Anh Mời Cả Gia Đình Đến Nhà Để “Vinh Danh” Vợ — Rồi Đặt Chiếc Đồng Hồ Lạ Giữa Bàn-yumihong

Điện thoại của cô ấy rung lần thứ hai.

Không ai trong phòng nói gì. Chỉ có tiếng nến cháy lách tách rất nhỏ ở góc tủ rượu, tiếng máy lạnh thổi qua lớp rèm dày, và tiếng rung khô khốc của chiếc điện thoại đang nhảy nhẹ trên mặt bàn kính. Marcus nhìn cái tên hiện trên màn hình thêm một giây, rồi ngước lên nhìn vợ mình. Ánh đèn vàng rọi xuống phần xương quai xanh của cô, nơi nhịp thở đang dồn dập đến mức sợi dây chuyền mảnh cũng rung theo.

“Nghe đi,” anh nói.

Image

Chỉ hai chữ.

Bàn tay cô siết chặt quai túi đến mức da tay trắng bệch. Mẹ cô chớp mắt liên tục, môi mím thành một đường mỏng. Người chị họ vừa nãy còn soi son giờ lùi nửa bước, cây son đỏ vẫn nằm lơ lửng trong tay. Người bạn thân cầm điện thoại quay dọc ban nãy vội hạ máy xuống, nhưng màn hình vẫn còn sáng, phản chiếu gương mặt ai cũng căng như dây kéo quá mức.

Cuộc gọi tắt.

Một tin nhắn hiện lên ngay sau đó.

Em đến chưa? Anh quay lại lấy đồng hồ.

Không ai cần Marcus đọc thành tiếng. Cả căn phòng đứng gần enough để nhìn rõ từng chữ xanh nhạt bật lên giữa lớp kính đen. Em đến chưa. Anh quay lại lấy đồng hồ. Không có chỗ nào cho sự hiểu lầm. Không có khoảng trống nào cho một câu “đó không phải như anh nghĩ”.

Mẹ cô phát ra một âm thanh khẽ như bị sặc hơi. Người cha chống tay lên thành ghế. Một người dì nghiêng đầu sát hơn, rồi đứng thẳng dậy ngay, như vừa chạm phải mặt bếp nóng.

Marcus đưa tay cầm chiếc điện thoại lên. Anh không ném. Không giơ cao. Chỉ đặt nó xuống cạnh chiếc đồng hồ đàn ông kia, song song, gọn gàng, như thể đang hoàn tất một cách bày bàn tối giản đến lạnh người.

“3:30 chiều em nói em ở nhà,” anh nói tiếp. “1:07 sáng em nói em đang ngủ. Em muốn chọn lời nói dối nào trước?”

Cô mở miệng. Không khí đi vào rất nhanh nhưng câu chữ ra chậm, mắc ở cổ như những mảnh thủy tinh nhỏ.

“Marcus… nghe em giải thích đã.”

Anh không ngắt lời. Cũng không gật đầu. Chỉ đứng đó, một tay đặt lên thành ghế, mắt không rời khỏi mặt cô.

Đó từng là đôi mắt cô rất thích nhìn khi họ còn mới cưới.

Những năm đầu, Marcus là kiểu đàn ông nhớ những thứ nhỏ nhất. Loại trà cô uống vào ngày mưa. Góc chăn cô hay kéo lên khi ngủ. Cửa hàng hoa duy nhất trong thành phố còn giữ đúng màu mẫu đơn cô thích. Họ từng sống trong căn hộ tầng mười bảy nhìn xuống con sông màu chì, tối nào cũng nghe tiếng xe cứu thương vọng qua cửa kính và ăn mì trộn trên chiếc bàn gỗ rẻ tiền mua bằng thẻ tín dụng. Cô từng ngồi khoanh chân trên sàn, đếm những đồng tiền lẻ còn lại sau khi trả tiền thuê nhà, còn Marcus nằm dài trên ghế sofa, gõ máy tính đến hai giờ sáng để kịp một dự án nhận thêm.

Ngày ấy cô thích áp má vào lưng anh từ phía sau, lúc anh đang đứng trong bếp rửa ly, và hỏi đùa rằng sau này già đi ai sẽ chê ai trước. Marcus thường cười, tắt vòi nước, quay lại hôn lên trán cô. Căn hộ nhỏ luôn có mùi nước giặt, cà phê rẻ tiền và giấy mới từ những bản thiết kế anh mang về. Họ không có nhiều, nhưng những thứ ít ỏi ấy từng được hai người chạm vào bằng cả hai bàn tay.

Marcus nhớ rất rõ năm thứ ba của hôn nhân, khi cô muốn mở một cửa hàng mỹ phẩm riêng. Anh rút 62,000 USD từ quỹ đầu tư đã để dành cho việc đổi nhà. Anh ký bảo lãnh mặt bằng. Anh gặp nhà thầu sau giờ làm, tự chọn từng tay nắm cửa, từng tấm kính, từng chiếc đèn hắt. Hôm khai trương, cô mặc váy kem, đứng giữa mùi sơn mới và hoa ly trắng, nước mắt long lanh. Cô ôm cổ anh, nói rằng nếu không có anh, cô chẳng có gì hết.

Marcus lúc đó chỉ hôn lên tóc cô và đưa khăn giấy.

Ba năm sau nữa, họ chuyển vào căn nhà hiện tại. Nhà rộng, trần cao, mặt bếp bằng đá Ý, cầu thang gỗ sồi, tủ rượu âm tường và một phòng thay đồ lớn hơn cả phòng khách căn hộ cũ. Cô dần quen với việc về muộn, với những bữa tối “gặp đối tác”, với mùi nước hoa mới xuất hiện nhiều hơn trong phòng tắm. Marcus không phải kiểu đàn ông lục túi, kiểm tra điện thoại hay bám theo vợ bằng các nghi ngờ vụn vặt. Anh làm việc, ký hợp đồng, bay đi bay về giữa ba thành phố, và tin rằng người phụ nữ từng đếm tiền xu với mình trên sàn gạch năm ấy vẫn còn ở đâu đó trong ngôi nhà này.

Nhưng những thay đổi không đến bằng một tiếng nổ. Chúng đến bằng những đường chỉ mảnh. Một cuộc gọi bước ra ban công để nghe. Một bữa tối kéo dài thêm một giờ. Một lần đổi mật mã điện thoại vào đúng đêm họ cãi nhau. Một mùi nước hoa đàn ông rất nhẹ còn lưu trên ghế phụ xe. Một cái chạm tay vào màn hình nhanh quá mức mỗi khi tin nhắn bật lên.

Marcus đã nhìn thấy. Chỉ là anh không kéo sợi chỉ đó ra.

Cho đến 1:07 sáng. Cho đến chiếc đồng hồ 14,600 USD nằm trên bàn đá như một món đồ quên, mà thật ra là thứ không thể quên nổi.

Người vợ nuốt khan. Cô nhìn quanh, như tìm trong gương mặt từng người một lối thoát nhỏ nhất. Không có. Ánh mắt của gia đình, bạn bè, những người từng dự đám cưới, từng chụp ảnh kỷ niệm, từng nâng ly chúc hai người trăm năm, giờ đang đứng dày như một bức tường.

“Con nói đi,” mẹ cô lên tiếng trước. Giọng bà khô đi, không còn chút hơi men nào. “Là ai?”

“Chỉ là hiểu lầm thôi mẹ.”

Marcus hơi nghiêng đầu.

“Hiểu lầm nào để một người đàn ông nhắn ‘anh quay lại lấy đồng hồ’ lúc 8 giờ tối?”

Cô quay sang anh, lần đầu tiên trong tối đó ánh mắt không còn là hoảng hốt mà có cả một tia tức giận mỏng, yếu nhưng sắc. “Anh gài em.”

Image

“Anh mời gia đình em đến ăn tối,” Marcus nói. “Người nhắn tin cho em mới là người để quên đồ trong nhà anh.”

Không ai bênh cô.

Sự im lặng đó nặng hơn bất kỳ tiếng quát nào.

Người cha bước đến gần bàn hơn, nhìn chiếc đồng hồ rồi nhìn con gái mình. Ông vốn là người luôn nói năng chậm, đến mức đôi khi nghe như buồn ngủ. Nhưng lúc ấy vai áo sơ mi ông căng lên thấy rõ. “Con ở đâu tối qua?”

Cô vẫn im.

Read More