo hướng phòng thủ.”

Đó là lần đầu tiên tôi hiểu Dominic không chỉ sợ bệnh của mình.

Anh sợ điều sẽ xảy ra sau khi anh mất.

Mười ngày trước đám tang, khi ICU còn váng mùi thuốc sát trùng và tiếng monitor nhảy đều như kim gõ trên kính, Dominic bảo tất cả ra ngoài trừ tôi. Ánh đèn trong phòng bệnh lạnh tới mức làn da anh gần như hòa vào ga giường trắng. Tay anh gầy đi, nhưng ngón tay vẫn nắm rất chặt.

“Anh đã để họ chen vào quá lâu,” anh nói, mỗi chữ ra chậm như kéo qua lưỡi dao. “Nếu anh công bố ngay bây giờ, họ sẽ phá mọi thứ trước khi em kịp chạm vào nó.”

Tôi đứng cạnh giường, ngửi thấy mùi oxy khô và da tay mình còn đọng mùi giấy từ một chồng hồ sơ chưa đóng. Tôi không khóc. Tôi vuốt phẳng nếp chăn gần khuỷu tay anh, như thể giữ cho bề mặt vải phẳng đi cũng có thể giữ nhịp tim trên màn hình đều hơn.

“Vậy anh muốn em làm gì?”

“Để họ dồn em tới tường.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Anh đã lập một cơ chế pháp lý có điều kiện. Chỉ kích hoạt khi họ cố loại em ra. Anh cần bằng chứng về bản chất của họ trước hội đồng, trước ngân hàng, trước quỹ tín thác.”

Anh nghỉ để thở. Âm thanh từ máy truyền dịch chạm vào sự yên lặng trong phòng, từng giọt một.

“Melissa biết thứ tự. Arthur Crane sẽ xác nhận khi cần. Nhưng em phải để họ tin rằng em yếu.”

Tôi nhớ khi đó mình chạm vào tay vịn inox của giường bệnh, lạnh như băng. Người đàn ông trước mặt tôi đang đặt di sản cuối cùng của mình không phải vào anh trai, em trai, hay mẹ ruột. Anh đặt nó vào người phụ nữ mà gia đình anh vẫn gọi bằng cái nhìn chứ không bao giờ bằng quyền lực.

Sau này tôi mới biết Dominic không dừng ở đó. Trong sáu tuần cuối đời, anh đã cho rà soát toàn bộ dòng tiền của Ashford Strategic Group. Có những khoản chuyển bất thường đến một quỹ nghệ thuật Veronica đứng tên danh dự nhưng Victor trực tiếp vận hành. Có ba hợp đồng tư vấn ma tổng giá trị $18,600,000, được ký qua công ty vỏ bọc ở Delaware. Có cả thư trao đổi nội bộ cho thấy Victor dùng tài khoản phụ để bán trước thông tin sáp nhập cho một đối tác bên ngoài. Dominic giữ tất cả, không đụng vào, chỉ niêm phong. Anh hiểu một cú đánh chưa đủ. Muốn triệt đường quay lại, anh phải bẻ gãy cả dáng đứng đạo đức mà gia đình mình dựng lên bấy lâu.

Màn hình trong phòng họp chuyển sang tập tin thứ hai.

Lần này không phải Dominic. Là bản sao email, biểu đồ dòng tiền, chữ ký điện tử, và bản ghi cuộc gọi được chép lời. Tôi nghe chính giọng Veronica, mềm và thấp như nhung mịn: “Đợi Dominic ký quỹ xong rồi chuyển phần đó sang quỹ bảo tàng. Celeste không đọc được những thứ này đâu.”

Victor lùi một bước, lưng đập vào mép ghế.

“Đây là bịa đặt.”

Melissa không nhìn anh ta. Cô mở phong bì đỏ, lấy ra bộ tài liệu dày được đóng chứng thực, rồi đặt từng thứ xuống bàn như bác sĩ bày dụng cụ mổ.

Read More