CEO ép tôi xóa ba năm ký ức để được thuê lại — đến khi cánh cửa phòng họp mở ra-yumihong

Tay nắm cửa đi hết hành trình với một tiếng tách nhỏ, khô như móng tay bẻ gãy. Luồng gió lạnh từ hành lang trườn vào phòng họp, mang theo mùi giấy mới, nước lau kính và chút hương gỗ tuyết tùng quen thuộc từ bộ vest của người vừa bước qua cửa.

Melissa Greene đi đầu, áo khoác màu ngà cài kín cổ, phía sau là Trưởng ban kiểm soát nội bộ và một người đàn ông cầm cặp tài liệu da đen. Gót giày của bà dừng ngay cạnh mép bàn. Ánh mắt bà lướt qua tấm ảnh cưới trước tay tôi, rồi mới dừng ở Dominic.

Đừng để cô ấy ký thêm bất cứ thứ gì, bà nói.

Image

Dominic đứng lên quá nhanh, mặt bàn khẽ rung, ly espresso va vào đĩa sứ một tiếng lanh canh mỏng. Màu ở môi anh tụt xuống thêm một nấc. Bàn tay anh vẫn đặt trên mép ghế, nhưng các khớp xương trắng bệch.

Melissa đặt một phong bì màu kem xuống trước mặt tôi. Móng tay bà chạm vào lớp giấy dày, phát ra tiếng sột soạt rất nhẹ.

Trước khi bất kỳ thủ tục thần kinh nào được tiến hành, bà nói, hội đồng quản trị yêu cầu công bố đầy đủ với bà Ashford.

Bà Ashford.

Hai âm tiết cuối đập thẳng vào lồng ngực tôi. Không phải như một câu nói. Như một vật cứng ném vào cửa kính, làm lớp băng mờ phủ suốt một đêm rạn ra thành nhiều đường nhọn.

Bên trong phong bì là bản sao giấy đăng ký kết hôn. Nhà nguyện St. Bartholomew. 7:18 tối. Chữ ký của Dominic Ashford nằm dưới chữ ký của tôi, mực xanh đậm, nét cuối kéo dài đúng kiểu anh vẫn ký vào thiệp sinh nhật, báo cáo nội bộ, cả mặt sau bức ảnh vừa rơi khỏi hợp đồng.

Mùi bergamot từ chiếc khăn trong hộp giấy dưới chân lại dội lên. Đầu lưỡi tôi chạm phải vị đắng, hệt cái đêm tôi đứng ở quầy bếp nhỏ phủ đá cẩm thạch, nhìn Dominic rót champagne vào hai chiếc ly chân cao rồi quay lại cài chiếc ghim ngọc trai lên tóc tôi. Ký ức không mở toang. Nó chỉ lóe từng mảnh, lạnh và sắc.

Ba năm trước, tôi vào Ashford Biotech bằng thẻ khách màu xám và một vali kéo có bánh xe lệch, cứ đi ba bước lại nghiến trên nền đá. Hôm đó trời mưa, sảnh tầng trệt nồng mùi áo khoác ướt và cà phê rang. Dominic đi ngang qua quầy lễ tân với bốn người trợ lý sau lưng, nhưng vẫn dừng lại chỉ để cúi xuống nhặt giúp tôi chiếc USB vừa rơi khỏi túi.

Ngón tay anh chìa ra trước mặt tôi, giữa nền đèn vàng của sảnh. Không nhẫn. Không lời xã giao dài dòng. Chỉ một câu ngắn, giọng trầm và sạch như mặt kính mới lau.

Cô làm ở nhóm dữ liệu thần kinh à.

Từ sau câu đó, anh xuất hiện ngày càng nhiều ở những giờ không ai muốn ở lại văn phòng. 11:32 tối trong phòng lab tầng 19, khi máy chủ phả ra hơi nóng khô và màn hình xanh phủ lên tay áo sơ mi xắn đến khuỷu của anh. 6:05 sáng ở quầy cà phê phía sau tòa nhà, nơi trời còn tối và anh đẩy sang trước mặt tôi một ly Americano không đường vì đã nhớ tôi luôn bỏ nguyên nắp mà không chạm vào gói đường nào.

Dominic theo đuổi tôi không ồn ào. Anh kéo ghế cho tôi ở những bữa tối muộn với nhà đầu tư. Anh đứng chắn nửa người trước cửa xe khi trời mưa lớn. Anh nắm cổ tay tôi trong thang máy đông người, ngón cái đặt đúng lên mạch đập như thể chỉ cần chậm một nhịp là tôi sẽ tan ra trong đám vest đen và mùi nước hoa đắt tiền.

Nhà nguyện St. Bartholomew nằm sau một con đường lát đá, cách thành phố chưa đầy bốn mươi phút lái xe. Tôi vẫn nhớ mùi sáp nến và gỗ cũ trong không khí, tiếng vải lụa cọ vào hàng ghế, bàn tay ấm của Dominic đặt giữa lưng tôi khi chúng tôi đứng dưới mái vòm phủ hoa trắng. Anh nói hội đồng quản trị đang thương lượng một thương vụ trị giá 48 triệu đô, rằng cuộc hôn nhân cần kín sáu tháng để tránh xung đột lợi ích, rồi sáu tháng đó nối thành một năm, rồi hai năm, rồi ba.

Tôi đã tin anh bằng những thứ rất nhỏ. Bằng cách anh mở cửa tủ lạnh lúc nửa đêm để lấy cho tôi lát chanh ướp lạnh khi tôi ho do thức trắng. Bằng chiếc khăn cashmere màu kem anh quàng lên vai tôi trên sân thượng căn penthouse gió lùa. Bằng chiếc đồng hồ Patek Philippe tôi mua cho anh ở dịp kỷ niệm thứ ba, tối đó anh nghiêng cổ tay dưới ánh nến và cười khẽ như một cậu con trai vừa được giữ món đồ đầu tiên của đời mình.

Những mảnh ký ức đẹp luôn quay lại trước. Chúng đến trước cả vết cắt.

Vết cắt bắt đầu một tháng trước ngày tôi bị sa thải, lúc 2:13 sáng ở phòng lưu trữ thử nghiệm. Một cảnh báo đỏ bật lên trên màn hình phụ của hệ thống Mnemosyne rồi biến mất sau chưa đầy ba giây. Tôi đăng nhập lại bằng khóa quản trị cấp cao, thấy tên bảy bệnh nhân bị gắn cờ, ba báo cáo phản ứng phụ đã bị xóa, và một khoản thanh toán 2,8 triệu đô chuyển sang một công ty vỏ bọc có địa chỉ là tầng trống trong một tòa nhà ở Delaware.

Da ở cánh tay tôi dựng lên dưới lớp len mỏng. Máy điều hòa thổi quá mạnh, lạnh tới mức đầu ngón tay tê dần trên bàn phím. Trong file thử nghiệm có một đoạn ghi chú: hiệu ứng phụ bao gồm rối loạn nhận dạng, mất liên kết ký ức hôn nhân, thay thế ký ức bằng mô thức được dựng sẵn.

Không ai ngoài tôi và Dominic có quyền truy cập lớp dữ liệu đó.

Sáng hôm sau, tôi đặt bản in xuống trước mặt anh trong phòng ăn riêng của penthouse. Nắng chiếu lên bàn đá trắng đến chói mắt. Dominic không chạm vào cà phê. Anh chỉ nhìn những trang giấy, rồi nhìn bàn tay tôi đang giữ chặt góc hồ sơ đến hằn đỏ đầu ngón.

Đưa anh thời gian, anh nói.

Ba chữ đó mở đầu cho đoạn trượt dài. Những cuộc họp bị hủy vào phút chót. Những đêm anh không về căn hộ. Veronica xuất hiện ngày một nhiều trong các thư mời mà trước kia chỉ ghi tên tôi. Một tuần sau, tôi phát hiện hồ sơ truy cập của mình bị sao lưu sang một máy chủ phụ, và lịch làm việc tự động thêm một cuộc gặp với phòng pháp chế vào 9:12 sáng, không người gửi.

Tối trước buổi sa thải, 6:27 chiều, tôi ngồi một mình trong xe dưới tầng hầm B3. Mùi da ghế nóng hầm hập sau cả ngày đậu dưới đường ống tản nhiệt. Trên màn hình điện thoại, tôi mở email đã soạn sẵn gửi cho Melissa Greene cùng ba tệp đính kèm mã hóa: báo cáo thử nghiệm, log truy cập, và bản chụp điều khoản hôn nhân mà tôi từng ký trong đêm cưới mà không được phép giữ bản gốc.

Tôi đặt chế độ gửi tự động nếu thẻ nhân viên của mình bị vô hiệu hóa.

11:07 sáng hôm sau, khi tôi bước qua cổng an ninh với hộp giấy ôm trước ngực, email đó đã rời đi.

Melissa kéo thêm một tập hồ sơ khác về phía tôi. Bìa hồ sơ mát và nhám như đá nhẵn. Trang đầu là điều khoản quỹ Beaumont Neural Trust, do cha tôi lập ba tháng trước khi mất.

Ông để lại cho cô giấy phép lõi thuật toán, bà nói, giọng vẫn thấp và đều. Điều khoản chỉ kích hoạt khi cô kết hôn hợp pháp. Từ 7:18 tối ngày đó, cô nắm 22 phần trăm quyền biểu quyết với mọi ứng dụng lâm sàng của Mnemosyne.

Tôi nghe rõ tiếng máu gõ sau tai mình.

Dominic giấu cuộc hôn nhân không chỉ vì hội đồng quản trị, Melissa nói tiếp. Nếu cuộc hôn nhân được công bố, anh ta mất quyền ký đơn phương với dự án này. Và nếu có bất kỳ hành vi cưỡng ép y khoa nào với người đồng sở hữu, toàn bộ giấy phép quay về phía cô ngay lập tức.

Dominic đẩy ghế lùi ra sau, chân ghế cào trên sàn đá một vệt chói tai. Anh đứng thẳng, chỉnh lại cổ tay áo như người vừa bước vào họp cổ đông, không phải người đang bị lật lớp sơn cuối cùng.

Đây là chuyện nội bộ, anh nói. Cô ấy đã tải dữ liệu mật ra ngoài.

Melissa không quay sang anh. Bà mở thêm một tệp khác, lật đúng một trang. Tôi nhìn thấy chữ ký của Veronica ở cuối thư yêu cầu chuẩn bị thủ tục điều trị trí nhớ, mã thanh toán khẩn, và ghi chú in đậm: thực hiện sau tái tuyển dụng để bảo đảm sự hợp tác.

Cả căn phòng im đến mức tiếng đèn LED rè nhẹ trên trần cũng nghe thấy.

Read More