Cô Dâu Ký Hôn Nhân Giả Với 100 Triệu, Đến Nửa Đêm Cả Căn Hộ 100 Tỷ Thành Bẫy-yumihong

Tiếng chuông thứ tư cắt đôi căn hộ lúc 11:53 đêm.

Linh không chạy ra cửa nữa. Cô quay phắt người, bế ngang cặp sách của Minh khỏi sofa trước, rồi mới lay em trai dậy bằng đầu ngón tay lạnh ngắt. Cậu bé mở mắt nửa chừng, còn ngái ngủ, má vẫn hằn vệt quai cặp. Linh đặt một ngón tay lên môi, kéo em vào căn phòng ngủ nhỏ ở cuối hành lang, nơi mùi sơn mới và gỗ thông nhạt lẫn trong luồng hơi điều hòa lạnh đến tê cổ.

Bên ngoài, một nắm đấm đập mạnh vào cửa gỗ. Chiếc đèn treo ở lối vào rung khẽ. Cái bóng dưới khe cửa dịch đi, rồi đứng im.

Image

Căn phòng nhỏ khác hẳn phần còn lại của căn hộ. Không tranh treo. Không rèm lụa. Chỉ có một chiếc giường đơn phủ ga màu xám, một bàn học trống, một tủ quần áo thấp, và chiếc đèn ngủ đặt trên kệ sách như một món đồ bị bỏ quên. Minh dụi mắt, định hỏi, nhưng Linh đã quỳ xuống, lật chăn, chui tay vào khe gỗ dưới giường.

Ngón tay cô chạm phải kim loại lạnh.

Lúc ấy cô mới nhớ tới tập hồ sơ trên bàn kính. Trong lúc chuông cửa gào lên từng hồi, cô đã lật gần như vô thức, và một trang giấy dày hơn những trang còn lại bật ra. Trang mười một. Nơi đó không có hợp đồng, chỉ có một dòng chữ đánh máy, nghiêng hẳn sang trái như ai đó vội vàng nhét vào phút cuối: Nếu tôi biến mất trước nửa đêm, mở căn phòng nhỏ, lấy hộp sắt, gọi Mai Hạ.

Linh kéo chiếc hộp ra. Nhỏ, vuông, nặng tay. Chùm chìa khóa Khải để lại có một chiếc chìa đen khác hẳn ba chiếc còn lại. Cô tra vào ổ. Tiếng tách vang lên nhỏ đến mức Minh cũng ngẩng đầu nhìn.

Trong hộp có một USB màu bạc, một cuốn sổ bìa đen dày cộp, một điện thoại nút bấm chưa lắp sim, ba phong bì niêm sáp đỏ, và một lá thư gấp làm tư.

Bên ngoài, giọng đàn ông trầm đục lại vang lên qua cửa.

— Mở ra đi, cô Linh. Chúng tôi chỉ lấy đồ, không lấy mạng.

Linh xé phong bì thư đầu tiên. Nét chữ của Khải sắc, gãy, không có lấy một nét thừa.

Linh,

Nếu cô đang đọc những dòng này, nghĩa là tôi đã không kịp quay lại trước 11:50.

Cô không phải người đầu tiên tôi nghĩ đến. Cô là người duy nhất tôi dám để lại mọi thứ.

Ba mươi bảy ngày trước, ở khu hiến máu của bệnh viện Thái An, cô trả lại quầy thu ngân 2.400.000 đồng mà họ đưa dư. Cô đứng đó với cổ tay còn băng gạc, dép đứt quai, em trai sốt 38,9 độ ngồi ngủ gục trên ghế nhựa, nhưng cô vẫn đặt số tiền ấy xuống mặt bàn và nói: Tiền của tôi ít, không có nghĩa là tôi lấy nhầm cũng thành đúng.

Tôi đứng sau cô hôm đó.

Linh nuốt khan. Trước mắt cô hiện lại cái hành lang nồng mùi thuốc sát trùng, dải đèn trắng chói, cậu bé Minh ôm balô ngồi co ro, và người đàn ông đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang đen, từng chìa cho cô một chai nước khi cô vừa rút kim khỏi tay. Hôm đó cô nhận chai nước nhưng không nhìn kỹ mặt người ấy.

Bàn tay cô siết lá thư đến nhăn mép giấy.

Khải viết tiếp.

100 triệu không phải giá của cô. Đó là lời xin lỗi vì tôi kéo cô vào thứ bẩn thỉu này.

Cuốn sổ đen là bản gốc. USB là bản sao. Đừng để họ bước vào phòng này vì dưới chân đèn ngủ có ổ cứng thứ hai. Nếu mất ổ đó, bọn họ sẽ chối hết.

Số tiền 100 tỷ mà họ đang truy không nằm trong căn hộ. Nó nằm trong những tài khoản ma do mẹ kế tôi, Trần Bích Vân, và giám đốc tài chính Phạm Đức điều khiển suốt bốn năm qua. Quỹ bệnh nhân, quỹ hiến máu, tiền mua thiết bị, tiền bồi thường tử vong, tất cả bị hút qua ba công ty vỏ bọc đứng tên tôi.

Tối nay họ buộc tôi ký giấy nhận tội.

Tôi không ký.

Minh thò đầu lại gần. Linh gập thư xuống, kéo em ngồi sát vào góc giường. Ngoài cửa, tiếng giày cao gót chạm đá hành lang vang lên cộc, cộc, cộc, đều đến rợn gáy. Một mùi nước hoa ngọt đậm, sắc như lưỡi dao, len cả qua khe cửa.

Người phụ nữ mặc váy xanh ngọc ở đám cưới đã tới.

— Cô Linh, mở cửa. Tôi không thích phải nhắc lần hai.

Giọng bà ta mềm, nhưng phía sau là tiếng một người đàn ông thử xoay nắm cửa bằng khăn tay. Linh đặt lá thư xuống giường, lấy chiếc điện thoại nút bấm trong hộp sắt, bấm số duy nhất lưu sẵn.

Đầu dây bên kia bắt máy sau một tiếng chuông.

— Mai Hạ đây.

Image

Linh nghe rõ tiếng động cơ xe và tiếng còi xa xa vọng lẫn trong loa.

— Tôi là Linh.

— Cô ở trong phòng nhỏ chưa?

— Rồi.

— Khóa cửa. Tắt đèn phòng khách. Để điện thoại thật của cô trên bàn, bật ghi âm. Không ký gì thêm. Không mở cửa cho bất kỳ ai ngoài tôi và đội điều tra kinh tế. Tôi còn sáu phút.

Read More