Tin Nhắn Từ Số Nội Bộ Lúc 12:31 a.m. Dẫn Tôi Tới Ngăn Hồ Sơ Số 4 Dưới Nhà Xác-thuyhien

Màn hình điện thoại sáng lên ngay khi bóng đèn ngoài hành lang phụt tắt. Ánh sáng xanh nhạt cắt ngang lớp vải đen của Mẹ Bề Trên, hắt lên hai đốt ngón tay bà đang đặt trên mép bàn inox. Máy nén khí sau tường vẫn rền đều, nhưng trong nửa giây ấy, tôi nghe rõ hơn cả tiếng tim mình đập vào lồng ngực và tiếng khóa túi đựng thi thể vừa bị kéo lên thêm một đoạn. Tin nhắn chỉ có đúng một dòng: Đừng để bà ấy chạm vào ngăn hồ sơ số 4. Tôi gập bàn tay lại quanh điện thoại, để nó nằm sát lòng bàn tay cùng với cây thánh giá rỗng lạnh như đá. Bác sĩ Hưng đứng bên trái tôi, môi vẫn mím chặt quanh mùi cà phê chua và thuốc sát trùng. Anh Phúc liếc xuống chiếc laptop, rồi nhìn sang tôi như chờ một cái gật đầu.nn”Tu viện sẽ tiếp nhận lại thi thể ngay đêm nay,” Mẹ Bề Trên nói. Giọng bà nhỏ, khô, đều như lưỡi dao đi trên vải. “Không cần khám thêm.”nnBác sĩ Hưng đặt cốc giấy xuống. Đáy cốc chạm inox phát ra một tiếng cộp rất nhỏ.nn”Chúng tôi cần hoàn tất biên bản,” ông nói.nnBà xoay đầu sang ông, chậm đến mức tôi thấy nếp da dưới quai hàm bà căng lên.nn”Người chết không cần biên bản. Họ cần được yên nghỉ.”nnTôi kéo khóa túi xuống lại đúng một đoạn bà vừa kéo lên. Không nhìn bà, tôi nói: “Quy trình không dừng giữa chừng.”nnMùi sáp nến còn dính trên mẩu giấy trong cây thánh giá bỗng rõ hơn hẳn, như thể cái lạnh trong phòng vừa đẩy mọi mùi lên gần mặt mình. Ngoài hành lang, một bóng người đi qua ô kính mờ rồi biến mất. Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó.nnChìa ở sau tượng thánh nữ, phòng lưu dưới cầu thang đông. Chỉ một mình cô xuống.nnTôi biết khu nhà này đủ lâu để nhớ phía sau nhà xác có một kho lưu nhỏ, trước đây dùng cất hồ sơ tử thi giấy và đồ niêm phong cũ. Ba năm nay mọi dữ liệu chuyển sang máy chủ, căn phòng ấy gần như bị quên hẳn. Không ai trong ca đêm còn nhắc đến nó, trừ mấy lần anh bảo vệ chửi thề vì bóng đèn dưới cầu thang đông cứ cháy rồi tắt.nnTôi gặp Sơ Magdalena hai lần trước đêm đó. Lần đầu là vào một sáng tháng Hai, khi chị đi cùng một sơ già đến phòng lạnh nhận lại di vật của một phụ nữ vô gia cư qua đời ngoài bến xe. Chị là người duy nhất trong đoàn không bịt mũi khi bước vào khu hành lang có mùi bleach và kim loại ẩm. Chị cúi xuống nhặt chuỗi tràng hạt bị rơi khỏi túi niêm phong, dùng ống tay áo lau nhẹ từng hạt trước khi đặt lại vào bàn tay cứng của người đã chết. Ánh nắng sáng hôm ấy mỏng và lạnh, chiếu qua ô kính cao, dừng trên gò má chị. Chị nói cảm ơn rất khẽ, rồi để lại một phong bì $120 cho quỹ xử lý tử thi vô danh.nnLần thứ hai là sáu tuần sau, đúng 4:08 p.m., khi chị đứng ở quầy tiếp nhận hỏi tôi về thủ tục xin trích lục hồ sơ của một bệnh nhân nữ từng chết trong bệnh xá của tu viện. Trên tay chị là tập giấy kẹp bằng dây vải màu nâu, gáy giấy sờn như đã bị mở đi mở lại nhiều lần. Chị không đứng yên; ngón cái trái miết lên mép tập hồ sơ, rồi lại buông ra. Mùi xà phòng quế từ tay áo chị lẫn với mùi giấy cũ khiến tôi nhớ đến ngăn tủ gỗ của bà ngoại ngày xưa. Khi tôi hỏi mã hồ sơ, chị đáp sai hai số rồi im bặt. Một phụ nữ lớn tuổi mặc áo dòng đen xuất hiện ngay sau lưng chị lúc nào không ai biết. Bà ấy không nói gì, chỉ đặt bàn tay lên vai chị. Từ quầy tiếp nhận, tôi đã thấy các đốt ngón tay của sơ trẻ trắng bệch đi dưới lớp vải xám.nnĐêm đó, khi hàng chữ trên da chị hiện ra dưới đèn LED và gương mặt chị run lên trong đoạn ghi hình, sống lưng tôi cứng lại theo một kiểu rất cũ. Mười một năm trước, em trai tôi chết trong một trung tâm cai nghiện tư nhân. Hồ sơ ghi ngã trong nhà tắm. Khi đưa xác về, phía sau tai nó có một vết bầm tròn bằng đầu ngón tay út và móng tay phải gãy mất nửa mảnh. Mẹ tôi vuốt tóc nó suốt đêm, còn tôi ngồi bên bàn nhựa, gõ từng mốc giờ vào sổ tay như thể giữ được giờ giấc thì giữ được người. Từ hôm ấy, tôi ghét những câu nói quá trơn tru về cái chết. Càng trơn, tay người nói càng bẩn.nnTôi kéo khẩu trang lên lại, quay sang Bác sĩ Hưng.nn”Em đi lấy mẫu niêm phong dự phòng,” tôi nói.nnÔng nhìn thẳng vào tôi. Mắt ông dừng ở điện thoại trong tay tôi một nhịp, rồi chuyển sang Mẹ Bề Trên đang đứng như một chiếc bóng đen sát mép bàn. Ông chậm rãi gật đầu.nn”Phúc ở đây. Đóng cửa phụ lại.”nnTôi đi qua hành lang đông. Đèn cảm ứng bật muộn nửa nhịp, mỗi lần sáng lại làm tường gạch men lóe lên một màu trắng bệch. Sau tượng thánh nữ bằng thạch cao cao ngang ngực, tay tôi chạm vào một cái móc kim loại dán băng keo. Chìa khóa nhỏ, đầu chìa dính sáp cũ. Dưới cầu thang đông, cửa phòng lưu mở ra bằng một tiếng khẹt dài như ai đó kéo móng tay trên gỗ khô.nnMùi nấm mốc, giấy cũ và sáp nến đập thẳng vào mặt tôi. Bóng đèn dây tóc treo lủng lẳng trên trần hắt ra ánh vàng đục, đủ để hiện lên bốn tủ sắt đứng sát tường và một bàn gỗ thấp phủ bụi. Ngăn số 4 nằm ở dãy dưới cùng, mép tủ trầy xước mới hơn các ngăn còn lại. Chìa tra vừa khít.nnBên trong không phải một bộ hồ sơ. Có bảy bìa cứng màu nâu buộc dây, hai túi niêm phong trong suốt, một điện thoại gập đời cũ, ba lọ thuốc không nhãn, và một cuốn sổ quỹ bọc da đen. Trên cùng là phong bì ghi tay: Nếu tôi chết trước khi họ mở cửa.nnTay tôi chạm vào mép giấy, lạnh đến mức đầu ngón tay tê đi. Tôi kéo dây bìa đầu tiên. Bên trong là danh sách 23 cái tên nữ, độ tuổi từ 17 đến 34, cột cuối cùng ghi những cụm từ như tĩnh tu bắt buộc, điều chỉnh hành vi, can thiệp y tế đặc biệt. Mỗi tên đều đi kèm mã hồ sơ nội bộ và biên lai thanh toán. Con số $4,860 lặp lại bốn lần ở mục vận chuyển kín. Một bìa khác chứa ảnh chụp căn phòng dưới hầm đá của nhà nguyện: sáu giường sắt, cửa lưới, bình truyền dịch treo trên giá, camera góc trần, và một cánh cửa thép có khóa từ. Trong ảnh cuối, Sơ Magdalena đứng quay lưng về ống kính, một tay đặt lên thành giường, tay kia giữ điện thoại như đang chụp trộm.nnTôi mở cuốn sổ bọc da. Những hàng chữ thẳng, mảnh, viết bằng mực xanh đen. Tên mạnh thường quân. Khoản tài trợ. Lịch chuyển người vào khu kín. Bên cạnh đó là ký hiệu MDL ở nhiều trang, kèm những gạch đỏ như dấu sửa tay. Trang gần cuối có hai hàng khiến da gáy tôi dựng lên: Hồ sơ 4 chuyển sang bệnh xá ngầm. Trường hợp Magdalena: ưu tiên thu hồi trước khi công bố.nnTôi vừa chụp trang thứ ba thì cửa phòng lưu đóng sầm phía trên đầu cầu thang. Âm thanh dội xuống như nắp quan tài rơi vào chốt. Cùng lúc đó, điện thoại gập trong ngăn hồ sơ rung lên. Màn hình ngoài sáng một chấm đỏ.nnTin nhắn mới: Bà ấy đang xuống.nnTôi nhét phong bì, điện thoại gập và cuốn sổ vào túi áo, ôm bìa cứng sát ngực rồi tắt đèn. Cầu thang đông hẹp đến mức vai tôi cọ vào tường vôi lạnh. Khi lên đến chiếu nghỉ cuối, tôi thấy Mẹ Bề Trên đứng ở hành lang, tay phải cầm chìa khóa phụ, tay trái giữ điện thoại của tôi.nnKhông biết bà đã lấy nó khỏi túi tôi lúc nào.nn”Cô không nên xuống đó một mình,” bà nói.nnĐèn trên trần chớp hai cái rồi sáng hẳn. Dưới ánh sáng trắng, gương mặt bà không có chút nếp gấp nào ngoài hai đường nhỏ sát khóe miệng. Bà giơ điện thoại tôi lên giữa hai ngón tay như cầm một vật bẩn.nn”Cô đọc thứ gì rồi?”nnTôi không lùi. Bụi giấy dính vào đầu lưỡi, khô như tro.nn”Đủ để giữ bà lại đến sáng.”nnBà bước tới một bước, mũi giày chạm vào mép cầu thang. “Đưa hồ sơ đây.”nnTôi nghe tiếng chân gấp từ phía sau lưng bà. Anh Phúc xuất hiện đầu hành lang, vai áo còn dính một vệt cà phê. Sau anh là Bác sĩ Hưng, mặt cứng lại dưới kính. Ông không mang cốc nữa. Trong tay ông là túi niêm phong chứng cứ và chìa khóa cửa chính đã móc sẵn vào dây.nn”Bà không được rời khỏi khu này,” ông nói. “Không ai được chạm vào thi thể hay hồ sơ.”nnMẹ Bề Trên quay phắt lại. Lần đầu tiên trong đêm, giọng bà vỡ ra ở cuối câu.nn”Ông không hiểu mình đang xen vào cái gì.”nn”Tôi hiểu đủ để thấy bà chỉnh khóa túi xác bệnh nhân giữa ca khám nghiệm,” tôi đáp.nnBà lao tới nhanh hơn vẻ ngoài của mình. Bàn tay bà quặp vào mép bìa hồ sơ trong tay tôi, móng tay ngắn nhưng cứng đến mức cào rách lớp giấy ngoài. Mùi nước hoa nhà thờ, thứ mùi nhang lạnh trộn với vải cũ, phả thẳng vào mặt tôi. Tôi xoay người giữ chặt bìa vào ngực. Bác sĩ Hưng kẹp cổ tay bà lại giữa hai bàn tay đã quen với việc giữ bệnh nhân co giật trên bàn cấp cứu.nn”Buông ra,” ông nói.nnBà không buông. Bà nhìn thẳng vào mặt tôi, mắt đen và khô.nn”Con bé đó đã tự đẩy mình vào chỗ chết.”nnTôi đưa phong bì nâu cho anh Phúc. “Mở.”nnGiấy bên trong chỉ có bốn trang và một thẻ nhớ thứ hai. Trang đầu là bản tường trình viết tay của Sơ Magdalena, chữ đầu dòng hơi nghiêng như viết trong lúc vội: Họ giữ những người mà gia đình muốn giấu. Họ gọi đó là thanh tẩy. Họ dùng thuốc và cầu nguyện thay cho điều tra. Khi ai chống lại, hồ sơ biến mất trước, rồi đến người. Cuối trang cuối là ba chữ ký: Magdalena, Agnes, Vinh.nn”Vinh là ai?” anh Phúc hỏi, môi khô bật ra từng tiếng.nnBác sĩ Hưng lấy một bìa còn lại trong tay tôi, giở tới trang có ảnh bác sĩ nam đeo bảng tên bệnh xá tu viện. Dưới ảnh ghi: Bác sĩ Trần Đức Vinh, phụ trách can thiệp nội trú. Người đàn ông này đã ký xác nhận tử vong tự nhiên cho bốn phụ nữ trong hai năm.nnMẹ Bề Trên kéo mạnh tay một lần nữa. Không thoát được, bà quay đầu về phía cửa chính như tính gọi ai đó. Đúng lúc ấy, cánh cửa chống cháy cuối hành lang bật mở. Hai cảnh sát khu vực bước vào trước, theo sau là điều tra viên Lan từ phòng pháp y thành phố. Áo khoác của chị còn đọng hạt mưa, cổ áo sẫm lại vì nước. Chị nhìn tôi, rồi nhìn bìa hồ sơ rách mép trong tay anh Phúc.nn”Ai là người yêu cầu hỗ trợ khẩn lúc 12:38?” chị hỏi.nnTôi nhấc cằm về phía Bác sĩ Hưng. Ông chỉnh lại kính.nn”Tôi gửi báo động nội bộ và chuyển bản sao video qua máy chủ ngoài.”nnMẹ Bề Trên quay ngoắt sang ông, mắt bà co lại thành hai hạt đen cứng. Ông chỉ nhún vai rất nhẹ.nn”Bà đến trễ ba phút.”nnKhông ai nói thêm nữa trong vài giây sau đó. Chỉ còn tiếng máy nén khí, tiếng mưa lất phất đập vào ô kính cuối hành lang và tiếng túi niêm phong sột soạt khi điều tra viên Lan nhận hồ sơ từ tay anh Phúc. Chị lướt qua trang đầu, dừng ở mục vận chuyển kín, rồi ngẩng lên.nn”Niêm phong toàn bộ tu viện Thánh Lưu Ly và bệnh xá liên quan,” chị nói với hai cảnh sát. “Không cho ai rời đi.”nnMẹ Bề Trên không chống cự khi bị yêu cầu đưa hai tay ra trước. Bà chỉ hỏi một câu, giọng thấp đến mức gần như không phải giọng người vừa rồi còn lao vào giật hồ sơ.nn”Sơ Agnes đâu?”nnĐiều tra viên Lan không trả lời. Chị mở điện thoại gập lấy từ ngăn hồ sơ, bấm ba số, rồi xoay màn hình cho tôi xem. Ảnh nền là hai nữ tu đang đứng trong vườn rau phía sau tu viện, nắng cuối chiều bám lên mép khăn trùm đầu của họ. Một người là Magdalena. Người còn lại già hơn, gầy và rất thẳng lưng. Phía dưới hiện tin nhắn cuối cùng gửi lúc 12:29 a.m.: Tôi khóa họ trong sảnh cầu nguyện được khoảng năm phút. Cô phải nhanh.nnCuộc khám nghiệm chính thức bắt đầu lại lúc 1:08 a.m. dưới camera niêm phong và hai nhân chứng ngoài ngành. Khi tháo lớp áo dòng theo đúng đường chỉ khâu lạ ở sườn trái, chúng tôi tìm thấy thêm một lỗ kim cũ gần vai sau, một vết bầm mờ ở cổ tay phải và dấu băng dán y tế dưới lớp áo lót trong. Không ai còn nói chữ tự nhiên nữa. 3:26 a.m., điều tra viên Lan nhận báo cáo sơ bộ, ký tên bằng nét bút mạnh đến mức giấy hằn sang trang dưới.nnTrời vừa ngả xám thì tổ khám xét ở tu viện gọi về. Dưới nền đá nhà nguyện có một lối đi hẹp mở bằng khóa từ, dẫn xuống phòng bệnh kín đúng như ảnh trong hồ sơ. Sáu giường sắt, tủ thuốc, camera đã bị rút nguồn vội, một sổ lịch dùng thuốc, và ba tủ hồ sơ trống trơn như vừa được vét sạch trước đó vài giờ. Nhưng ở phòng rác sau bếp, họ tìm thấy hai túi giấy đen chưa kịp đốt hết. Bên trong là mảnh bệnh án, băng quấn cổ tay, tem thuốc, và một nửa thẻ tên của Bác sĩ Trần Đức Vinh.nnĐến 5:42 a.m., người ta chặn được Vinh ở trạm thu phí ngoại thành. Ông ta ngồi một mình trong xe, ghế sau đầy thùng hồ sơ cột dây và một két kim loại xách tay. Trong két có 11 thẻ nhớ, $18,600 tiền mặt, con dấu bệnh xá và hộ chiếu của hai phụ nữ chưa từng được gia đình báo mất. Khi ảnh chụp tang vật gửi vào điện thoại điều tra viên Lan, chị đặt máy xuống bàn inox, chống hai tay lên mép bàn rất lâu mà không nói gì.nnBan ngày kéo tới bằng ánh sáng nhợt nhạt qua dãy cửa kính cao. Xe truyền hình đỗ ngoài cổng sau từ 8:10 a.m. Những người sống trong tu viện được dẫn ra từng nhóm nhỏ, khăn trùm đầu xám, đen, trắng xếp thành những vệt màu chuyển động chậm trên sân ướt. Một vài người nhìn thẳng. Một vài người chỉ nhìn mũi giày. Sơ Agnes được đưa ra cuối cùng. Bà đi không nhanh, tay trái quấn băng trắng đến cổ tay. Khi ngang qua tôi, bà dừng lại nửa giây, đặt lên bàn tiếp nhận một cuốn sổ tay bìa vải màu xanh ô liu.nn”Nó viết vào những đêm không ngủ,” bà nói.nnGiọng bà khàn, thô như giấy ráp. “Con bé sợ nếu nói to, tường sẽ nghe thấy.”nnTrong sổ không có những câu lớn tiếng. Chỉ là mốc giờ, tên người, số buồng, liều thuốc, ngày chuyển đi. Giữa các trang là những mẩu nhỏ hơn: mèo đẻ sau bếp ba con; cây húng tây trong vườn chết vì rét; chuông nguyện tối bị lệch hai phút từ ngày thay dây; chị Hòa thích đường nâu hơn đường trắng. Ở trang cuối, Magdalena viết: Nếu họ lấy mất tiếng nói của mình, hãy để giờ giấc nói thay. Mỗi điều được làm trong bóng tối đều để lại một cái bóng đúng hình nó.nnChiều hôm ấy, gia đình của bốn người phụ nữ có tên trong hồ sơ đầu tiên đã đến. Có người ôm túi xách vào ngực đến mức quai túi in đỏ lên da tay. Có người đứng trước quầy tiếp nhận mà nhìn trân trân vào tường như không biết nên mở miệng từ đâu. Bác sĩ Hưng không uống thêm cà phê. Ông đi từ bàn này sang bàn khác, ký giấy, dập dấu, kéo ghế cho từng người. Anh Phúc thay găng ba lần vì tay cứ run lúc đưa hồ sơ chứng tử mới in. Không ai trong chúng tôi nói lời nào lớn hơn mức cần thiết. Cái lạnh trong khu khám nghiệm đã nhả ra, nhưng sống mũi tôi vẫn còn mùi kim loại và thuốc sát trùng như dính vào từ da.nnTối muộn, sau khi đội điều tra rời đi, tôi đem cây thánh giá rỗng ra đặt vào túi chứng cứ cuối cùng. Nắp túi ép xuống phát ra tiếng click khô. Bên cạnh nó là mảnh nilon, thẻ nhớ đầu tiên, mẩu giấy có vết sáp nến ở mép, và bảng tên mới in của Sơ Magdalena cho hồ sơ điều tra lại. Tôi mở cuốn sổ xanh của chị thêm một lần nữa. Ở mép trong bìa sau, có một bông hoa cỏ bốn cánh đã ép khô, màu gần như mất hết, chỉ còn đường gân mảnh như sợi chỉ.nnKhi tôi rời phòng, hành lang sau nhà xác đã vắng. Đèn cảm ứng thôi chớp. Trời ngoài kia chuyển sang màu chì, mưa mỏng giăng qua bãi xe như một lớp chỉ bạc. Tôi quay lại khóa cửa phòng lưu dưới cầu thang đông lần cuối. Ngăn hồ sơ số 4 trống rỗng, cánh ngăn khép hờ, bên trong còn sót một giọt sáp nến đã đông cứng ở góc trái dưới cùng. Từ nhà nguyện phía bên kia sân, chuông chiều vang lên một tiếng, kéo dài rồi tắt.nnTrong phòng lạnh, phía sau lớp kính, túi chứng cứ nằm ngay ngắn trên bàn thép dưới dải đèn LED trắng. Cây thánh giá rỗng nằm nghiêng trong lớp nhựa trong, phản chiếu một vệt sáng mỏng như mắt ai còn mở. Ở mép túi, bông hoa ép từ cuốn sổ của Magdalena đã trượt ra ngoài nửa cánh, mắc lại nơi đường khóa kéo bạc, im lặng như một thứ chưa kịp được chôn xuống.

Read More