Tôi tưởng bắt quả tang vợ trong phòng tắm — chiếc thẻ đỏ cạnh vỉ thuốc mới khiến chân tôi khuỵu-yumihong

Chiếc bút tiêm bật khỏi tay Hạ rồi lại nằm gọn trong lòng bàn tay cô ấy ở lần chụp thứ hai. Đầu nhựa màu cam lấp loáng dưới ánh đèn trắng lạnh của nhà tắm. Ngay cạnh vỉ thuốc ướt sũng là một tấm thẻ nhựa viền đỏ, bị nước làm cong mép, trên đó có hàng chữ in hoa nổi bật đến mức tôi đọc được dù mắt vẫn còn nóng rực: CẢNH BÁO PHẢN VỆ — DỊ ỨNG KHÁNG SINH NHÓM BETA-LACTAM.

Hạ quỳ trượt trên nền gạch, một đầu gối rướm máu, giọng khàn đặc vì sốt và vì hét.

‘Gọi 115. Ngay.’

Image

Câu đó cắt thẳng qua cơn nóng trong đầu tôi. Tôi buông cổ áo Tuấn. Cậu ấy đổ nghiêng sang một bên, đầu va nhẹ vào tường, môi tím thêm một nấc. Nước từ vòi sen vẫn xả xuống vai cậu, từng vệt trắng đập lên làn da đang nổi mẩn đỏ lấm tấm rồi loang ra như đốm lửa dưới nước.

Tay tôi lóng ngóng đến mức bấm trượt ba lần mới gọi được cấp cứu. Giọng tổng đài đều, ngắn, hỏi địa chỉ, triệu chứng, tuổi bệnh nhân. Trong lúc tôi đọc số nhà mà cổ họng cứ khô cứng, Hạ đã cắn bật nắp bút tiêm, ấn mạnh vào đùi Tuấn qua lớp quần thể thao ướt. Cậu ấy giật người một cái, mắt mở lớn rồi lại trôi đi.

‘Đỡ anh ấy ngồi nghiêng. Đừng để đầu ngửa ra sau.’

Lần này tôi nghe lời ngay. Vai Tuấn nhẹ bất thường khi nhấc lên, như thể cú đấm vừa rồi đã làm phần xương trên người cậu rời rạc đi. Hơi thở của cậu phát ra tiếng khò khè mỏng, không giống tiếng cười chút nào, nhưng lúc ngoài hành lang, tôi đã nghe nó thành một thứ khác.

Mùi thuốc, mùi nước nóng, mùi nhựa của cây bút tiêm vừa bấm và mùi tanh rất nhạt của máu từ đầu gối Hạ trộn vào nhau. Ở mép cửa, nước từ chân tôi kéo một đường đục trắng loang ra nền gạch khô ngoài hành lang như vệt vo gạo bị giẫm nát.

Khi còi xe cứu thương vọng từ đầu hẻm vào, tôi mới nhìn rõ chiếc túi đeo chéo màu đen của Tuấn nằm ngay sau cánh cửa. Khóa túi mở bung. Bên trong là một hộp cháo còn ấm, một gói cam đã bóc nửa, nhiệt kế điện tử và một tờ hóa đơn nhà thuốc in lúc 12:39. Dòng tên thuốc nằm chỏng chơ dưới làn nước bắn ra từ vòi sen.

Tôi cúi xuống nhặt tấm thẻ đỏ. Mặt sau có chữ viết tay bằng mực xanh, nét của Hạ, tròn và nghiêng nhẹ như mọi tờ giấy dán trong nhà cô ấy vẫn ghi: ‘Nếu Tuấn khó thở hoặc nổi mề đay sau thuốc, dùng bút tiêm ngay và gọi cấp cứu.’

Lúc ấy, một phần ký ức cũ hơn cả cuộc hôn nhân của chúng tôi bật dậy, không báo trước.

Mười ba tuổi, tôi từng đứng ngoài cửa phòng ngủ của mẹ trong căn nhà lợp mái tôn. Trời tháng bảy oi như bưng nồi nước sôi lên mặt. Mẹ nằm sốt sau chuyến trực đêm ở xưởng may, còn cha tôi không ở quầy sửa xe như ông nói. Từ phòng trong vang ra một tiếng cười đàn bà và tiếng giường cọt kẹt. Tôi khi ấy không xô cửa. Tôi đứng như đóng đinh, nắm chặt túi thuốc cảm vừa mua cho mẹ đến mức viên đá trong nền sân in lên lòng bàn chân. Sau đó nhiều năm, chỉ cần một cánh cửa khép hờ, một tiếng cười sai chỗ, một khoảng lặng từ người phụ nữ đang bệnh là trong ngực tôi lại bật lên cái cảm giác cũ: có thứ gì đó đang xảy ra sau lưng mình, và nếu chậm một nhịp, mình sẽ lại là đứa đứng ngoài cửa.

Tôi chưa từng kể chuyện đó cho Hạ. Cũng chưa từng gọi tên nó thành một vết sẹo. Nó chỉ ở đó, âm ấm và cứng, cho đến trưa hôm ấy.

Hạ và tôi cưới nhau năm thứ hai sau khi quen. Không có ballroom, không có vest thuê hàng hiệu, chỉ có một nhà hàng nhỏ cạnh bến xe, bốn mươi ba mâm, một chiếc bánh kem hơi nghiêng và tiếng loa kéo của bên nhà trai bị rè ở đoạn chúc rượu. Hạ cười cả buổi đến đau má. Cô ấy vẫn là kiểu người nhắn lại rất nhanh, nhớ giờ uống thuốc của người khác còn hơn giờ ăn của mình, mua nhầm rau cũng quay lại đổi vì sợ món canh tối bớt ngọt.

Tuấn là em trai cô ấy, nhỏ hơn bảy tuổi. Lúc tôi mới yêu Hạ, cậu còn gầy nhẳng, đạp chiếc xe số cũ, tối chạy giao đồ ăn, sáng đi học nghề điện lạnh. Những lần tôi chở Hạ về nhà mẹ vợ, Tuấn thường đứng trần lưng ngoài sân, tay dính dầu máy, cười rộng đến mức thấy cả chiếc răng khểnh. Cậu gọi tôi là anh ngay từ tháng thứ ba, xách bình nước phụ, leo lên thay bóng đèn giúp, ăn hết phần gà rán còn thừa rồi vừa nhai vừa kể chuyện khách trọ của khu bên.

Có giai đoạn cả hai vợ chồng tôi kẹt tiền, Tuấn là người lặng lẽ mang qua một túi cam, nửa ký thịt xay và nói dối là hàng khuyến mãi của chỗ bạn làm để Hạ nhận cho đỡ ngại. Lúc tôi sốt xuất huyết năm ngoái, cậu chạy gần ba cây số giữa mưa đem đá viên và cháo trắng, người ướt như vừa nhảy xuống kênh. Bởi vậy, ngay cả khi nhớ lại, điều làm tôi rát nhất không phải cú đấm chạm vào xương gò má cậu, mà là khoảnh khắc bộ não tôi xóa sạch tất cả những năm tháng ấy chỉ bằng một âm thanh sau cánh cửa.

Trên xe cứu thương, Hạ ngồi sát đầu cáng, một tay giữ mặt nạ oxy cho Tuấn, tay kia nắm chặt cổ tay em trai như sợ tuột mất mạch. Tôi ngồi đối diện, ống quần còn ướt lạnh, lòng bàn tay dính mùi áo ướt và thuốc sát trùng. Mỗi lần xe xóc qua gờ giảm tốc, đầu Tuấn nghiêng nhẹ, và mắt Hạ lại dõi vào máy monitor như có thể ghim bằng mắt mình cho con số khỏi tụt xuống.

‘Hôm nay nó tới làm gì?’ Tôi hỏi, nhưng câu hỏi ra khỏi miệng nghe giống một mảnh gỗ khô hơn là tiếng người.

Hạ không nhìn tôi.

‘Mẹ gọi, bảo em sốt mà ở nhà một mình. Nó mang cháo qua. Đi mua thêm thuốc hạ sốt cho em. Trong lúc chờ nước ấm thì nó uống viên thuốc đau răng của nó.’

Cô ấy nuốt khan, mồ hôi sốt đọng ở thái dương, tóc vẫn dính bết vào má.

‘Nhà thuốc mới. Nó quên đọc thành phần. Em vừa thấy nó nổi mẩn là kéo vào nhà tắm, lấy bút trong túi nó. Điện thoại em rơi vào chậu nước.’

Xe cứu thương thắng gấp ở đèn đỏ. Cánh tay tôi theo phản xạ chộp vào thành ghế. Còn Hạ chỉ cúi xuống nhặt chiếc điện thoại của mình từ sàn xe rồi đặt lại lên đùi. Màn hình nứt từ góc trái, đen hoàn toàn.

Ở khoa cấp cứu, đèn neon phản xuống nền gạch bóng đến lạnh mắt. Một bác sĩ trẻ kiểm tra nhanh dấu hiệu sinh tồn, nghe phổi, xem cổ họng, hỏi giờ dùng thuốc, giờ bắt đầu khó thở. Hạ trả lời rành rọt từng phút một, dù giọng đã bắt đầu lạc. Đến khi bác sĩ liếc sang tôi rồi nhìn vết bầm đang nổi trên má Tuấn, ông dừng lại nửa giây.

‘Ai đánh bệnh nhân?’

Câu hỏi đó nhỏ thôi. Nhưng nó làm khoảng không giữa ba người chúng tôi đổi trọng lượng.

Tôi mở miệng. Không khí trong phòng cấp cứu có mùi cồn và găng tay cao su, vậy mà đầu lưỡi tôi vẫn đắng như nuốt phải kim loại.

‘Tôi.’

Bác sĩ nhìn thẳng vào mắt tôi thêm đúng một nhịp rồi quay sang điều dưỡng.

‘Chuẩn bị thêm thuốc. May mà người nhà tiêm kịp. Chậm một phút nữa là tụt huyết áp sâu.’

May mà người nhà tiêm kịp.

Người nhà.

Cụm từ đó treo giữa trần nhà trắng toát trong lúc tôi đứng chết ở hành lang, áo sơ mi khô dần thành một lớp cứng trên lưng. Hạ được điều dưỡng đo nhiệt độ ở phòng bên, vẫn sốt 38,6. Cô ấy ngồi trên ghế nhựa xanh, đầu gối dán miếng băng trắng, tay giữ chai nước ấm chưa uống.

Tôi lại gần. Cửa sổ cuối hành lang hắt vào một vệt nắng nhợt, không đủ ấm.

‘Anh xin lỗi.’

Read More