Người phụ nữ trả hết khoản nợ 186 triệu cho tôi chỉ để đưa tôi lên bàn đấu giá kín-yumihong

Cánh cửa bên hông bật mở, luồng gió đêm lùa vào phòng mang theo mùi lá ướt và kim loại lạnh. Mép rèm nhung khẽ quất vào chân sân khấu. Người dẫn chương trình ngừng giữa một con số, cổ họng ông ta còn giữ nguyên âm cuối như viên đá mắc lại trong ly thủy tinh. Hai người đàn ông mặc vest tối màu bước vào trước, giày da đạp lên nền đá phát ra những tiếng ngắn và chắc. Theo sau họ là một phụ nữ tóc búi thấp, áo sơ mi trắng cài kín đến cổ, tay ôm một tập hồ sơ màu xám. Ở giữa nhóm người ấy là ông Quang Minh, giám đốc kiểm soát nội bộ của tập đoàn mẹ từng mua lại công ty tôi sáu tháng trước.

Mùi hổ phách ngọt lịm lướt qua vai trái tôi trước khi tôi kịp quay đầu. Hạ từ sau cánh gà bước ra, vẫn đôi giày cao gót màu kem, vẫn mái tóc búi thấp, chỉ khác ở chỗ môi cô ta hôm ấy không nhấc lên nổi như mọi lần. Ánh đèn chùm rơi lên gò má cô ta, làm lớp phấn mịn trên da hiện thành một vệt khô.

“Đây là sự kiện riêng,” bà Vân nói, vẫn ngồi nguyên ở hàng ghế đầu. Cán quạt ngà gõ lên thành ghế ba nhịp cộc cộc. “Ai cho các ông vào?”

Image

Ông Quang Minh không nhìn bà ta. Ông nhìn thẳng màn hình đang chiếu hồ sơ của tôi, rồi nhìn tấm bảng số 17 trước mặt tôi.

“Khoản tạm ứng dự án 4.200.000.000 đồng biến mất khỏi công ty,” ông nói, giọng thấp và phẳng. “Tối nay tôi thấy một phần đường đi của nó.”

Căn phòng không còn tiếng ly chạm nhau nữa. Chỉ còn tiếng điều hòa thổi qua các mặt nạ nửa mặt và tiếng váy dạ hội sột soạt khi vài người ngồi dịch ra xa. Một người phục vụ làm rơi khay bạc. Muỗng nhỏ lăn trên nền đá, xoay mấy vòng rồi đổ ngang dưới chân ghế bà Vân.

Ba tháng trước khi mọi thứ đổ xuống đầu tôi, Hạ từng là người kéo ghế cho tôi ngồi cùng bàn họp trong lần đầu phòng hành chính được gọi lên tầng 22. Cô ta đưa tôi một ly cà phê không đường khi thấy tôi ho vì thức cả đêm ở bệnh viện với mẹ. Cô ta chỉ cho tôi cách đánh mã thanh toán, cách giữ chữ ký của sếp không bị lệch ô, cách gấp hóa đơn theo cùng một mép để khi đóng tập nhìn thẳng và sạch. Đầu ngón tay Hạ luôn khô, lạnh và chính xác. Người trong công ty bảo làm dưới tay cô ta vừa mệt vừa nhanh lớn.

Lúc mẹ tôi bị đột quỵ nhẹ vào cuối tháng tám, tôi gần như ở luôn giữa hai nơi: tầng 18 với đèn LED trắng lạnh và khoa phục hồi chức năng ở Long An mùi cồn y tế bốc lên từ hành lang. Ban ngày tôi sắp lịch họp, in chứng từ, xin chữ ký. Tối xuống xe khách, đầu nghiêng vào cửa kính rung lạch cạch, sáng sớm lại quay lên thành phố trong bộ áo sơ mi còn nguyên nếp gấp. Có hôm ngón tay tôi dính mùi dầu gió của mẹ đến tận giữa buổi họp. Hạ là người duy nhất không nhăn mặt. Cô ta đặt trước bàn tôi một hộp cháo nóng, nói đúng một câu.

“Cứ làm đi. Rồi sẽ có chỗ cho cô.”

Chính vì thế, lúc Hạ nhờ tôi xử lý một chồng chứng từ “dịch vụ gia đình cao cấp” gắn vào mã chi ngoại vi của dự án, tôi không hỏi nhiều. Tôi chỉ thấy lạ vì mỗi bộ hồ sơ đều kèm ảnh phụ nữ, thông tin chiều cao, nhóm máu, tình trạng hôn nhân và vài dòng ghi chú nghe không giống hồ sơ đối tác. Có bộ đóng dấu đã hoàn tất. Có bộ bị gạch chéo bằng mực đỏ. Hạ rút tập trên tay tôi, cười một bên môi.

“Nhìn hóa đơn thôi. Đừng nhìn người.”

Từ hôm đó, những tên công ty lặp đi lặp lại trong đầu tôi. An Tâm Family Office. Khải Nguyên Advisory. Tường Vi Heritage. Toàn những cái tên mềm và thơm như khăn lụa phủ trên vật sắc.

Sau ngày tôi bị đuổi, mưa xối qua mái tôn phòng trọ. Tôi ngồi bó gối trên nền gạch lạnh, dùng lưng chặn chân giường sắt kêu cót két mỗi khi xoay người. Điện thoại sáng liên tục như con mắt mở không biết mỏi. Chủ trọ gọi lúc 6:12 sáng hôm sau, nói giọng ngọt hơn mọi ngày nhưng tay ông ta gõ chìa khóa vào song cửa nghe lách cách. Ở bệnh viện, mẹ tôi nuốt thuốc chậm như nuốt đá. Khi bà ho, nước bắn ra mép chén nhựa và rơi xuống chăn. Tôi dùng cổ tay áo lau đi trước khi y tá nhìn thấy.

Hóa đơn 4.860.000 đồng được in trên giấy nhiệt mỏng, cạnh sắc đến mức cứa vào đầu ngón tay. Lúc bà Vân xuất hiện, tôi đang dằn tờ hóa đơn ấy lên quầy vì gió từ điều hòa thổi nó bay. Bà ta không hỏi tôi tên, chỉ hỏi mẹ tôi còn dùng thuốc bao lâu và tôi còn giữ được bao nhiêu ngày tiền thuê phòng. Cách bà ta nhìn khiến tôi có cảm giác mình đã được cân từ trước khi mở miệng.

Hai ngày sau, các khoản nợ biến mất nhanh hơn một cơn sốt. Tin nhắn đòi tiền ngưng lại. Ứng dụng báo khoản vay đã tất toán. Chủ trọ mang cho tôi một ly trà đá còn đọng nước trên thành cốc. Chính sự trơn tru ấy làm lưng tôi lạnh. Đêm đó, tôi lấy chiếc laptop cũ từng dùng làm việc từ ngăn tủ nhựa ra, bật lại hộp thư đồng bộ ngoại tuyến. Ở góc dưới cùng của một chuỗi mail cũ hiện ra đúng tên đơn vị đã thanh toán viện phí cho tôi: An Tâm Family Office.

Tôi ngồi sát màn hình đến mức thấy cả những hạt bụi li ti bám trên viền đen. Dưới mã nhà cung cấp là số tài khoản, mã đối chiếu và file PDF tôi từng mở rồi bị Hạ rút đi. Trong file đó, ngoài các khoản “đại diện gia đình”, có một danh sách bảy phụ nữ. Mỗi người kèm một khoản tiền, một mã hồ sơ và dòng trạng thái. Hoàn tất. Gia hạn. Chuyển giao. Tên tôi nằm ở dòng thứ tám, chưa điền ngày, chỉ có con số 186.400.000 đồng nằm sáng rực như một cái móc câu mới đánh.

Tôi không gọi công an ngay tối ấy. Không phải vì tin mình sẽ tự xoay được mọi thứ, mà vì những hình ảnh trong file chưa đủ để kéo đổ một căn phòng kín như căn phòng này. Hạ có thể nói tôi dựng chuyện để trả thù. Bà Vân có thể nói tôi ký tự nguyện để đổi lấy nợ sạch. Đám đàn ông đeo mặt nạ ngoài kia chỉ cần cười và quay lưng là mọi thứ chìm xuống. Thứ tôi cần là tên, là mặt, là địa chỉ, là lúc họ tin mình đang an toàn nhất.

Lúc xe đón tôi tối Chủ nhật rẽ qua cầu, màn hình định vị trên táp lô phản chiếu lên kính cửa một dãy số. Biệt thự ấy nằm cùng khu đất từng xuất hiện trong một phụ lục mua sắm mà tôi đã scan cho Hạ hồi tháng trước. Tôi mượn điện thoại tài xế để gọi cho mẹ, nhưng ngón tay lại bấm vào đường dây tố giác nội bộ của tập đoàn mẹ. Số đó được dán trên mọi hành lang công ty trong khung mica xanh, tôi nhìn qua hàng trăm lần đến thuộc. Người bắt máy là một phụ nữ tên Thảo. Tôi đọc chậm địa chỉ, tên ba công ty, mã hồ sơ ATF-17 và nói rằng nếu chị đến chậm hơn 9 giờ thì tôi sẽ không còn là nhân sự bị vu oan nữa, tôi sẽ trở thành một món hàng đã đổi chủ.

Bà ta im lặng hai giây, đủ để tôi nghe tiếng bánh xe lăn qua gờ giảm tốc dưới thân xe. Rồi chị nói: “Giữ trên tay bất cứ giấy tờ nào liên quan. Đừng ký thêm.”

Trong phòng đấu giá, tập hồ sơ đặt trên đùi tôi không chỉ là vật trang trí. Trước khi bị đưa ra hàng ghế đầu, tôi đã kịp đi qua một hành lang nhỏ dẫn tới phòng thay đồ. Trên bàn đá ở đó có chồng hợp đồng dập ghim, mùi mực mới còn hăng. Tôi rút một bộ, nhét vào tập hồ sơ của mình, kẹp thêm tờ phụ lục có chữ ký số của công ty ma và danh sách tám mã đối chiếu. Ở trang mười một là điều khoản nhỏ nhất trong toàn bộ bộ hồ sơ: người được “phục dựng thân phận” phải chấp nhận chuyển giao quyền đại diện cá nhân, quyền ký thay và quyền ràng buộc pháp lý trong thời hạn không giới hạn nếu bên tài trợ xét thấy cần thiết.

Không ai trong phòng nghĩ tôi đọc kỹ. Đó là sai lầm đầu tiên của họ.

Ông Quang Minh bước thêm hai bước về phía sân khấu. Luật sư Thảo mở tập hồ sơ màu xám, rút ra bản sao kê có dấu đỏ. Bà Vân cuối cùng cũng đứng dậy. Váy đen rơi thẳng xuống chân, không một nếp gấp, giống một đường mực kéo từ cổ bà ta xuống sàn.

“Cậu Quang Minh,” bà ta nói, nụ cười mỏng như mép dao cạo. “Một buổi đấu giá từ thiện biến thành màn diễn bắt người của tập đoàn niêm yết, cậu chắc chứ?”

“Từ thiện không dùng hồ sơ nhân sự bị cưỡng ép,” luật sư Thảo đáp. “Cũng không rửa tiền tạm ứng dự án qua tám hợp đồng cá nhân.”

Mí mắt Hạ giật một nhịp. Cô ta quay sang tôi. Lần đầu tiên kể từ ngày hất xấp tiền khỏi ngăn kéo bàn tôi, cô ta nhìn tôi như nhìn một thứ có thể phản đòn.

“Cô tự nguyện đến đây,” Hạ nói. “Cô nhận tiền, mặc đồ, lên xe. Không ai kéo cô đi.”

Tôi đặt tập hồ sơ lên ghế nhung đỏ, lật đúng trang mười một. Giấy dày cọ vào nhau phát ra tiếng khô và sắc.

“Trang này,” tôi nói.

Chỉ hai chữ, nhưng đủ làm mấy người ngồi hàng sau nghiêng đầu nhìn. Luật sư Thảo nhận lấy, mắt lia xuống dòng chữ nhỏ. Ông Quang Minh chìa tay về phía Hạ.

“Chữ ký điện tử xác nhận nhà cung cấp này được kích hoạt từ tài khoản của cô lúc 9:08 sáng ngày 14 tháng 9,” ông nói. “Bốn phút sau, nhân viên Linh bị cài tiền vào ngăn kéo.”

Gò má Hạ mất màu trước tiên, rồi đến môi. Cô ta mở miệng định nói, nhưng bà Vân đã cắt ngang.

“Cô ta chỉ là nhân viên quèn. Cậu định dựng cả hồ sơ chống tôi bằng lời nó sao?”

Lần này tôi mới đứng dậy. Mép váy lụa cọ qua gối phát ra tiếng sột soạt rất nhỏ. Bảng số 17 nằm trước mặt tôi như một miếng kim loại vừa lấy khỏi lửa mà không ai dám chạm.

“Không bằng lời tôi,” tôi nói. “Bằng chữ ký của bà, bằng camera hành lang, bằng danh sách bảy người trước tôi, và bằng khoản 620.000.000 đồng bà vừa chuyển cho Hạ chiều thứ Sáu.”

Hạ quay phắt sang bà Vân. Ánh mắt đó làm quạt ngà trên tay bà Vân ngừng hẳn.

Read More