Ba tiếng gõ ngoài hiên dội vào căn nhà lạnh như ba nhát búa nện lên mặt bàn đá. Nặng. Đều. Không vội. Veronica đứng chết sững cạnh ghế ăn, hai ngón tay còn ghim trên mép khăn trải bàn. Adrian quay đầu về phía cửa quá nhanh, vai giật lên một nhịp. Trong lòng bàn tay tôi, lưng Eleanor run nhè nhẹ dưới lớp áo khoác, mỏng và nóng như người đang sốt.
Tiếng gõ thứ tư không đến. Chỉ có một giọng đàn ông trầm, rõ, xuyên qua cánh cửa gỗ.
— Văn phòng cảnh sát quận. Mở cửa.
Không khí đổi hẳn mùi. Mùi thuốc sát trùng, mùi canh hâm, mùi khăn ẩm cũ vẫn còn đó, nhưng phía dưới là thứ gì khác: mùi kim loại lạnh của chuyện không còn giấu được nữa.
Adrian bước trước một bước.
— Không cần cảnh sát. Gia đình tôi tự giải quyết được.
Tôi nghe cổ tay Eleanor khẽ sột soạt trên tay áo mình. Con bé không ngẩng đầu, chỉ bấu chặt hơn. Tôi nhìn thẳng vào cánh cửa.
— Con gái tôi muốn rời khỏi đây. Mở cửa.
Khóa bật mạnh. Cánh cửa chưa kịp mở hết, một người đàn ông cao, mặc áo khoác sẫm màu đã đứng trong khung cửa, phía sau là một nữ nhân viên y tế ôm túi cấp cứu. Hơi đêm tràn vào nhà, mang theo mùi ẩm của cỏ và nhựa đường lạnh. Viên phó cảnh sát nhìn lướt một vòng: Adrian đứng chắn giữa phòng khách, Veronica bên bàn ăn, tôi quỳ trên nền gạch, còn Eleanor nằm co bên ghế sofa với cổ tay bầm tím.
Ánh mắt ông dừng ở cổ tay con bé lâu hơn một giây.
Eleanor khàn giọng, gần như chỉ còn hơi.
— Là tôi.
Con bé không trả lời ngay. Mí mắt nó rung lên. Cổ họng cử động khó nhọc. Rồi bàn tay nắm chặt tay áo tôi kéo thêm một chút nữa.
— Có.
Chỉ một âm tiết. Nhưng đủ làm sắc mặt Veronica đổi hẳn.
— Nó đang không tỉnh táo, bà ta nói ngay. Nó kiệt sức thôi. Hai ngày nay nó không chịu ăn.
Nữ nhân viên y tế đã quỳ xuống bên chúng tôi. Cô đặt đầu ngón tay vào cổ tay Eleanor, rồi nhìn lên tôi.
— Xin ông đỡ phần vai. Tôi cần đưa cô ấy ngồi dậy từ từ.
Khi cơ thể Eleanor nhích lên khỏi nền gạch, con bé cắn mạnh vào môi dưới. Mùi máu tanh thoảng trong không khí. Áo len trượt xuống thêm một chút, lộ vết bầm tím hình ngón tay trên bắp tay. Nữ nhân viên y tế im lặng hai giây, rồi kéo chăn cách nhiệt phủ lên đùi con bé.
— Cô ấy cần vào viện.
Adrian lập tức quay sang.
— Không cần. Nhà tôi có thuốc.
Viên phó cảnh sát nghiêng đầu nhìn anh ta.
— Từ lúc này, anh không quyết định thay cô ấy nữa.
Tôi đứng lên, đầu gối tê buốt vì nền gạch lạnh. Trên bàn đá cạnh cửa, chiếc điện thoại nứt màn hình của Eleanor vẫn nằm đó. Cuốn sổ đen mở đúng trang mang tên con bé. Tôi đặt một tay lên cuốn sổ. Adrian lao tới nửa bước.
— Đừng chạm vào đồ trong nhà tôi.
Viên phó cảnh sát chặn anh ta bằng cẳng tay.
— Lùi lại.
Ngay lúc ấy, Eleanor kéo nhẹ tay áo tôi.
— Ngăn trên cùng… tủ trắng… phòng ngủ, con bé thì thào. Hộ chiếu… thẻ… của con.
Tôi ngẩng lên. Veronica không còn vuốt khăn trải bàn nữa. Bàn tay bà ta giờ nắm chặt lưng ghế đến trắng bệch.
Tôi không cần nói. Viên phó cảnh sát đã nghe rõ. Ông quay sang nữ đồng nghiệp đi cùng vừa bước vào sau lưng mình.
— Đi cùng ông ấy.
Phòng ngủ tầng trệt có mùi nước xả vải quá đậm, che không kín mùi ẩm của căn phòng đóng lâu. Chăn trải phẳng đến lạnh mắt. Trên kệ đầu giường, không có ảnh cưới, chỉ có một đồng hồ báo thức và lọ vitamin đã mở nắp. Ngăn trên cùng của chiếc tủ trắng không khóa. Bên trong là hộ chiếu của Eleanor, thẻ ngân hàng, bằng lái, hai phong bì tiền mặt, một chiếc điện thoại cũ đã tháo sim, và một lọ thuốc ngủ với nhãn bị xé mất nửa bên.
Cô cảnh sát đi cùng nhìn đống đồ một lượt rồi nói rất nhỏ:
— Tôi sẽ chụp ảnh hiện trạng.
Khi chúng tôi quay lại phòng khách, Eleanor đã ngồi dựa vào cạnh sofa, mặt trắng bệch dưới ánh đèn bếp vừa bật. Nữ nhân viên y tế đang hỏi tên thuốc, hỏi từ bao giờ con bé thấy chóng mặt, hỏi tối nay đã ăn gì. Veronica đáp thay liên tục.
— Nó uống thuốc bổ thôi. Nó yếu từ nhỏ. Hôn nhân nào mà chẳng có áp lực.
Eleanor nhắm mắt, rồi mở ra, nhìn thẳng lần đầu tiên trong đêm.
— Bà bỏ thuốc vào trà của con.
Căn phòng im ngay tức khắc. Tôi nghe được cả tiếng tủ lạnh chạy rền ở bếp sau.
— Con nói lại đi, nữ nhân viên y tế hỏi.
— Mỗi lần con nói muốn về, bà ấy đổi sang cái tách màu xanh. Uống xong con ngủ li bì. Sáng dậy không nhớ đã ký gì.
Veronica bật cười rất khô.
— Nó đang bịa ra để đổ lỗi.
Tôi đặt cuốn sổ đen lên bàn ăn trước mặt bà ta. Trang giấy mỏng phát ra tiếng lật sắc như dao.
— Đây cũng là bịa sao?
Dưới tên Eleanor là những con số dày đặc, thẳng hàng đến lạnh người. 420 đô tiền thực phẩm. 115 đô thuốc. 680 đô sửa cổng. 240 đô ga. 1,200 đô chi phí phát sinh. Cuối trang là một dòng gạch đậm: Tổng nợ hiện tại: 11,460 đô.
Tôi nhìn Veronica.
— Bà tính tiền với con dâu đang bị giữ giấy tờ và điện thoại?
Bà ta mím môi, không trả lời. Adrian đã thôi cãi. Hơi thở anh ta gấp hơn, mắt lia giữa viên phó cảnh sát, cuốn sổ, và cái ngăn tủ vừa bị mở toang ngoài phòng ngủ như thể mỗi thứ một chút đang bóc dần lớp sơn bóng trên cuộc sống của anh ta.
Trên đường ra xe cứu thương, Eleanor dựa phần lớn trọng lượng vào tôi. Gió đêm lùa qua hành lang hiên khiến con bé run lên từng chập. Khi đi ngang cửa chính, nó chậm lại, nhìn xuống đôi dép nam xếp thẳng hàng bên cạnh chậu hoa vẫn còn đọng nước. Rồi con bé nhấc chân bước qua như bước qua một đường phấn mỏng ai đó đã vẽ sẵn để nhốt nó trong đó suốt nhiều tháng.
Trong xe, đèn trắng lạnh hắt xuống mặt Eleanor, làm những quầng tím dưới mắt lộ rõ hơn. Nữ nhân viên y tế gắn máy đo vào ngón tay con bé, hỏi lại tên đầy đủ, ngày sinh, hỏi có bị đánh vào đầu không. Eleanor trả lời đứt đoạn. Tôi ngồi bên, mùi nhựa sạch và cồn sát khuẩn bám đầy cổ áo.
3:07 a.m., điện thoại tôi sáng lên. Melissa Greene gọi. Là luật sư đã xử xong toàn bộ di chúc của vợ tôi ba năm trước, cũng là người đã khuyên Eleanor không nhập toàn bộ tiền thừa kế vào tài khoản chung sau đám cưới.
Tôi bấm nghe.
— Tôi đã nhận file âm thanh và địa chỉ, Melissa nói. Tôi cũng vừa xem bản sao kê mà Eleanor gửi cho tôi tuần trước. Ông đừng để ai lấy điện thoại của cô ấy.
Tôi quay sang nhìn Eleanor. Mí mắt con bé nhúc nhích.
— Tuần trước?
Nó gật rất khẽ.
— Con gửi lúc họ ra chợ.
Melissa nói tiếp, giọng đi thẳng, không thừa một chữ.
— Có các khoản chuyển đều 2,400 đô mỗi tháng từ tài khoản Eleanor sang công ty vật liệu xây dựng của Adrian trong chín tháng. Ngoài ra có một mẫu đơn vay 68,000 đô sử dụng chữ ký điện tử của cô ấy. Nếu cô ấy khẳng định chưa bao giờ đồng ý, chuyện này không còn là cãi vã gia đình nữa.
Tôi nhìn bàn tay Eleanor đang đặt trên chăn. Đầu ngón tay con bé lạnh, khô và có vết xước mờ gần móng.
— Con không ký, nó nói. Họ giữ điện thoại. Giữ mã ngân hàng. Mỗi lần con hỏi, Adrian bảo nhà này nuôi con thì con phải trả.
Lúc ấy, một mảnh ghép cũ trong đầu tôi khớp lại. Bốn tháng trước, Eleanor tới nhà tôi ăn tối, chỉ ngồi được hai mươi phút rồi vội về. Khi đứng rửa ly trong bếp, con bé kéo tay áo xuống quá nhanh. Trên cổ tay lộ vết hằn đỏ. Tôi đã hỏi. Nó cười, bảo do mèo cào. Trước khi ra cửa, nó đứng cạnh giá treo áo, rất lâu, như định nói gì. Rồi chỉ bảo: Nếu một ngày con gọi lúc khuya, bố đừng gọi lại. Cứ tới.
Tôi đã gật. Và từ đêm đó, tôi tạo sẵn trên điện thoại một lối tắt: giữ nút bên hông ba giây, file ghi âm hiện tại và vị trí trực tiếp sẽ được gửi cho tôi, cho Melissa, và cho người bạn cũ của vợ tôi đang làm ở văn phòng cảnh sát quận.
Trong những tháng sau đó, Eleanor biến mất khỏi những thói quen cũ từng làm nên con bé. Không còn sáng Chủ nhật ghé qua nhà tôi với túi bánh mì bơ tỏi nóng, không còn gửi ảnh chậu húng quế trên bậu cửa sổ, không còn những tin nhắn lẻ tẻ về màu sơn mới hay quán cà phê ngoài phố số 8. Các cuộc gọi ngắn dần. Tiếng cười bị cắt gọn. Có lần tôi tới nhà bên thông gia lúc chiều muộn, Veronica mở cửa rất hé và nói Eleanor đang ngủ. Tôi đứng ngoài hiên ngửi thấy mùi cà ri mới nấu, nghe được tiếng tivi trong phòng khách, nhưng không nghe giọng con bé. Hôm đó, trên ô kính nhỏ sát cửa, có thêm một thanh chốt mới.
Trước khi cưới Adrian, Eleanor không yếu. Con bé làm việc cho một văn phòng thiết kế nội thất nhỏ, về muộn nhưng mắt lúc nào cũng sáng. Nó gặp Adrian trong một buổi gây quỹ của bệnh viện. Cậu ta lịch sự, áo sơ mi luôn thẳng nếp, nói chuyện chừng mực. Veronica xuất hiện như một cái bóng được là phẳng hoàn hảo, vòng ngọc trai trắng, mùi nước hoa dịu mà dai, bàn tay đặt lên khuỷu tay con trai như để nhắc mọi người rằng vị trí trung tâm trong đời nó đã có người giữ sẵn.
Tôi từng thấy sự khó chịu ở bà ta từ rất sớm. Trong bữa tối đầu tiên hai gia đình ngồi với nhau, Veronica nhìn bộ váy xanh giản dị của Eleanor rồi nói như đang khen: Con bé xinh theo kiểu cần được dạy thêm một chút. Adrian im lặng, tiếp tục cắt bít tết. Dao nĩa chạm đĩa lách cách dưới ánh đèn vàng, và tôi nhớ đã thấy Eleanor cụp mắt xuống, môi mím lại một giây rất nhanh trước khi nâng ly nước lên.
Sau đám cưới, Adrian bảo căn hộ của hai đứa đang sửa hệ thống điện, chỉ cần về ở tạm với mẹ vài tháng. Vài tháng đó kéo thành gần một năm. Veronica giữ nề nếp trong nhà như quân lệnh: giờ ăn cố định, cửa phải khóa trước 9 giờ tối, điện thoại để ngoài phòng ngủ, chi tiêu ghi rõ vào sổ để mọi người biết ơn lẫn nhau. Lúc đầu, Eleanor kể với tôi bằng giọng nửa đùa. Sau đó con bé không kể nữa.
5:40 a.m., tại bệnh viện, bác sĩ trực đứng dưới đèn hành lang xem lại hình chụp cổ tay và bả vai Eleanor. Ông nói những câu rất ngắn. Mất nước. Kiệt sức. Có dấu hiệu dùng thuốc an thần gần đây. Cần theo dõi thêm.
Tôi đứng cạnh cửa phòng bệnh. Melissa Greene đến lúc gần sáng, tóc còn vương hơi ẩm sương đêm, tay cầm một bìa hồ sơ màu xám. Cô đặt xuống bàn chiếc phong bì niêm phong mà cảnh sát đã mang từ căn nhà kia tới: lọ thuốc, ảnh chụp ngăn tủ, ảnh cuốn sổ đen, ảnh cửa sổ khóa chốt, ảnh chiếc điện thoại nứt màn hình.
— Chúng ta làm từng bước, Melissa nói. Đơn bảo vệ khẩn cấp trước. Sau đó khóa tài khoản chung, chặn khoản vay, yêu cầu ngân hàng giữ toàn bộ giao dịch. Và Eleanor cần nói rõ một chuyện nữa.
Eleanor nằm yên dưới chăn trắng, cổ vẫn hằn đỏ nơi dây chuyền từng bị giật đứt từ lâu. Con bé nhìn lên trần rồi nói, từng từ một.
— Căn hộ cũ chưa từng sửa điện. Adrian đem cho thuê từ tháng tám. Tiền thuê chuyển vào tài khoản mẹ anh ta.
Melissa không đổi sắc mặt, chỉ mở bìa hồ sơ, trượt một tờ giấy về phía tôi. Bản sao hợp đồng mua căn hộ ba năm trước, phần thanh toán đặt cọc 96,000 đô đến từ quỹ tín thác do vợ tôi để lại cho Eleanor. Tên sở hữu duy nhất: Eleanor Hayes.
Adrian đã sống bằng tài sản của con gái tôi, nhốt con bé trong nhà mẹ hắn, bắt con bé gánh từng hóa đơn, rồi dùng chính tên con bé để bơm tiền vào khoản thua lỗ của hắn.
Đến trưa hôm đó, điện thoại Adrian gọi tới tám lần. Tôi để yên. Tin nhắn đến rồi mất khỏi màn hình: Anh chỉ muốn nói chuyện. Em làm quá rồi. Mẹ đang rất mệt. Em về đi, chúng ta giải thích được. Ở cuối chuỗi là một dòng khác, lạnh và lộ mặt hơn: Đừng quên mọi chi phí suốt thời gian em ở đây.
Melissa chụp lại màn hình. Cô nói:
— Tốt. Hắn đang tự viết phần còn lại.
Chiều hôm sau, chúng tôi quay lại căn nhà đó cùng hai cảnh sát, một người khóa cửa được thuê từ tòa, và lệnh cấm tiếp xúc tạm thời còn mới mùi mực. Trời âm u, gió xô lá cây khô lạo xạo dọc lối đi. Chậu hoa trước hiên vẫn đặt nguyên chỗ cũ. Đôi dép nam không còn thẳng hàng nữa.
Adrian mở cửa. Mắt thâm, áo sơ mi nhăn ở khuỷu tay, cằm chưa cạo sạch. Phía sau, Veronica vẫn đeo chuỗi ngọc trai, nhưng tóc bà ta không còn vào nếp như đêm trước.
Melissa bước lên trước một nửa bước, đưa tập giấy.
— Adrian Cole, Veronica Cole. Kể từ bây giờ, hai người không được liên lạc trực tiếp với cô Eleanor Hayes. Đây là lệnh bảo vệ khẩn cấp. Đây là thông báo tạm dừng tiếp cận toàn bộ tài khoản liên quan tới chữ ký điện tử đang bị tranh chấp. Và đây là yêu cầu bàn giao tài sản cá nhân của cô Hayes ngay tại chỗ.
Adrian cười nhạt.
— Các người đang tin một người phụ nữ thần kinh không ổn định.
Eleanor đứng bên cạnh tôi, áo khoác màu be kéo sát cổ, tóc buộc gọn sau gáy. Con bé không run nữa. Mặt vẫn nhợt, nhưng mắt đã đứng thẳng.
— Anh lấy tiền thuê căn hộ của tôi mười tháng, nó nói. Anh chuyển 24,000 đô vào công ty của anh. Anh giữ hộ chiếu, thẻ, điện thoại, và bỏ thuốc vào trà của tôi. Hôm nay anh trả lại chìa khóa.
Veronica bật lên:
— Cô sống trong nhà tôi, ăn cơm nhà tôi, cô nợ chúng tôi mọi thứ.
Melissa không nhìn bà ta. Cô mở hồ sơ, rút ra bản sao kê ngân hàng, rồi là ảnh cuốn sổ đen, rồi hợp đồng căn hộ.
— Không. Người nợ là hai vị.
Viên cảnh sát bên cạnh đưa tay nhận chiếc chìa khóa Adrian vừa siết chặt đến đỏ khớp ngón. Mặt anh ta trượt qua nhiều sắc độ trong vài giây: khó chịu, ngỡ ngàng, tính toán, rồi lạnh đi khi nhận ra không còn góc nào để lùi.
Người khóa cửa đi ngang qua chúng tôi, túi đồ nghề chạm vào đùi phát tiếng kim loại khô. Ông ta không nói gì, chỉ làm việc. Chiếc khóa mới của căn hộ Eleanor được thay vào cuối giờ chiều hôm đó. Còn căn nhà của Veronica, cảnh sát niêm phong một ngăn bàn, lấy đi máy tính, cuốn sổ đen, và hai lọ thuốc không nhãn.
Ba ngày sau, công ty của Adrian đình chỉ anh ta. Ngân hàng bác toàn bộ khoản vay 68,000 đô vì tranh chấp chữ ký. Bảy ngày sau, Veronica ngồi trước bàn hỏi cung trong bộ áo khoác màu kem, tay không còn vuốt được mép khăn nào nữa. Bà ta hỏi luật sư của mình một câu tôi nghe rõ khi đi ngang hành lang tòa nhà: Sao nó dám làm lớn chuyện như thế?
Không ai trả lời bà ta ngay.
Tối ngày thứ mười, Eleanor về lại căn hộ của mình. Cửa mở ra một mùi bụi kín và gỗ cũ. Sàn nhà còn in vệt chân của người thuê trước. Trong bếp, chiếc ấm đun nước tôi mua cho con bé lúc nó dọn vào đây vẫn nằm trong thùng carton chưa bóc hết băng keo. Eleanor đi chậm qua từng phòng, đầu ngón tay lướt nhẹ lên thành bàn, lên bậu cửa sổ, lên lưng ghế. Không có ai hỏi con bé đi đâu. Không có ai bảo con bé phải để điện thoại ở đâu. Không có cuốn sổ nào mở sẵn chờ ghi tên nó.
Tôi đứng ở cửa bếp nhìn con bé đặt chiếc vòng tay bạc lên mặt bàn cạnh điện thoại đã thay màn hình mới. Ánh đèn dưới tủ bếp hắt xuống cổ tay con bé, nơi vết bầm đang chuyển từ tím sang vàng nhạt. Eleanor mở vòi nước, rửa chiếc tách màu xanh mà cảnh sát cho mang về làm vật chứng đối chiếu rồi úp nó vào giá. Một động tác rất nhỏ. Rất bình thường. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng, đó là động tác của một người đang ở trong nhà mình.
Chúng tôi không nói nhiều tối đó. Tôi đun nước. Con bé pha trà gừng. Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa nhẹ, hạt mưa đập vào kính thành một lớp âm thanh mềm và đều. Điện thoại trên bàn rung lên một lần, rồi im. Tên Adrian lóe sáng trên màn hình, bị chặn ngay sau đó, để lại một ô đen trống trơn.
Eleanor cầm tách trà bằng hai tay. Hơi nóng quấn quanh những ngón tay gầy đi thấy rõ. Con bé nhìn ra bãi đỗ xe bên dưới, nơi đèn vàng hắt xuống mặt đường ướt như một tấm kim loại mỏng. Rồi con bé tháo dây buộc tóc, chải lại bằng tay, chậm rãi như người vừa được trả lại một khoảng thời gian từng bị lấy mất.
Khi tôi ra về, đồng hồ trên lò vi sóng chỉ 11:26 p.m. Tôi đứng ở cửa thêm một lúc. Sau lưng con bé, trong căn bếp nhỏ, chiếc tách màu xanh đã úp khô trên giá. Bên cạnh nó là chiếc vòng tay bạc, chìa khóa căn hộ mới, và chiếc điện thoại từng nứt màn hình đang nằm im dưới ánh đèn dịu. Mưa vẫn rơi ngoài cửa kính. Không lớn. Không vội. Chỉ đều đều trượt xuống, như thể cả căn nhà cuối cùng cũng học được cách thở bằng nhịp của chính nó.